Không những vậy, bà còn thường xuyên cảm thán rằng ta có hôn sự tốt để dựa vào, còn Kỷ Minh Nguyệt lại cô độc khổ sở.

Cảm thán xong, bà lại càng thiên vị Kỷ Minh Nguyệt thêm vài phần.

Huynh trưởng cũng từng khuyên ta, nói rằng sớm muộn gì ta cũng phải gả đến Bùi gia, đến lúc đó tự nhiên sẽ có phu quân và bà bà thương yêu, cần gì phải tranh giành chút tức giận nhất thời với biểu tỷ.

Lời ấy chẳng những không an ủi được ta.

Ngược lại còn khiến ta càng thêm thấp thỏm về cuộc hôn nhân này.

Nếu được phu quân và bà bà yêu thương, ta sẽ sống tốt.

Nhưng nếu phu quân và bà bà không thương ta, ta phải làm thế nào?

Ta bất an lật đi lật lại sách thánh hiền.

Trong sách nói cho ta một đạo lý: “Sủng ái là điều thấp kém, được sủng ái thì kinh sợ, mất sủng ái cũng kinh sợ, ấy gọi là sủng nhục đều kinh sợ.”

Thế là ta hiểu được hoàn cảnh của mình.

Ta ở vào thế yếu, không thể nắm giữ vận mệnh của bản thân.

Vận mệnh hiện giờ nằm trong tay phụ mẫu, sau này sẽ nằm trong tay Bùi gia.

Bọn họ đối xử tốt với ta, ta sẽ được ăn no mặc ấm, không phải lo nghĩ.

Bọn họ đối xử tệ với ta, ta sẽ ngày ngày thấp thỏm bất an.

Rốt cuộc ta phải sống thế nào?

Ta khi ấy tuổi còn nhỏ, không nhìn thấy con đường nào khác.

Vì vậy ta liều mạng đối xử tốt với Bùi Độ, hy vọng hắn có thể sủng ta, yêu ta.

Mà Bùi Độ quả thực đối xử với ta không tệ.

Có món ngon hay thứ gì vui, hắn đều nghĩ đến ta.

Hắn còn nói sau khi thành thân nhất định sẽ đối xử với ta tốt hơn nữa.

Những lời ấy từng khiến ta có thêm chút tự tin vào tương lai.

Nhưng bây giờ, ta không còn nghĩ như vậy nữa.

Nếu cứ một mực dựa vào Bùi Độ, ta chỉ có thể giống như hôm nay, cầm món đồ rẻ tiền người khác không cần mà vẫn phải cảm tạ hắn.

Ta từng gửi gắm tương lai vào tay người khác, là ta sai.

Người thân có chung huyết mạch còn có thể từ bỏ ta, Bùi Độ lớn lên cùng ta từ nhỏ đương nhiên cũng có thể từ bỏ ta.

Trên đời này, người duy nhất sẽ không từ bỏ ta, sẽ mãi mãi đối xử tốt với ta, chỉ có chính ta.

Mà ta phải cố gắng giành lấy tương lai về tay mình.

Nếu không, người bị bóng tối bao vây như ta sẽ mãi mãi không có ngày nhìn thấy ánh sáng và hy vọng.

5

Ngồi trong căn phòng lạnh lẽo, ta chìm vào suy nghĩ.

Hôn ước với Bùi Độ không phải chỉ một câu nói của ta là có thể hủy bỏ.

Cho dù bên ngoài hắn đã có người khác cũng không được.

Nhưng có lẽ ta có thể mượn sức của người khác một chút cũng chưa biết chừng.

Nghĩ đến góc váy Kỷ Minh Nguyệt vừa thoáng qua bên cạnh cửa hoa, ta khẽ thở dài.

Biểu tỷ à, hy vọng tỷ đừng phụ lòng mong đợi của ta.

Cho dù tỷ không cướp được hôn ước của ta, nếu tỷ làm nó tan vỡ thì cũng tốt.

6

Ta cầm cây trâm cài tóc đến phòng Kỷ Minh Nguyệt.

Trong phòng Kỷ Minh Nguyệt đốt đầy than bạc, ấm đến mức gần như không thể mặc áo bông.

Kỷ Minh Nguyệt nhìn ta, ánh mắt khó hiểu: “Muội đến làm gì?”

Ta đến khoe khoang chứ gì nữa.

Ta đưa cây trâm hình thỏ nhỏ cho nàng xem: “Đẹp không?”

Kỷ Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, định cầm lấy: “Chất liệu thô, tay nghề cũng chẳng tinh xảo, muội nhặt ở đâu về vậy?”

Ta vội rụt tay lại: “Tỷ đừng chạm vào, đây là Bùi ca ca đặc biệt tặng cho muội.”

Tay Kỷ Minh Nguyệt lúng túng dừng giữa không trung.

Ta cẩn thận cất cây trâm đi, đắc ý cười với nàng: “Tỷ lấy cây trâm huynh trưởng tặng muội thì sao?”

“Bùi Độ coi trọng muội, Bùi phu nhân yêu thương muội, sau này cuộc sống của muội sẽ càng tốt hơn!”

“Tỷ đừng thấy nương cho tỷ thứ gì cũng được, nhưng muội có một mối hôn sự tốt mà.”

“Cả đời này tỷ cũng không thể gả vào một nhà có địa vị cao hơn Bùi gia đâu!”

Nói xong, ta hất cằm, vênh váo xoay người bước ra khỏi phòng.

Trong phòng vang lên tiếng chén trà rơi xuống đất, giòn tan.

7

Để chắc chắn hơn, ta nghĩ ngợi một lúc rồi vẫn đi một chuyến đến chính viện.

Mẫu thân thấy ta đến, chỉ nhướng mí mắt: “Lại sao nữa? Còn muốn tranh giành thứ gì với tỷ tỷ của con?”

Ta im lặng ngồi xuống.

Ta muốn nói than trong phòng ta không đủ.

Ta muốn nói nha hoàn trong phòng ta lười biếng.

Ta còn muốn nói chiếc áo bông cũ của ta đã chẳng còn đủ ấm nữa.

Nhưng từ năm kia nói đến năm ngoái, từ năm ngoái nói đến năm nay, những chuyện ấy chưa từng thay đổi.

Nói nhiều rồi, mẫu thân sẽ thấy phiền, bảo những chuyện này cứ nói với quản gia là được, nói với bà làm gì? Chẳng có chút dáng vẻ tiểu thư nào cả.

Quản gia lại sẽ nói, sao có thể cắt xén đồ dùng của tiểu thư?

Đồ tiểu thư dùng còn tốt hơn cả biểu tiểu thư.

Cuối cùng chẳng có gì thay đổi, ngoài việc ánh mắt mẫu thân nhìn ta ngày càng khinh thường.

Vì vậy ta chỉ hỏi: “Nghe nói Bùi phu nhân sắp mừng sinh thần, nương, con nên chuẩn bị lễ sinh thần gì thì tốt?”

Mẫu thân nhìn ta: “Hai năm nay chẳng phải con rất biết cách làm bà ấy vui sao? Còn đến hỏi ta làm gì?”

Ta cụp mắt, che giấu tâm trạng của mình: “Chuẩn bị lễ vật cho trưởng bối, dù sao cũng phải nghe mẫu thân mới đúng.”

Mẫu thân hừ lạnh một tiếng: “Hôn sự của con đã có chỗ rồi, nhưng hôn sự của biểu tỷ con còn chẳng biết ở đâu.”

“Con không lo cho biểu tỷ, lại còn đến hỏi ta những chuyện này, chỉ khiến ta thêm phiền lòng, đúng là chẳng hiểu chuyện gì cả.”

“Phụ thân và huynh trưởng con đã đồng ý giúp tìm người xem xét, nhưng cũng chưa thật sự để tâm.”