"Sau này con sẽ ở căn nhà bên trái."
Ngôn Uyên đưa một chiếc chìa khóa cho Tang Niệm.
Tang Niệm nhìn căn nhà tranh rách nát như sắp sập kia, khóe miệng giật giật:
"Cái cửa này còn cần phải khóa nữa sao?"
Vẻ mặt Ngôn Uyên thoáng qua chút lúng túng khó nhận ra:
"Trước đây ta không ngờ ngoài ta ra, nơi này còn có người khác đến ở."
Người nhanh ch.óng đưa ra phương án giải quyết:
"Ta sẽ tìm người đến tu sửa lại căn nhà, mấy ngày tới con tạm thời ở cùng đám người Sơ Dao đi."
Tang Niệm thắc mắc: "Không có thuật pháp nào có thể biến ra một căn nhà mới sao?"
Ngôn Uyên: "Ta là Kiếm tu, chỉ biết dùng kiếm."
Được rồi, đúng là mỗi người một sở trường.
Tang Niệm không dây dưa vấn đề này nữa, cô đi dạo một vòng quanh nhà rồi chỉ vào một khoảng đất trống nói:
"Con có thể xin một cái vườn hoa nhỏ không?"
Ngôn Uyên gật đầu.
Tang Niệm vui vẻ nói:
"Vậy con đi đây, lúc nào sửa nhà xong nhớ báo cho con nhé."
Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, cô hớn hở men theo con đường nhỏ xuống núi.
Nhảy xuống bậc thang đá cuối cùng, cô thoáng thấy một bóng lưng quen thuộc phía trước.
Vai rộng eo thon, dáng người cao ráo gầy gò.
Chắc chắn là Tạ Trầm Chu rồi.
Cô vội vã chạy tới, vỗ vai anh.
Ngay khi anh quay đầu lại, cô đã chắp tay sau lưng nhảy phóc tới trước mặt anh:
"Ở đây nè."
Tạ Trầm Chu quay đầu lại: "Vô vị."
Tang Niệm đi lùi trước mặt anh, hỏi:
"Ngươi đến tìm ta hả?"
Tạ Trầm Chu: "Đi ngang qua."
Bảo Hoa Phong của Nhị trưởng lão nằm ngay sát Cô Trúc Phong, bất kể là đi học cung, nhà ăn hay võ trường thì đều phải đi ngang qua con đường này.
Tang Niệm "ồ" một tiếng, hào hứng kể:
"Sư tôn ta sắp sửa lại nhà rồi, còn định chia cho ta một mảnh vườn nhỏ nữa, đến lúc đó ta có thể trồng hoa trong vườn rồi."
Tạ Trầm Chu nhìn gương mặt tươi cười của cô, không hiểu nổi:
"Chỉ là một cái vườn thôi mà, cũng đáng để ngươi vui mừng đến thế sao?"
Tang Niệm: "Đáng chứ."
Tạ Trầm Chu vẫn không thể hiểu được.
Tang Niệm nói: "Hoa rất đẹp mà, không phải sao?"
Đẹp sao?
Ánh mắt Tạ Trầm Chu dừng lại bên vệ đường.
Nơi đó mọc một vạt cỏ chua me xanh mướt.
Những đóa hoa nhỏ xíu màu hồng và vàng điểm xuyết giữa kẽ lá, cánh hoa dưới ánh mặt trời ánh lên một lớp sáng bóng mịn màng.
Mấy con bướm màu tím nhạt vờn nhau bay qua, phấn trên cánh bướm lấp lánh rạng ngời.
Bên tai vang lên giọng nói trong trẻo của thiếu nữ:
"Đây là lần đầu tiên ta thấy giống bướm này đấy, đẹp thật."
Tạ Trầm Chu mím môi: "Ngươi thích à?"
Tang Niệm gật đầu: "Thích chứ."
Giây tiếp theo, mắt cô hoa lên, còn chưa kịp nhìn rõ động tác của anh thì một con bướm đã bị anh tóm gọn trong lòng bàn tay.
Tạ Trầm Chu đưa tay đến trước mặt cô, mở ra.
Sinh linh xinh đẹp vừa rồi còn đang rập rờn bay lượn giữa ngàn hoa, giờ đây đôi cánh đã dập nát, nằm im lìm không nhúc nhích.
Nụ cười của Tang Niệm cứng đờ trên môi.
"Không phải thích sao?" Anh thiếu kiên nhẫn hỏi.
Tang Niệm im lặng một hồi lâu, rồi nhẹ nhàng đón lấy con bướm đã nát bấy kia.
Cô nhìn quanh một lượt, tìm thấy một mảnh đất trống tơi xốp, ngồi xổm xuống dùng d.a.o nhỏ đào một cái hố vừa phải.
Tạ Trầm Chu: "Ngươi làm gì vậy?"
Tang Niệm: "Chôn nó."
Tạ Trầm Chu nhíu mày: "Ngươi không thích nó sao?"
"Thích chứ." Cô đặt con bướm vào hố, từng chút bùn đất lấp dần đôi cánh tím nhạt xinh đẹp, rồi nén c.h.ặ.t lại.
Cô phủi sạch bụi bẩn trên tay, thở dài một hơi thật dài:
"Tạ Trầm Chu, sau này đừng làm như vậy nữa."
Giữa chân mày Tạ Trầm Chu lan tỏa vài phần mờ mịt.
Tang Niệm nghiêm túc nói:
"Ta thích con bướm này, cho nên ta hy vọng nó có thể tự do tự tại mà sống tiếp, chứ không phải bị bóp c.h.ế.t một cách tùy tiện như thế này."
"Thích là một lòng muốn đối phương được vui vẻ, chứ không phải là chiếm hữu và hủy diệt."
Tạ Trầm Chu rũ mắt nhìn lòng bàn tay mình, nơi đó còn dính chút phấn cánh bướm, đang lấp lánh dưới ánh mặt trời rực rỡ.
Anh rơi vào im lặng thật lâu.
Tang Niệm dùng ống tay áo lau sạch những vệt phấn kia, khẽ nói:
"Đi thôi, đi ăn cơm."
Hai người tiếp tục tiến về phía trước, không ai nói thêm lời nào nữa.
Nhà ăn của Tiêu Dao Tông rất lớn, tận năm tầng lầu, món ăn cũng vô cùng đa dạng.
Giữa tiếng người ồn ào náo nhiệt, cô liếc mắt một cái đã thấy nhóm Văn Bất Ngữ đang ngồi bên cửa sổ, bèn vội vàng kéo Tạ Trầm Chu đi tới.
Cô chào hỏi một tiếng: "Văn sư huynh."
Văn Bất Ngữ cười tủm tỉm nói:
"Ta đang lo muội không tìm được đường tới đây mà bỏ lỡ bữa tối, xem ra lo lắng của ta là dư thừa rồi."
Tang Niệm lấy làm lạ: "Huynh chẳng phải đã tích cốc rồi sao? Vẫn cần ăn uống cùng chúng ta à?"
Văn Bất Ngữ còn chưa kịp lên tiếng, Sơ Dao đã đảo mắt một cái:
"Tích cốc chỉ là để chúng ta không ăn cơm vẫn sống được, chứ không có nghĩa là chúng ta không còn ham muốn ăn uống. Chúng ta đâu phải Tiêu Trạc Trần, tu cái Vô Tình Đạo gì đó mà suốt ngày cứ vô d.ụ.c vô cầu, trông như kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t vậy."
"Tích cốc chỉ là để chúng ta không ăn cơm vẫn sống được, chứ không có nghĩa là chúng ta không còn ham muốn ăn uống. Chúng ta đâu phải Tiêu Trạc Trần, tu cái Vô Tình Đạo gì đó mà suốt ngày cứ vô d.ụ.c vô cầu, trông như kẻ nửa sống nửa c.h.ế.t vậy."
Cũng đúng, dù sao thì có ai làm nổi việc luyện kiếm ba ngàn năm trăm mười hai lần, học thuộc lòng mười cuốn lý luận tu tiên cơ bản xong, mà còn phải vác cái thân xác rã rời về nhà húp gió Tây Bắc đâu chứ?
Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy t.h.ả.m đến mức không nỡ nhìn rồi.
Tang Niệm bày tỏ sự thấu hiểu sâu sắc: "Có phiền nếu tụi này ngồi ghép bàn không?"
Họ nhích vào bên trong một chút, nhường ra hai chỗ trống.
Trên bàn đặt một ống xăm, mỗi thẻ xăm đều viết tên món ăn, có món Tang Niệm biết, cũng có món cô chưa nghe bao giờ.
Cô chăm chú xem qua một lượt từ đầu đến cuối, rồi hỏi họ:
"Ta muốn ăn gà hấp lá sen, còn mọi người thì sao?"
Văn Bất Ngữ rút một thẻ xăm: "Cá vược hấp."
Sơ Dao lười cử động, bèn sai anh đi lấy thẻ: "Thịt dê hầm."
Tô Tuyết Âm: "Muội giống sư tỷ."
Tang Niệm hỏi Tạ Trầm Chu bên cạnh: "Còn ngươi?"
Tạ Trầm Chu: "Tùy ý."
Thế là cô thật sự tùy tay lắc một thẻ xăm đưa cho Văn Bất Ngữ.
Văn Bất Ngữ mở ngăn kéo bí mật dưới bàn, bỏ tất cả thẻ tre vào trong.
Thẻ tre lập tức biến mất.
Trong lúc chờ món, Tang Niệm kể cho họ chuyện tu sửa nhà cửa và việc cô phải ở tạm nơi khác.
Tô Tuyết Âm mừng rỡ:
"Chỗ tụi muội vừa vặn vẫn còn giường trống, tỷ ăn xong thì đi cùng tụi muội nhé."
Tang Niệm: "Ừm ừm."
Tô Tuyết Âm tò mò hỏi: "Nhưng mà hôm nay Tông chủ tìm tỷ có việc gì thế?"
Nghe thấy câu này, Sơ Dao vốn đang mải nói chuyện với Văn Bất Ngữ bỗng vểnh tai lên, quay đầu nhìn Tang Niệm.
Tang Niệm giấu nhẹm chuyện Kính Huyền và Phù Du Mộng, chỉ nói:
"Người tặng ta một thanh kiếm."
"Kiếm?"
Mọi người đều tò mò: "Kiếm như thế nào?"
"Cũng bình thường thôi ạ." Tang Niệm lấy thanh kiếm từ trong túi trữ vật ra: "Đây, chính là nó."
Văn Bất Ngữ đón lấy, quan sát kỹ lưỡng.
Anh ta cũng b.úng nhẹ vào thân kiếm một cái, nói:
"Đây là kiếm rèn từ thiên ngoại vẫn thiết."
Lại nữa rồi.
Nghe thấy cái bảng thành phần quen thuộc này, Tang Niệm đỡ trán:
"Đừng có nói vẫn thiết gì nữa, tôi vừa bị lừa một lần xong, sẽ không tin trên đời có cái thứ này nữa đâu."
Mỗi ngày bị lừa một vố, vố nào cũng chẳng giống vố nào.
Đôi khi cô thật sự rất muốn báo cảnh sát.