Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện

Chương 46: Tại, Sao, Không, Gọi, Ta, Đến, Ăn, Tiệc!

[Đệ t.ử Vạn Độc Môn không muốn tiết lộ danh tính]: ?

[Đệ t.ử Vạn Độc Môn không muốn tiết lộ danh tính]:

Hay lắm, làm tà tu thì không có nhân quyền đúng không?

[Cha của ngươi ở Tiêu Dao Tông]:

Nói bậy, địa bàn Vạn Độc Môn các ngươi vốn dĩ từ xưa đã thuộc về Tiêu Dao Tông, đó gọi là cướp à? Đó là đòi lại đồ của mình!

[Cha của ngươi ở Tiêu Dao Tông]:

Hơn nữa trưởng lão chúng ta đã thương lượng với các ngươi rồi mới ra tay, chúng ta là tông môn lễ nghĩa, hành xử văn minh.

[Đệ t.ử Vạn Độc Môn không muốn tiết lộ danh tính]:

Đúng, thương lượng xong rồi nhét Môn chủ chúng ta vào hố.

[Cha của ngươi ở Tiêu Dao Tông]:

Ngươi cứ nói xem có đúng là đã thương lượng hay không đi.

[Đệ t.ử Vạn Độc Môn không muốn tiết lộ danh tính]:

Ta không quan tâm, Môn chủ nhà ta đến giờ vẫn chưa xuống được giường, ngươi có biết vì chuyện này mà nửa tháng qua chúng ta lỡ mất bao nhiêu chuyến đi cướp bí cảnh không? Các ngươi phải bồi thường tổn thất!

[Cha của ngươi ở Tiêu Dao Tông]:

Bồi, cái, đầu, nhà, ngươi.

Tang Niệm nhìn đến đây: "..."

Đúng là một tông môn "lễ nghĩa".

Cô cất Thông Linh Thạch đi, mặt đầy phấn khích.

Thứ tốt như này sao không mang ra sớm hơn chứ, thời gian qua cô đã bỏ lỡ bao nhiêu drama rồi.

Đáng ghét thật.

"Thế nào, muội thích chứ?" Văn Bất Ngữ hỏi Tang Niệm.

Tang Niệm gật đầu lia lịa: "Thích ạ, thích lắm luôn, cảm ơn mọi người."

Tô Tuyết Âm nhỏ giọng:

"Chuyện lúc trước... thật sự xin lỗi muội."

"Không sao đâu," Tang Niệm xua tay, "Ta cũng không đến mức đi chấp nhặt với mấy đứa nhỏ các ngươi."

Tô Tuyết Âm mỉm cười cảm kích, nhận thấy Tạ Trầm Chu đang ngồi bên cạnh, liền tò mò hỏi: "Tạ sư đệ mang theo quà gì vậy?"

Tang Niệm thừa biết với tính cách của hắn chắc chắn sẽ chẳng mang gì, lo bầu không khí bị chùng xuống, cô vội vàng đổi chủ đề: "Hôm nay là ngày vui, muội có mang theo rượu ngon của Thanh Châu, hay là rót ra nhé?"

Động tác định nhấc tay của Tạ Trầm Chu bỗng khựng lại.

Sơ Dao: "Uống rượu? Được đó!"

Văn Bất Ngữ: "Không được."

Sơ Dao coi như không nghe thấy, háo hức bưng bát đến cạnh Tang Niệm, không khách khí mà chen lấn Tạ Trầm Chu:

"Chỗ này ta muốn ngồi, ngươi sang đối diện ngồi đi."

Tạ Trầm Chu: "Dựa vào cái gì?"

Sơ Dao không vui nói:

"Ngươi có uống rượu đâu, chiếm chỗ làm cái gì?"

Tạ Trầm Chu lấy một chiếc bát sạch trên bàn, nhấc vò rượu rót đầy, ngửa đầu uống cạn trong một hơi.

Hắn không đổi sắc mặt:

"Giờ thì uống rồi đó."

Sơ Dao không còn gì để nói, đành rót đầy một bát rượu rồi quay lại cạnh Văn Bất Ngữ.

Văn Bất Ngữ vẫn lầm bầm lảm nhảm:

"Sư muội, không được đâu, muội uống rượu sẽ không tốt cho chúng ta."

Sơ Dao nhướng mày, tay bỗng bẻ lái, một bát rượu cứ thế đổ thẳng vào miệng anh ta.

Anh ta không kịp né tránh, uống sạch phân nửa bát, chỗ còn lại thì bị sặc b.ắ.n cả ra ngoài.

"Ngon không sư huynh?" Sơ Dao nén cười hỏi.

Ánh mắt Văn Bất Ngữ dần trở nên đờ đẫn.

Mặt hắn đỏ bừng, gục xuống bàn lắc đầu nguầy nguậy:

"Ta không thích mùi này."

Sơ Dao khẽ vỗ vỗ mặt hắn, lại nhéo nhéo mũi hắn, cười híp mắt nói:

"Ngủ đi, sư huynh, chúc huynh có một giấc mộng đẹp."

Đồng t.ử Văn Bất Ngữ khẽ run rẩy, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Sơ Dao một chân đạp lên ghế, nhấc vò rượu lên, hào khí ngất trời:

"Tốt, giờ chúng ta có thể thả cửa mà uống rồi!"

Tô Tuyết Âm loạng choạng đứng dậy:

"Ta nói trước nhé, ta chỉ uống một chút xíu thôi, uống nhiều sư huynh sẽ mắng ta mất."

"Huynh ấy còn đang tự lo không xong, muội còn quản huynh ấy làm gì." Sơ Dao ấn cô ấy ngồi xuống.

Tang Niệm đầy vẻ tán thành: "Đúng thế, đúng thế."

Trên bàn lại thêm vài vò rượu, vừa mở nắp, hương rượu đã tỏa ra nồng nàn.

"Coi như là tiệc ăn mừng muộn đi," Tang Niệm hớn hở, "mừng ta và Tạ Trầm Chu thuận lợi gia nhập Tiêu Dao Tông."

Cô rót cho Tạ Trầm Chu một bát, làn rượu trong vắt sóng sánh ra ngoài, thấm ướt đầu ngón tay anh.

Lạnh lẽo.

Tạ Trầm Chu ngước mắt nhìn cô.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh, giục giã:

"Uống đi chứ."

Anh bưng bát lên, nhìn vào đôi mắt đen trắng phân minh của cô, từng ngụm từng ngụm uống cạn bát rượu.

Đôi mắt kia lại càng sáng hơn:

"Tửu lượng của ngươi tốt quá vậy!"

Khóe miệng Tạ Trầm Chu khẽ nhếch lên, nhưng rất nhanh đã nén lại:

"Dĩ nhiên là tốt hơn ngươi gấp trăm lần."

"Ngươi không dìm hàng người khác thì c.h.ế.t à?" Tang Niệm cạn lời, xoay người cùng Sơ Dao đi chuốc rượu Tô Tuyết Âm.

Tạ Trầm Chu thả lỏng người tựa vào lưng ghế, lặng lẽ nhìn họ đùa nghịch.

Lúc này trời đã về chiều, ráng chiều tan đi, tiếng côn trùng rỉ rả.

Gió mát, trăng thanh, rượu ngon.

Còn có...

Bạn bè.

Tạ Trầm Chu cảm thấy hơi choáng váng, giống như một cơn say đến muộn đang dâng trào.

Bạn bè.

Anh lặp đi lặp lại hai chữ này, trong lòng tràn ngập sự ngỡ ngàng.

Mọi thứ đang diễn ra thật xa lạ.

Trong quá khứ ngập ngụa m.á.u tanh kia, ngay cả trong mơ anh cũng chẳng dám mơ như vậy.

Tạ Trầm Chu bỗng nhiên cảm thấy hoảng hốt vô cớ.

Sau đó, là một tia hy vọng cực kỳ nhỏ nhoi cùng với...

Hai con quạ lướt qua bầu trời, để lại mấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Giống như bừng tỉnh sau một giấc mộng dài, bong bóng trên mặt biển phát ra tiếng "bộp" khẽ khàng rồi vỡ tan.

Tạ Trầm Chu từ từ thu lại nụ cười, nhìn đăm đăm vào hình bóng mình phản chiếu trong bát rượu, nơi khóe mắt chân mày đều là vẻ tự giễu.

Đúng là kẻ ngốc nói mộng viển vông.

Quỷ vẫn là quỷ, không thể trở thành người.

Thứ sống trong bóng tối thì không bao giờ đứng được dưới ánh mặt trời.

Anh ngửa đầu uống cạn rượu trong bát.

"Tang Niệm!!!"

Chợt, từ phía không xa vang lên một tiếng hét lớn.

Mấy người cùng đồng loạt nhìn sang.

Thẩm Minh Triều cổ đeo một xấp dây chuyền vàng đang chống nạnh đứng ngoài viện, giống như một con cá nóc vàng đang phồng mang trợn má, gằn giọng hét:

"Tại, sao, ngươi, không, gọi, ta, đến, ăn, tiệc!!!"

Tang Niệm: "..."

Thật là mất mặt quá đi.

Chẳng muốn thừa nhận là mình quen biết hắn chút nào.

"Đây là đệ t.ử của Ngũ trưởng lão phải không?" Tô Tuyết Âm ợ rượu một cái, "Hắn trông có vẻ tức giận lắm nha."

Thẩm Minh Triều hùng hổ đi tới:

"Ta đã đợi cả ngày trời mà ngươi chẳng thèm gọi ta."

Tang Niệm "chậc" một tiếng, chẳng nể nang gì nói:

"Chúng ta có quan hệ gì đâu mà ta phải gọi ngươi đến ăn tiệc? Ngươi có phải đang quá coi trọng bản thân-"

Thẩm Minh Triều "cộp" một tiếng, ném xấp dây chuyền vàng trên cổ xuống bàn, chấn động đến mức rượu thịt đều rung rinh.

"Uổng công bản điện hạ còn chuẩn bị quà mừng cho ngươi!"

Tang Niệm bị ánh vàng kim kia làm cho lóa mắt.

Cô hùng hổ kéo một chiếc ghế ra, nở nụ cười tươi rói để lộ tám chiếc răng trắng bóc:

"Khách đến là quý, đừng khách khí, cứ coi đây như nhà mình nhé."

Thẩm Minh Triều còn chưa kịp phản ứng đã bị cô ấn ngồi xuống, chớp mắt một cái, trong tay đã có thêm một bát cơm đầy ụ.

Toàn bộ quá trình mượt mà như mây trôi nước chảy.

Hắn theo bản năng xúc một miếng cơm, cứ thấy có gì đó sai sai.

Nghĩ mãi không thông, hắn dứt khoát không thèm nghĩ nữa:

"Hừ, cũng còn biết điều đấy, bản điện hạ sẽ không chấp nhặt với ngươi nữa."

Tang Niệm thu lấy xấp dây chuyền vàng, ước lượng sức nặng trong tay, vẻ mặt đầy an ủi.

Tiểu Thẩm này được đấy, có vàng là tặng thật nha.

Trăng sáng lên cao, sao giăng đầy trời.

Trên đỉnh Cô Trúc Phong, vò rượu ngổn ngang, một đám ma men nằm ngồi xiêu vẹo.

Không biết là ai nói một câu muốn đi ngắm trăng, thế là cả bọn hứng chí bừng bừng, hò hét nhau chạy lên đỉnh núi.

Văn Bất Ngữ vừa mới tỉnh táo đôi chút cũng ngơ ngác đi theo.

Đi được vài bước, hắn giơ tay đếm số người, rồi chậm chạp thắc mắc:

"Sao lại thiếu một người rồi?"

Hắn quay người lại, thấy Tạ Trầm Chu vẫn đang ngồi trên ghế, liền loạng choạng chạy tới nắm lấy Tạ Trầm Chu:

"Một người cũng không được thiếu."

Sức lực người này lớn đến lạ lùng, Tạ Trầm Chu không dứt ra được, trầm giọng nói:

"Buông tay."

Văn Bất Ngữ coi như không nghe thấy, kéo anh lầm lũi đuổi theo mấy người phía trước, miệng không ngừng lảm nhảm:

"Tạ sư đệ, cẩn thận kẻo ngã, ngã sẽ bị thương, bị thương sẽ chảy m.á.u, chảy m.á.u sẽ khóc, khóc sẽ... khóc sẽ làm sao nhỉ?"

Hắn ngơ ngẩn hỏi Tạ Trầm Chu.

Tạ Trầm Chu: "..."

Anh thực sự không muốn dây dưa với Văn Bất Ngữ, tiện tay túm lấy Thẩm Minh Triều:

"Nói cho huynh ấy biết tại sao?"

Thẩm Minh Triều vò đầu bứt tai:

"Lấy đâu ra mà lắm tại sao thế, không thấy phiền à?"

Văn Bất Ngữ hiền lành nói:

"Sư đệ, đừng có nóng nảy quá, nào, để sư huynh dạy đệ niệm Thanh Tâm Quyết."

Tạ Trầm Chu nhân cơ hội thoát khỏi hắn, đi sang một bên.

Đỉnh núi cỏ xanh mơn mởn, rộng lớn và mềm mại.

Ngước đầu nhìn, vầng trăng tròn vành vạnh như đĩa ngọc treo trên bầu trời, to lớn lạ kỳ, tưởng như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.

Nơi này quả thực là một địa điểm ngắm trăng tuyệt vời.

Tang Niệm nằm trên bãi cỏ, ngẩn ngơ nhìn lên màn đêm, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Ngẩng đầu ngắm trăng sáng."

Tạ Trầm Chu nghe không rõ, hỏi lại:

"Cái gì cơ?"

Tang Niệm lắc đầu, lăn qua lăn lại mấy vòng, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình, cười ngây ngô:

"Tạ Trầm Chu, qua đây cùng ngắm trăng đi."

Tạ Trầm Chu mím môi: "Không..."

Vừa mới thốt ra một chữ, từ phía sau có một lực đẩy khiến anh ngã nhào xuống.

Chương 46: Tại, Sao, Không, Gọi, Ta, Đến, Ăn, Tiệc! - Sau Khi Chết, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Phản Diện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia