Bị ăn hai cái tát, ánh mắt thiếu niên trông đã thanh thuần hơn hẳn.
Tang Niệm: "Bình thường lại chưa?"
Tiêu Tịnh: "... Bình thường rồi."
Tang Niệm xoay người bỏ đi, tiếp tục tìm kiếm khu vực an toàn.
Tiêu Tịnh không biết đang nghĩ gì, do dự một hồi rồi cũng nhấc chân đi theo nàng.
Tang Niệm cảnh giác: "Làm gì đó? Muốn đ.á.n.h nhau à?"
Không đợi Tiêu Tịnh lên tiếng, nàng đã cảnh cáo:
"Tuy tu vi của ta không bằng ngươi, nhưng ta có pháp bảo hộ thân, thật sự đ.á.n.h nhau thì chưa biết ai thắng ai thua đâu."
Tiêu Tịnh như thể đã hạ quyết tâm, chậm rãi đưa tay sờ vào hông.
Tang Niệm lập tức làm một động tác nhảy lùi ra sau thật xa.
Tiêu Tịnh cởi túi trữ vật bên hông quăng cho nàng, hất cằm nói:
"Trong này có năm triệu linh thạch, ta lệnh cho ngươi, hãy ở bên cạnh huynh trưởng của ta."
Tang Niệm: "..."
Nàng lại nhảy lùi thêm một bước dài, nhìn hắn bằng ánh mắt khó mà diễn tả bằng lời.
Tiêu Tịnh: "Chưa đủ sao? Hừ, ngươi quả nhiên giống như ta nghĩ..."
"Ngươi chỉ có hai câu thoại này thôi à?" Tang Niệm cạn lời.
Tiêu Tịnh nhíu mày: "Ngươi không muốn linh thạch sao?"
Tang Niệm nở một nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ phép lịch sự:
"Ngại quá, nhà ta có mỏ linh thạch."
Tiêu Tịnh nghẹn họng.
Hắn thu hồi túi trữ vật, vẻ mặt không thể tin nổi:
"Ngươi không thích huynh trưởng của ta sao?"
Tang Niệm khẳng định chắc nịch: "Không thích."
Tiêu Tịnh lại nghẹn lời lần nữa.
Tang Niệm: "Hết chuyện rồi chứ? Hết thì ta đi đây."
Nàng vừa định dời bước, Tiêu Tịnh lại chặn nàng lại.
Tang Niệm mất sạch kiên nhẫn:
"Ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì? Có bệnh thì đi mà uống t.h.u.ố.c, đừng có đến làm phiền ta."
Tiêu Tịnh c.ắ.n răng: "Coi như ta cầu xin ngươi đó."
Tang Niệm: "?"
Ánh mắt Tiêu Tịnh hiện lên vẻ bi thương:
"Huynh trưởng của ta tuyệt đối không thể là đoạn tụ, nếu không, thanh danh của Tiêu gia sẽ tiêu tùng mất."
"..."
Có thể thấy, hắn thực sự đang rất tuyệt vọng.
"Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ta chứ?"
Nàng nhấc chân định rời đi.
Tiêu Tịnh giống như miếng cao dán ch.ó bám theo, không ngừng lải nhải bên tai nàng:
"Huynh trưởng ta thích ai không thích, lại đi thích Đại sư huynh của ngươi, huynh ấy rõ ràng luôn thanh tâm quả d.ụ.c, chuyện gì cũng làm tốt nhất, là niềm kiêu hãnh và vinh quang của chúng ta..."
"Đến lúc danh tiếng của Tiêu gia bị quét sạch, phụ thân, mẫu thân ta và Huyền Kiếm Tông cũng xong đời, mọi người sẽ chê cười chúng ta, địa vị của gia đình ta trong giới tu tiên cũng sẽ..."
"Cho nên, Tiêu Trác Trần bắt buộc phải như một khúc gỗ để các ngươi thờ phụng sao?"
Tang Niệm dừng bước:
"Huynh ấy không được phép có chút hỉ nộ ái ố nào của riêng mình, không được sai sót dù chỉ một bước, chuyện gì cũng phải làm tốt nhất."
"Chỉ vì huynh ấy là người huynh trưởng xuất sắc nhất của ngươi, là Thủ tịch đại đệ t.ử lỗi lạc nhất của cả giới tu tiên?"
Nàng không thể hiểu nổi:
"Cái gọi là danh tiếng và vinh quang của các ngươi quan trọng đến thế sao?"
"Còn quan trọng hơn cả một con người bằng xương bằng thịt sao?"
Tiêu Tịnh ngẩn người.
Tang Niệm lại lắc đầu:
"Có lẽ trong mắt các ngươi, huynh ấy căn bản không được coi là một con người, mà chỉ là một tấm biển quảng bá, hoặc là một con rối."
Tiêu Tịnh định mở miệng phản bác, muốn nói với nàng rằng cách nghĩ của nàng là sai lầm.
Nhưng hắn cố gắng hồi lâu, một chữ cũng không thốt ra được.
Tang Niệm tự lẩm bẩm một mình:
"Tiêu Trác Trần hóa ra lại đáng thương đến vậy."
Tiêu Tịnh hoàn toàn á khẩu.
"Được rồi, ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa, đừng có đi theo ta."
Tang Niệm nói:
"Còn nữa, Đại sư huynh của ta và Tiêu Trác Trần không phải như ngươi nghĩ đâu, bớt tung tin đồn nhảm đi, nếu không ngươi thực sự sẽ bị người ta trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận ra trò đấy."
Nàng nhún chân một cái, phi thân rời đi.
Tại chỗ, Tiêu Tịnh ngây người hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Huynh trưởng... hóa ra lại đáng thương như vậy sao?
...
Sau khi tạm thời tìm được nơi ẩn nấp, Tang Niệm rốt cuộc cũng có thời gian để liên lạc với bọn Sở Dao.
Nàng lấy thông linh thạch ra, trước tiên trả lời mười tám tin nhắn chưa đọc từ vị họ Tạ nào đó, sau đó bấm vào nhóm chat của tiểu đội Tiêu Dao.
[Tang Niệm]: Tình hình mọi người thế nào rồi, vẫn ổn cả chứ?
[Sở Dao]: Từ lúc vào đây đến giờ, tỷ đã đ.á.n.h ba mươi tám trận, xử đẹp bốn mươi tên đệ t.ử Huyền Kiếm Tông, cướp được mười viên Ngọc Tủy trung giai.
[Tô Tuyết Âm]: A Dao tỷ giỏi quá đi~
[Sở Dao]: Hừ hừ, đó là chuyện đương nhiên rồi.
[Văn Bất Ngữ]: Huynh thu thập được ba mươi viên Ngọc Tủy cao giai.
[Tô Tuyết Âm]: Đại sư huynh giỏi quá!!
[Văn Bất Ngữ]: Còn Tô sư muội thì sao?
[Tô Tuyết Âm]: Muội không giỏi như mọi người, chỉ có năm viên Ngọc Tủy trung giai thôi.
[Tang Niệm]: Hiện tại ta tạm thời chưa có viên nào cả.
[Thẩm Minh Triều]: C.h.ế.t tiệt, đám người này điên hết rồi sao!
[Thẩm Minh Triều]: Ta bị một tên Đan tu vác lò luyện đan đuổi theo c.h.é.m, chạy thục mạng tận hai mươi dặm mới thoát được.
[Thẩm Minh Triều]: Vừa mới kịp thở phào một cái thì lại gặp mấy tên Pháp tu có bệnh, bọn chúng nổ đùng đoàng khắp nơi, suýt chút nữa là óc của ta cũng bị nổ bay ra ngoài rồi!!!
[Tang Niệm]: .
[Tang Niệm]: Ngươi đang ở trong một thung lũng?
[Thẩm Minh Triều]: Đúng vậy, muội cũng ở đây à? Tốt quá, ta tới tìm muội ngay!
[Tang Niệm]: Xin phép từ chối nhẹ nhàng nhé.
[Thẩm Minh Triều]: Những người muốn chung đội với ta xếp hàng từ đây tới tận Tiêu Dao Tông, vậy mà muội dám từ chối ta sao???
[Văn Bất Ngữ]: Chờ đã, tại sao các đệ cũng ở trong bí cảnh?
[Tô Tuyết Âm]: Đại sư huynh huynh vẫn chưa biết sao? Truyền tống trận xảy ra vấn đề, tất cả mọi người đều đã vào đây rồi.
[Văn Bất Ngữ]: Hóa ra là vậy, các sư đệ sư muội nhất định phải hết sức cẩn thận.
Mọi người trao đổi vị trí của nhau, hẹn điểm tập kết, sau đó "offline" để tiếp tục cuộc chiến.
Tang Niệm thu hồi thông linh thạch, đi tìm Thẩm Minh Triều.
Lục Lục nói: [Chẳng phải cô bảo không muốn chung đội với hắn sao? Hay là cứ ở đây đi, chỗ này khá an toàn mà.]
Tang Niệm: "Hắn nợ tiền ta."
Lục Lục: [Ngay bây giờ, chạy nhanh lên nào.]
Thung lũng thực tế rất lớn, Tang Niệm dựa theo mô tả của Thẩm Minh Triều, đi vòng vèo tìm kiếm suốt nửa canh giờ vẫn không thấy vật đ.á.n.h dấu mà hắn nói.
Đám Pháp tu kia quả thực đã rời đi, chỉ để lại từng hố sâu hoắm.
Nếu không chú ý một chút là sẽ bị rơi xuống ngay.
Nàng vòng qua khu vực đổ nát đó, đi sang phía bên kia sườn núi.
Phía trước thấp thoáng có tiếng người nói chuyện.
Nàng nín thở, thu liễm khí tức rồi cẩn thận tiến lại gần.
Giữa trưa, trên sườn núi hướng nắng, hai tu sĩ đang đối đầu nhau, không khí căng thẳng đến mức ngạt thở.
Tiếng gió như ngưng đọng, những cánh bướm dập dìu trong bụi hoa cũng đã tìm chỗ ẩn nấp.
Dường như có một thứ gì đó đang âm thầm tích tụ trong tĩnh lặng.
Chỉ chờ một thời cơ là sẽ bùng nổ toàn diện.
Tang Niệm nhận ra một trong hai người chính là Thẩm Minh Triều, vội vàng ngồi thụp xuống sau một tảng đá, quan sát kỹ nam t.ử đối diện hắn.
Người đó tầm ngoài hai mươi tuổi, mặc đồng phục của Vô Cực Tông, vẻ mặt lạnh lùng.
Hắn đứng đó với một tư thế trông như thoát vị đĩa đệm nhưng lại khiến người ta cảm thấy tên này thực sự rất lợi hại, tay cầm một thanh trường kiếm sáng loáng.
Tang Niệm thầm căng thẳng, xem ra thực lực của người này không thể xem thường.
Thẩm Minh Triều gặp phải hắn, e là rắc rối to rồi.
Quả nhiên, tu sĩ kia nhàn nhạt liếc nhìn Thẩm Minh Triều, chẳng hề để hắn vào mắt:
"Vô Cực Tông, Nhan Bá Sơn."
Thẩm Minh Triều đáp: "Tiêu Dao Tông, Thẩm Minh Triều."
Nhan Bá Sơn vung kiếm, cười khẩy:
"Thanh kiếm này của ta, vô địch trong vòng bảy thước, ngươi đ.á.n.h không lại ta đâu, bỏ cuộc đi."
Sắc mặt Thẩm Minh Triều biến đổi, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt hắn trở nên khinh khỉnh.
Hắn cười đầy vẻ miệt thị, lùi liên tiếp ba bước về phía sau, chống nạnh:
"Hừ, bây giờ ta đang ở ngoài bảy thước của ngươi rồi, để xem ngươi còn vô địch kiểu gì."
Tang Niệm nấp sau tảng đá: "."
Mau mau kết liễu tên ngốc này đi, nàng chịu hết nổi rồi.
Đối diện Thẩm Minh Triều, vẻ mặt của Nhan Bá Sơn dần trở nên nghiêm trọng:
"Ngươi quả nhiên mưu trí như vậy, là ta đã quá xem thường ngươi rồi."
Tang Niệm phía sau tảng đá: "???"
Nhan Bá Sơn tiến về phía trước:
"Giả sử ngươi lại rơi vào phạm vi bảy thước của ta thì sao?"
Thẩm Minh Triều: "Thì ta lại lùi tiếp."
Nhan Bá Sơn: "Hít hà--"
Tang Niệm: "..."
Ngươi đang hít hà cái gì vậy?
Ta hỏi ngươi đang hít hà cái gì hả???
ヽ(`Д´)ノ︵ ┻━┻ ┻━┻