1
Sau khi gửi cho Dung Trạch một đoạn tin nhắn dài để làm hòa.
Tôi đẩy cửa một phòng bao bên cạnh.
Không ngờ.
Lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc ở đây.
Đối tượng nhận tin nhắn làm hòa của tôi.
Lúc này, anh đang lười biếng dựa vào ghế sofa, đôi chân dài tùy ý bắt chéo.
Cả người toát lên khí chất cao quý bẩm sinh.
Xung quanh anh là một đám cậu ấm cô chiêu hàng thật giá thật.
“Buồn cười c.h.ế.t mất, Dung Trạch, cái đồng hồ này chắc còn không đáng giá bằng chiếc đồng hồ con ch.ó nhà cậu đeo ấy chứ?”
“Cậu nói thừa rồi. Từ bao giờ Dung thiếu lại nhận món quà quê mùa thế này?”
Sau vài giây sững sờ ngắn ngủi, tôi vội vàng cúi đầu xuống.
Rồi mới nhớ ra mình đang đeo khẩu trang.
Khóe mắt khẽ liếc qua.
Chiếc đồng hồ mà bọn họ đang nói tới chính là món quà mừng nhận việc tôi tặng Dung Trạch vào tháng trước.
Tôi đã phải bỏ ra trọn vẹn ba tháng tiền lương để mua nó.
Cũng là lý do tôi đến làm thêm ở hội sở này.
Ở chính giữa ghế sofa.
Dung Trạch nhàn nhã nhấp một ngụm chất lỏng màu đỏ trong ly:
“Quà tuy nhẹ nhưng tình nghĩa nặng, mấy cậu hiểu cái gì.”
Mọi người lại cười đùa ầm ĩ:
“Chậc chậc, cậu diễn tỷ phú khu ổ chuột đến nghiện rồi à?”
“Vừa tốt nghiệp là chuyện liên hôn giữa nhà họ Dung và nhà họ Cố cũng phải được đưa vào chương trình nghị sự rồi nhỉ? Vẫn chưa chia tay sao?”
Dung Trạch trầm ngâm một lát rồi nhún vai:
“Đang tìm lý do đây. Vừa hay, mấy cậu giúp tôi nghĩ thử xem.”
Nghe anh nói vậy, người kia có chút ngạc nhiên:
“Thật sự định chia tay à? Sao đột ngột thế? Mấy hôm trước còn chưa nghe cậu nhắc tới mà.”
“Nhất Nặc muốn tôi cùng cô ấy về Hỗ Thành một chuyến.”
Dung Trạch uống cạn ly rượu, giọng nói lộ ra chút bực bội:
“Về Hỗ Thành? Không phải là muốn dẫn cậu đi gặp phụ huynh đấy chứ?”
“Ừ.”
“Bảo sao.”
Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Mấy hôm trước, cô gọi điện bảo tôi trở về Hỗ Thành.
Tôi đoán được cô muốn nói gì với mình, nên đã hỏi Dung Trạch có thể đi cùng tôi không.
Biểu cảm của anh lúc ấy có chút kỳ lạ.
Không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý.
Sau đó, vì một chuyện nhỏ, hai đứa cãi nhau vài câu.
Anh nhận được một cuộc điện thoại rồi rời đi.
Cho đến hôm nay vẫn chưa về nhà.
Thì ra.
Đó chính là lý do anh chiến tranh lạnh với tôi.
2
“Con bé nghèo đó còn muốn dẫn cậu về gặp phụ huynh, đúng là mơ giữa ban ngày.”
Cô gái ngồi bên cạnh Dung Trạch khẽ cười nhạt. Cô ta có sống mũi cao, đôi mắt hạnh, mặc chiếc váy nhung dài màu đỏ rượu vang, giọng điệu đầy khinh thường.
Tôi từng gặp cô gái này.
Một ngày của tháng trước, tôi tan làm khá sớm, Dung Trạch đi xe điện tới đón tôi về nhà.
Bên ngoài khu nhà ở giá rẻ mà chúng tôi thuê.
Cô ta ngồi trong một chiếc xe mui trần cực kỳ bắt mắt.
Đeo kính râm, trên đầu quấn khăn lụa, môi đỏ rực.
Vô cùng nổi bật.
Dung Trạch giới thiệu với tôi rằng cô ta là em gái của một người bạn cùng phòng.
Tôi tưởng cô ta tìm anh có việc nên sau khi chào hỏi đã chủ động rời đi, để lại hai người ở đó.
Chỉ là khi chưa đi xa.
Tôi nghe thấy giọng nói mang theo vài phần mỉa mai của cô ta:
“Cũng giỏi thật đấy, cái nơi hôi hám thế này mà cậu cũng ở được.”
Tôi quay đầu nhìn lại.
Mơ hồ cảm thấy quan hệ giữa Dung Trạch và cô ta dường như rất thân thiết.
Thì ra.
Quả thật rất thân.
Họ là thanh mai trúc mã.
“Không nói chuyện khác, chỉ riêng nhan sắc của Lương Nhất Nặc đã thật sự xuất sắc rồi. Gương mặt mối tình đầu vừa trong sáng vừa quyến rũ. Dung Trạch, cậu nỡ sao?”
“Nếu cô ấy không đẹp thì Dung thiếu nhà ta có thể bỏ Dung Viên không ở, chạy tới khu ổ chuột sống với cô ấy suốt một năm à? Nghĩ gì thế?”
“Chậc, cũng đúng.”
“Đẹp cái gì chứ? Mấy người chưa từng thấy phụ nữ à?”
Cô gái lúc nãy bĩu môi:
“Đúng, đúng, đúng, đại tiểu thư Tưởng Ân Dư của chúng ta đẹp nhất. Lương Nhất Nặc có gì đâu, chẳng qua n.g.ự.c lớn hơn cậu một chút, m.ô.n.g cong hơn cậu một chút, eo nhỏ hơn cậu một vòng, chân dài hơn cậu một chút...”
“Cậu...”
Cô ta nghẹn họng, hừ mạnh một tiếng:
“Có đẹp thì sao chứ? Chẳng phải cũng chỉ là con đàn bà chỉ biết bám lấy đàn ông thôi sao.”
“Đủ rồi.”
Dung Trạch lạnh lùng lên tiếng.
“Sao nào? Tôi nói sai à?”
Cô gái vẫn giữ vẻ kiêu căng ngang ngược.
Người bên cạnh kéo tay cô ta.
“Kéo tôi cũng vô ích, tôi vẫn phải nói. Con gái nhà lành nào lại không danh không phận mà sống chung với đàn ông như thế? Cậu đừng để cô ta m.a.n.g t.h.a.i đấy. Loại con gái này thích nhất là dùng con cái để bước chân vào nhà giàu.”
“Yên tâm. Cả đời này tôi ghét nhất là con riêng. Con của tôi, ngoài vợ tôi ra, không ai có thể sinh được, kể cả Lương Nhất Nặc.”
Giọng nói lạnh lẽo của Dung Trạch truyền vào tai tôi.
Tôi nhìn gương mặt lạnh lùng sắc nét ấy.
Trong lòng bỗng hoảng hốt.
Có một lần, kỳ sinh lý của tôi bị chậm.
Tôi chỉ vô thức lẩm bẩm một câu:
“Không phải là em có t.h.a.i rồi đấy chứ?”
“Lo gì chứ? Có t.h.a.i thì sinh ra. Chồng nuôi.”
Dung Trạch trả lời dứt khoát.
Hai người đùa giỡn trên ghế sofa.
Bàn luận xem đứa bé sẽ trông như thế nào.
Là con trai hay con gái.
Giống bố hay giống mẹ.
Rồi cứ thế hôn nhau.
Lúc ấy, tôi chưa từng nghi ngờ rằng sau này mình sẽ kết hôn, sinh con với người đàn ông trước mắt.
Cùng anh sống một cuộc đời hạnh phúc và bình dị.
Chỉ là mới cách đó vài tháng ngắn ngủi.
Vẫn là người đàn ông ấy.
Giọng nói lạnh như băng của anh lúc này lại vang vọng bên tai tôi:
“Con của tôi, ngoài vợ tôi ra, không ai có thể sinh được, kể cả Lương Nhất Nặc.”