Tôi vừa c.ắ.n móng tay vừa đoán già đoán non. Hoắc Ngôn Khanh và Hoắc Tư Cảnh xưa nay vốn không hợp nhau. Giờ Lâm Thần Hy về nước, chắc chắn Hoắc Tư Cảnh đang rất vui, vậy thì Hoắc Ngôn Khanh hẳn sẽ không vui rồi. Có lẽ anh muốn tôi quay lại nhà họ Hoắc, nhân cơ hội phá hỏng mối quan hệ giữa Hoắc Tư Cảnh và Lâm Thần Hy.

Vấn đề là bây giờ chính Hoắc Tư Cảnh đã đuổi tôi ra khỏi nhà. Vậy nên... ý của Hoắc Ngôn Khanh chắc là muốn tôi đi cầu xin anh? Để anh thuận nước đẩy thuyền gây áp lực lên Hoắc Tư Cảnh, như vậy tôi sẽ có lý do quay về nhà họ Hoắc.

Chắc chắn là thế! Nghĩ là làm, 7h tối, tôi ngồi chờ dưới tòa nhà công ty của Hoắc Ngôn Khanh. Công sức không phụ lòng người, ngay khoảnh khắc thấy Hoắc Ngôn Khanh bước ra khỏi cửa, tôi lập tức lao đến, ôm chầm lấy eo anh như một tên nịnh hót, cất giọng nũng nịu: "Chú Út~~!"

Hoắc Ngôn Khanh bị tôi đ.â.m trúng đến loạng choạng. Tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng vị thư ký đứng bên cạnh thì hoảng hốt nhìn tôi, lắp bắp: "H... Ho... Hoắc tổng... Có cần tôi giúp không? Nhưng... sao tôi nhớ cháu trai của anh đâu có trông thế này?"

Hoắc Ngôn Khanh gần như nghiến răng nghiến lợi: "Cậu nhớ nhầm rồi. Cháu trai tôi chính là trông như thế đấy!"

Nửa tiếng sau, tôi run như cầy sấy đứng trong biệt thự riêng của Hoắc Ngôn Khanh, "Xin lỗi nhé, chú Út. Lúc nãy tôi không cố ý đâu." Mới là lạ! Tôi cố ý đấy! Anh dám uy h.i.ế.p tôi, thì tôi khiến anh mất mặt trước thư ký, rất công bằng.

Hoắc Ngôn Khanh quay lưng về phía tôi, lấy từ tủ rượu ra một chai whisky, rót nửa ly cho mình. Sau đó anh mới nửa cười nửa không nhìn tôi: "Hứa Tri Giản. Tôi không phải Tư Cảnh. Tôi không ngu như nó. Sau này đừng giở mấy trò vặt ấy trước mặt tôi. Nếu không..."

Lại nữa, lại nữa, lại nữa! Lại bắt đầu uy h.i.ế.p tôi rồi! Có thú vị lắm không? Chẳng phải anh chỉ muốn tôi cầu xin để được đưa về nhà họ Hoắc sao?

Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm giật lấy ly rượu trong tay anh, ngửa đầu uống cạn. Ngay sau đó, tôi òa lên khóc: "Chú Út! Tôi yêu Tư Cảnh! Tôi không thể sống thiếu anh ấy! Tôi không rời xa anh ấy được! Vì thế tôi kiên quyết không đồng ý chia tay! Tôi sống là người của nhà họ Hoắc, c.h.ế.t cũng phải vào mộ tổ nhà họ Hoắc! Xin chú Út tác thành! Xin chú Út đưa tôi trở về bên cạnh Tư Cảnh!"

Khóe môi Hoắc Ngôn Khanh giật giật. Nụ cười nơi khóe miệng anh chỉ gượng gạo giữ được vài giây, rồi như không chống đỡ nổi mà dần biến mất, cuối cùng đôi môi mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng.

Tôi: "?" Ý gì đây? Chê tôi chưa đủ chân thành à? Thế thì...

"Chú Út, tôi thề, những lời tôi nói đều là thật, tôi..."

"Im miệng!" Anh sa sầm mặt, lạnh lùng ngắt lời tôi: "Hứa Tri Giản, đầu cậu có vấn đề thật à? Người ta đã không cần cậu nữa rồi, vậy mà cậu còn mặt dày bám theo? Cậu thiếu dây thần kinh hay sao?"

Tôi ngơ ngác: "Anh đúng là khó chiều thật đấy! Tôi yêu Hoắc Tư Cảnh cũng không đúng, mà không yêu anh ta cũng không đúng! Tôi chẳng hiểu nổi mấy cái vòng vo trong đầu anh. Rốt cuộc anh muốn tôi đồng ý chuyện gì thì nói thẳng đi!"

Thời gian như trôi qua cả một Thế kỷ. Cuối cùng, ngón tay Hoắc Ngôn Khanh khẽ động. Giây tiếp theo, anh vòng tay ôm lấy eo tôi, kéo mạnh tôi vào lòng. Đôi mắt anh nhìn thẳng tôi, mạnh mẽ và đầy áp chế: "Chẳng phải cậu muốn được chôn trong mộ tổ nhà họ Hoắc sao? Tôi cũng họ Hoắc. Hay là theo tôi? Thế nào?"

6.

Đúng 12h đêm, tôi nằm bẹp trên giường như quả bóng xì hơi. Hoắc Ngôn Khanh chẳng hề có chút lòng thương xót nào, đưa chân đá nhẹ vào bắp chân tôi rồi trầm giọng nói: "Dọn phòng làm việc xong chưa mà đã nằm nghỉ ở đây?"

Tôi lập tức bùng nổ, bật dậy như cá chép vượt long môn, chống nạnh lên án anh, "Anh nghe xem đây có phải tiếng người không hả? Dù Hoắc Tư Cảnh có thế nào thì cũng chẳng bắt tôi làm cu li! Còn anh thì sao? Tôi cứ tưởng theo anh sẽ được ăn ngon mặc đẹp, ai ngờ anh lại bắt tôi làm trợ lý riêng. Không, phải là bảo mẫu riêng mới đúng! Giàu thế thì không thuê người giúp việc à? Bóc lột tôi thì giỏi lắm sao?"

Anh ung dung nhướng mày: "Không muốn làm? Được thôi, trả lại tôi hai triệu."

Nửa tiếng trước, đầu óc tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Tôi cứ tưởng Hoắc Ngôn Khanh muốn tôi theo anh là vì mê sắc đẹp của tôi, thế nên tôi chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay. Anh cũng rất hào phóng, lập tức chuyển cho tôi hai triệu. Tôi hí hửng hôn anh một cái, mang theo suy nghĩ đơn thuần phải hầu hạ kim chủ cho tốt, liền chui vào nhà vệ sinh, mở điện thoại lên mạng tìm kiếm...

Đúng vậy, tuy đã ở bên Hoắc Tư Cảnh suốt ba năm, nhưng anh ta chưa từng chạm vào tôi. Anh ta nói muốn giữ sự trong trắng cho Lâm Thần Hy. Tôi chỉ biết cười, thế hóa ra cả thùng b.a.o c.a.o s.u chất đầy trong nhà là ma dùng chắc?

Thế là ngay lúc tôi đang đỏ mặt tía tai thử làm theo hướng dẫn trên mạng... cửa phòng vệ sinh đột nhiên bị Hoắc Ngôn Khanh đẩy mở. Đó là lần đầu tiên tôi biết thì ra con người có thể đổi nhiều sắc mặt đến thế chỉ trong chớp mắt: mờ mịt, lúng túng, kinh ngạc, hoảng hốt, ghét bỏ, xấu hổ... Cuối cùng thì vẫn là tôi hiểu lầm. Điều Hoắc Ngôn Khanh cần vốn không phải cơ thể tôi, mà là sức lao động của tôi! Đúng là tên tư bản đáng ghét!

Chương 4 - Sau Khi Chia Tay Tra Nam, Tôi Gả Cho Chú Út Của Anh Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia