Trong mộng, ta và Tạ Trọng Lâu lại trở thành nhân vật trong một cuốn thoại bản.

Ta là đích nữ phủ Thái phó, hắn là thiếu niên tướng quân.

Hai người thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, đến năm ta mười sáu tuổi cập kê thì thuận lợi thành thân.

Thế nhưng sau khi thành hôn, vì ca ca ta lập được chiến công trong lúc nhậm chức.

Còn Tạ Trọng Lâu cũng lập thêm đại công nơi sa trường, hai nhà Lục.

Tạ quyền khuynh triều dã, khiến quân vương sinh lòng kiêng kỵ, cho rằng Tạ gia có ý mưu phản, suýt nữa phải chịu họa diệt môn.

Đúng lúc nguy cấp, Thẩm Tụ lại đứng ra, lấy chính mạng sống của mình đổi lấy cho Tạ gia một cơ hội thở dốc.

Mà nguyên nhân nàng làm như vậy chỉ vì năm thiếu thời.

Nàng từng thoáng nhìn thấy Tạ Trọng Lâu cưỡi ngựa đi ngang qua phố, từ đó đem lòng ái mộ.

Chỉ là... Thẩm Tụ trong giấc mộng ấy tính tình trầm lặng lại nhút nhát.

Tuy bị mẹ cả chèn ép, nhưng ngay cả dũng khí phản kháng cũng không có.

Mặc cho bà ta gả nàng cho Tĩnh Viễn hầu đã ngoài năm mươi tuổi làm kế thất.

Cả đời nàng, việc dũng cảm duy nhất từng làm chính là vì Tạ gia, vì Tạ Trọng Lâu.

Khung cảnh trong mộng lướt qua như ánh chớp.

Đến cuối cùng, ta chậm rãi mở mắt, bên ngoài trời đã sáng hẳn.

Ta chống trán từ từ ngồi dậy, tinh thần vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mộng.

Hôm qua ở phủ Tướng quân, hồn phách xa lạ kia liên tục nói rằng Tạ Trọng Lâu chỉ là một nhân vật trong sách, có số mệnh không thể thay đổi.

Nếu đúng là như vậy, vậy hắn và Thẩm Tụ chính là người đọc sách sao?

Hiện giờ tính tình của Thẩm Tụ khác xa với Thẩm Tụ trong giấc mộng của ta.

Vậy có phải nàng cũng giống Tạ Trọng Lâu, bị một hồn phách xa lạ không rõ lai lịch chiếm lấy thân xác hay không?

Trước đây ta vốn không tin những chuyện quỷ thần quái lực hoang đường như vậy.

Thậm chí ở kiếp trước, khi Tạ Trọng Lâu thay lòng đổi dạ.

Ngay cả tính tình cũng thay đổi long trời lở đất, ta cũng chưa từng nghĩ theo hướng ấy.

Nhưng hôm nay, chính bản thân ta đã trải qua chuyện sống lại một đời kỳ diệu như vậy.

Suy đoán táo bạo ấy vừa nổi lên liền từng bước được ta chứng thực.

Lúc dùng bữa sáng, mẫu thân nhìn ta với vẻ muốn nói lại thôi, trong mắt đầy lo lắng.

"Hôm nay mưa lớn như vậy, con vẫn định đến phủ Tướng quân sao?"

"Đương nhiên."

Ta muốn ngày nào cũng đến phủ Tướng quân, ngày nào cũng xuất hiện trước mặt hồn phách xa lạ kia và Thẩm Tụ.

Cho dù tạm thời chưa thể gọi Tạ Trọng Lâu trở về, ta cũng phải khiến bọn họ ăn ngủ không yên.

Bởi vì nếu kiếp này Tạ Trọng Lâu vẫn chưa biến mất mà chỉ bị giam cầm trong chính thân thể của mình.

Vậy thì kiếp trước cũng nhất định là như thế.

Nếu vậy, ở kiếp trước, khi chàng bị giam cầm trong chính thân thể mình.

Tận mắt nhìn song thân bị hại, nhìn ta bị làm nhục.

Nhìn khí phách và kiêu ngạo của Tạ gia từng bước đi đến sụp đổ mà lại bất lực không thể làm gì.

Thì trong lòng chàng sẽ đau đớn đến nhường nào?

Ta uống cạn một hơi bát sữa hạnh nhân trong chiếc bát sứ men xanh, rồi bảo Tiểu Chức đi chuẩn bị xe ngựa.

Đúng lúc ấy, một bàn tay từ bên cạnh đưa tới.

Những ngón tay thon dài cầm một cây dù giấy mười sáu nan, giọng nói lạnh lẽo như màn mưa bên ngoài.

"Ca sẽ đi cùng muội."

Là ca ca.

Lúc đầu ta không hiểu ý của huynh ấy.

Cho đến một hôm, sau hơn mười ngày mưa lớn liên tiếp.

Kinh thành cuối cùng cũng hửng nắng, ta đến cửa hàng trang sức chọn vài món đồ, vô tình nghe thấy người khác bàn tán.

"Nghe nói sau khi Lục Chiêu Ý chủ động từ hôn, Tạ tiểu tướng quân lại lập chiến công, nàng ta hối hận rồi, nhưng Tạ tiểu tướng quân đã thay lòng với Thẩm Tụ, nên nàng ta chỉ còn biết mặt dày mày dạn ngày nào cũng chạy đến phủ Tướng quân, đuổi thế nào cũng không chịu đi, Lục Thái phó thanh liêm cả đời, cuối cùng danh tiếng lại bị chính đứa con gái này làm mất sạch."

"Đúng vậy, một cô nương chưa xuất giá mà lại chủ động chạy đến phủ của nam nhân, e rằng bước tiếp theo chính là cởi áo dâng giường."

Bàn tay đang cầm miếng ngọc của ta bỗng cứng đờ giữa không trung.

Ca ca ở bên cạnh đưa tay che tai ta lại.

"Chiêu Chiêu, đừng nghe."

Trong đôi mắt sâu thẳm của huynh ấy tràn đầy vẻ đau lòng.

"Muội muốn nghe."

Ta chậm rãi hít sâu một hơi, nắm lấy tay huynh ấy rồi khẽ mỉm cười.

"Ca ca, từng câu từng chữ bọn họ nói hôm nay, muội đều sẽ ghi nhớ trong lòng."

Huống hồ so với những nhục nhã và lạnh nhạt ở kiếp trước, vài câu lời ong tiếng ve này thì đáng là gì?

Khi ấy ta còn chưa biết người mà mình vẫn cho là người trong lòng đã sớm không còn là Tạ Trọng Lâu lớn lên cùng ta nữa.

Chỉ mãi nghĩ không thông vì sao chàng thay lòng, vì sao lại lạnh nhạt sỉ nhục ta đến mức ấy.

Giờ đây, chân tướng đang từng chút từng chút một được bóc tách ngay trước mắt ta.

Ta cũng từ ký ức của kiếp trước nhặt lại những mảnh vụn rời rạc.

Để chúng ghép thành tình ý càng thêm sâu nặng của ta dành cho Tạ Trọng Lâu sau khi biết được chân tướng, cùng quyết tâm ngày càng rõ ràng trong lòng.

Ta là Lục Chiêu Ý.

Ta sẽ không chịu thua bất kỳ ai, cho dù là hai hồn phách không rõ lai lịch kia.

Hôm ấy thời tiết rất đẹp, sau khi rời khỏi cửa hàng trang sức, có lẽ vì muốn dỗ ta vui, ca ca bỗng đề nghị.

"Nghe nói hoa hải đường trên sườn núi Trăng Tròn ngoài thành đã nở, hôm nay là sinh thần của Chiêu Chiêu, ca ca đưa muội đi ngắm hoa."

Chương 15 - Sau Khi Chủ Động Hủy Hôn, Tướng Quân Lại Hối Hận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia