Ngoại truyện sau hôn nhân: Tuyết Tan
Quân tâm chung hữu kiến: Nữ chính dũng cảm theo đuổi tình yêu
1.
Ngày thứ hai sau đại hôn, ta và Tạ Trọng Lâu đều thức dậy rất muộn.
Có lẽ vì đêm qua mệt đến tận nửa đêm, lại còn mơ thấy giấc mộng ấy, nên khi tỉnh lại, đầu óc ta vẫn còn hơi hoảng hốt.
Mãi đến khi Tiểu Chức đỡ ta ngồi trước gương đồng, chải tóc xong xuôi rồi cúi người hỏi:
"Cô nương... à không, phu nhân muốn đeo bộ trang sức nào?"
Ta mới hoàn hồn.
Vốn định tiện tay chỉ một bộ, ai ngờ Tạ Trọng Lâu lại nghiêm túc bước tới, đứng bên cạnh cùng ta lựa chọn.
"Hay là dùng bộ khảm hồng bảo thạch kia đi, vừa khéo rất hợp với cây trâm hải đường mạ vàng ta tặng nàng."
Ta cầm cây trâm vàng trong lòng bàn tay, quay đầu nhìn chàng.
"Chàng là muốn ta lúc nào cũng phải cài cây trâm chàng tặng thì đúng hơn."
"Không phải."
Chàng nghiêm túc phủ nhận.
"Ban đêm vẫn phải tháo xuống, nếu không làm bị thương A Chiêu thì không tốt."
Khóe mắt ta liếc thấy Tiểu Chức cùng mấy nha hoàn hồi môn đều đang che miệng cười trộm, không khỏi tức giận trừng Tạ Trọng Lâu.
Chàng lại như chẳng hề hay biết, còn nhướng mày với ta, ý cười càng sâu hơn.
Đối với người này, từ trước đến nay ta luôn hết cách.
Chàng lại mỉm cười bước tới, cúi người hôn nhẹ lên má ta.
"A Chiêu giận rồi sao? Là ta không tốt, lỡ lời vô lễ. Để ta vẽ mày chuộc lỗi cho nàng, được không?"
Ta vẫn luôn biết kiếm thuật của Tạ Trọng Lâu rất giỏi, binh pháp xuất chúng, ngay cả thi họa cũng tinh thông.
Nhưng ta chưa từng biết hóa ra chàng còn biết vẽ mày đẹp đến vậy.
Trong gương đồng hiện rõ gương mặt ta, lớp trang điểm rất nhạt, đôi mày cong cong như dãy núi xanh mờ xa.
Tạ Trọng Lâu đỡ vai ta, cười tươi nói:
"Ta biết ngay mà, A Chiêu của ta là đẹp nhất."
Vì được ban hôn, sau khi đến bái kiến phụ thân và mẫu thân, ta và Tạ Trọng Lâu còn phải đặc biệt vào cung tạ ân.
Trong tẩm cung của Thái hậu, vừa hay Hoàng thượng cũng đang ở đó, tâm trạng người dường như rất tốt, thậm chí còn thong thả nói với ta và Tạ Trọng Lâu:
"Mấy hôm trước Quý phi trò chuyện với trẫm, còn nhắc đến Tạ khanh là thanh niên tài tuấn hiếm có trong kinh, trong nhà nàng ấy lại có một thứ muội, cũng không ngại làm thiếp..."
Ta khựng người, còn chưa kịp phản ứng thì Tạ Trọng Lâu đã dứt khoát quỳ xuống.
"Đa tạ Quý phi nương nương và Hoàng thượng đã có ý tốt, nhưng thần tính tình nóng nảy, lại cô độc quái gở, tự biết mình tuyệt đối không phải phu quân tốt, vẫn là đừng làm lỡ duyên lành của vị cô nương ấy."
Ta cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh chàng, nhưng không nhìn rõ thần sắc của Hoàng thượng, chỉ nghe giọng nói khó đoán vang lên:
"Ồ? Rốt cuộc là Tạ khanh tính tình quái gở, hay là Tạ phu nhân không thể dung người?"
Ánh mặt trời ngoài điện lúc sáng lúc tối chiếu vào, ta c.ắ.n răng rồi dứt khoát ngẩng đầu đáp:
"Nếu Hoàng thượng đã biết thần phụ là người hay ghen, không thể dung người, vậy sao còn cố ý nói những lời ấy?"
Đến khi ngẩng đầu lên ta mới phát hiện, thần sắc của Hoàng thượng và Thái hậu đều không hề tức giận, ngược lại một người mang vẻ suy ngẫm, người kia thì nở nụ cười vô cùng hiền hòa.
Thái hậu cười nói:
"Hoàng đế đừng trêu hai đứa nhỏ nữa, chúng đều là do ai gia nhìn lớn lên, phẩm hạnh thế nào Hoàng đế cũng hiểu rõ, cần gì phải làm kẻ chia rẽ uyên ương?"
Hoàng thượng vội cười đáp:
"Mẫu hậu nói rất đúng, trẫm chỉ thuận miệng đùa vài câu mà thôi."
Mãi đến khi hai người ôm một đống ban thưởng ra khỏi cung, lên xe ngựa, ta mới không nhịn được hỏi Tạ Trọng Lâu:
"Lời vừa rồi của Hoàng thượng... rốt cuộc là đùa hay là thử?"
Chàng mỉm cười, ôm ta vào lòng, thuận thế hôn lên đỉnh đầu ta.
"Mặc kệ là đùa hay thử, nếu Thái hậu đã nói như vậy thì sau này Hoàng thượng sẽ không nhắc lại chuyện ấy nữa."
Nghĩ đến quân tâm vốn đa nghi, Tạ gia lại nắm giữ binh quyền, Hoàng thượng khó tránh khỏi sinh lòng đề phòng.
Chỉ là chuyện thân thể từng bị chiếm đoạt mới qua chưa đầy một năm, người cũng sẽ không vì thế mà quá mức nghi kỵ Tạ Trọng Lâu.
Ta còn đang chăm chú suy nghĩ thì một bàn tay ấm áp đã luồn vào từ bên hông áo nhỏ của ta.
Lòng bàn tay với lớp chai mỏng khẽ cọ sát, đầu ngón tay lại chậm rãi trêu đùa, khiến ta chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện triều đình nữa, chỉ biết c.ắ.n môi, cố nén những âm thanh vụn vỡ.
Tạ Trọng Lâu lại không chịu buông tha ta.
Trong khoang xe ngựa ánh sáng mờ tối, chàng tựa cằm lên vai ta, từ phía sau vòng tay ôm lấy eo ta, kéo cả người ta chìm vào lòng chàng.
Giọng nói mang theo vài phần khàn tối, mê hoặc đến c.h.ế.t người.
"Phu nhân đừng nghĩ những chuyện phiền lòng ấy nữa, mọi việc đều có ta."
Ngoài xe thấp thoáng truyền đến tiếng huyên náo, hẳn là xe ngựa đang đi ngang qua phố xá đông đúc.
Ta bị chàng trêu chọc đến đầu tim run rẩy, nhưng vì lễ giáo khuê các từ nhỏ đã ăn sâu vào cốt tủy, chỉ đành run giọng nói:
"Tạ... Tạ Trọng Lâu, đây là ở bên ngoài."
Bàn tay chàng lập tức dừng lại.
Một lúc sau, chàng khẽ thở dài.
"Ta sẽ không động nữa, A Chiêu, để ta ôm nàng thêm một lát là được."
Dừng một chút, chàng lại khẽ hỏi:
"A Chiêu, nàng giận rồi sao?"
Ta lắc đầu.
Có lẽ vì sự e thẹn của nữ nhi, ta không muốn nói cho chàng biết rằng sự im lặng của ta không phải vì tức giận, mà là vì... thất vọng.