Tôi chớp mắt, lặng lẽ nhìn Tần Tư Việt đang giữ hai tay tôi trên đỉnh đầu.

Không hiểu vì sao.

Nước mắt bỗng trào ra.

Vừa tủi thân.

Lại vừa...

Không thể tin nổi.

Tần Tư Việt lập tức khựng lại.

Anh buông tôi ra.

Hoảng hốt lau nước mắt nơi khóe mắt tôi.

"Sao vậy? Có phải anh làm em đau không? Lát nữa anh sẽ nhẹ hơn, được không?"

Tôi quay mặt đi.

Không muốn nhìn anh.

Chỉ nghẹn ngào hỏi:

"Anh nhất định phải làm vậy sao?"

Tần Tư Việt mím c.h.ặ.t môi.

Không trả lời.

Tôi lại hỏi: "Nếu vì thế mà em sẽ c.h.ế.t thì sao?"

Lần này, Tần Tư Việt sững sờ.

Cả người anh run lên khó tin nhìn tôi.

Một lúc sau, tôi nghe anh khàn giọng nói:

"Không. Anh không muốn em c.h.ế.t. Dù người c.h.ế.t là anh… Em cũng tuyệt đối không được xảy ra chuyện."

Tần Tư Việt buông tôi ra.

Nhưng cũng không để tôi rời đi.

Đêm đó, anh ôm tôi rất c.h.ặ.t như thể chỉ cần buông tay.

Giây tiếp theo tôi sẽ biến mất khỏi thế giới này.

Sáng hôm sau tỉnh dậy.

Tần Tư Việt vẫn giữ nguyên tư thế ôm tôi từ đêm qua.

Tôi dùng sức đẩy anh ra.

Tự mình xuống giường.

Phía sau, một bàn tay lớn nắm lấy cổ tay tôi.

Cùng với giọng nói khàn khàn.

"Vi Vi… Ở lại ngủ với anh thêm một lát nữa được không?"

Tôi hất tay anh ra.

Lặng lẽ mặc quần áo.

"Chúng ta đã chia tay rồi."

Có lẽ vì sợ bản thân sẽ hối hận.

Sau khi để lại câu nói ấy.

Tôi không dám nhìn biểu cảm của Tần Tư Việt.

Không ngoảnh đầu lấy một lần.

Nhanh ch.óng rời khỏi nhà anh.

9

Hôm nay không có tiết học.

Đầu óc tôi cũng rối bời.

Thế nên tôi cứ lang thang vô định trong khuôn viên trường.

Cho đến khi trước mặt xuất hiện một bóng dáng quen thuộc.

Là Phó Uyển Ninh.

"Tớ có chuyện muốn nói với cậu. Ra quán cà phê bên cạnh ngồi một lát nhé?"

Tôi gật đầu.

"Được."

Phó Uyển Ninh ngồi đối diện tôi.

Cô ấy rất xinh đẹp.

Mang đến cho người khác cảm giác dịu dàng, đoan trang.

Chính vì vậy.

Cho dù những dòng bình luận luôn cố dẫn dắt.

Tôi cũng không thể nảy sinh chút địch ý nào với cô.

"Bạn học Phó, cậu muốn nói gì với tớ?"

Tôi hỏi, không ngờ, điều đầu tiên cô ấy nói lại khiến tôi kinh ngạc.

"Tớ cũng nhìn thấy những dòng bình luận."

Sau đó, cô chậm rãi kể cho tôi nghe mọi chuyện.

Thì ra những dòng bình luận cũng là một phần của thế giới này.

Mục đích tồn tại của chúng là tác hợp cô và Tần Tư Việt.

Vì vậy những gì tôi nhìn thấy đều nửa thật nửa giả.

Việc Tần Tư Việt đưa Phó Uyển Ninh đến hội trường là thật.

Nhưng việc anh thích cô ấy là giả.

Sự thật là Phó Uyển Ninh rất mù đường.

Đúng lúc Tần Tư Việt định đến đón tôi nên tiện đường đưa cô ấy tới hội trường.

Lần thứ hai, ở khách sạn Thịnh Hào là Phó Uyển Ninh lấy cớ công việc để lừa Tần Tư Việt đến.

Khi đó cô hoàn toàn không biết anh đã có bạn gái.

Hôm ấy vốn dĩ cô định tỏ tình.

Phó Uyển Ninh mỉm cười nhẹ nhõm rồi hỏi tôi: "Cậu biết hôm đó vì sao Tần Tư Việt lại chịu nói chuyện với tớ lâu như vậy không?"

Tôi lắc đầu.

"Bởi vì bọn tớ đang nói về hình mẫu bạn đời lý tưởng. Những gì anh ấy miêu tả hoàn toàn dựa trên hình ảnh của cậu. Cho nên ngay từ lần đầu gặp cậu, tớ đã đoán được cậu chính là bạn gái của anh ấy."

Tôi lặng lẽ tiêu hóa những lời ấy.

Chỉ cảm thấy thật khó tin.

Trước đây, tôi từng nghi ngờ tính xác thực của những dòng bình luận.

Nhưng chưa từng nghĩ...

Chúng lại nửa thật nửa giả.

Tôi mím môi, định hỏi thêm điều gì đó.

Nhưng Phó Uyển Ninh dường như đã đoán được suy nghĩ của tôi, bình thản nói: "Tối qua đúng là tớ đã đưa Tần Tư Việt về nhà. Những dòng bình luận cứ xúi giục tớ nhân lúc anh ấy say mà làm gì đó với anh. Nhưng tớ không làm. Tớ đã gọi điện cho cậu. Còn những chuyện khác… Tần Tư Việt sẽ tự mình giải thích với cậu."

Khóe mắt tôi nóng lên.

Tôi hít hít mũi, chân thành nói:

"Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì đã nói cho tớ biết những điều này."

Ngay giây tiếp theo.

Những dòng bình luận điên cuồng lướt qua.

[Nữ chính, cô đang làm gì vậy? Sao cô có thể nói những chuyện này cho nữ phụ biết? Nếu cô ấy biết sự thật thì còn chuyện của cô nữa sao?]

[Đúng thế! Bọn tôi làm tất cả cũng là vì cô mà!]

[Nữ chính này đúng là không gánh nổi cốt truyện, tôi mệt thật rồi.]

[Nữ chính, chẳng phải cô thích nam chính sao? Thích thì phải cố mà giành lấy chứ!]

Phó Uyển Ninh chỉ bình thản mỉm cười.

Sau đó, cô nhìn lên khoảng không có những dòng bình luận rồi nói:

"Đúng là tớ thích Tần Tư Việt. Nhưng anh ấy đã có bạn gái. Nếu tớ chen vào giữa hai người… Chẳng phải sẽ trở thành kẻ thứ ba sao? Tớ muốn hỏi các cậu một câu. Nếu một người có đạo đức tồi tệ… Thì người đó còn xứng làm nữ chính không?"

Trong khoảnh khắc, những dòng bình luận đang cuồn cuộn bỗng im bặt.

Ngay sau đó.

Những hàng chữ giữa không trung dần trở nên trong suốt, rồi từ từ biến mất.

Cuối cùng hoàn toàn rời khỏi thế giới này.

Phó Uyển Ninh mỉm cười với tôi nhưng ánh mắt cô lại nhìn về phía sau lưng tôi.

Giọng cô rất nhẹ.

"Nguyễn Vi. Quay đầu lại đi. Có một người đã luôn đứng phía sau chờ cậu."

10

Tôi theo bản năng nhìn theo hướng ánh mắt của cô.

Tần Tư Việt đang đứng sau lưng tôi.

Không biết anh đã đến từ bao giờ.

Có lẽ ngay từ lúc tôi rời khỏi nhà anh.

Anh đã lặng lẽ đi theo tôi.

Tôi chớp chớp mắt.

Mang theo chút áy náy bước đến.

Đang định mở miệng, thì Tần Tư Việt đã nắm lấy tay tôi.

Anh khẽ vuốt các đốt ngón tay tôi, giọng nói dịu dàng: "Hôm nay không có tiết. Về ngủ thêm một lát nhé?"

Tôi gật đầu.

Mặc cho anh nắm tay mình.

Cùng trở về chiếc giường lớn quen thuộc.

Tần Tư Việt ôm tôi từ phía sau.

Cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

Khẽ thở phào đầy mãn nguyện.

Người xin lỗi trước lại là anh.

"Vi Vi. Là anh không tốt. Đáng lẽ anh nên chủ động giải thích rõ với em. Anh không biết những dòng bình luận đã nói với em những chuyện đó.”

Tôi khẽ "ừ" một tiếng.

Nhưng tâm trí lại đang trôi rất xa.

Im lặng một lúc.

Cuối cùng tôi vẫn xoay người lại.

Nhìn thẳng vào mắt Tần Tư Việt.

Hỏi ra điều đã thắc mắc rất lâu.

Cố nén hơi nóng đang dâng lên trên má.

Tôi bình tĩnh hỏi: "Lần trước khi em bảo anh chậm lại, tại sao anh không nghe? Nếu kéo dài quá lâu, em sẽ rất khó chịu."

Tần Tư Việt ngẩn người.

Gương mặt đầy vẻ khó hiểu.

"Không phải em thích sao?"

Tôi sửa lại: "Em thích. Nhưng em không thích quá lâu."

Tần Tư Việt im lặng.

Rồi kể cho tôi nghe một chuyện mà tôi chưa từng để ý.

Khi ấy, hai đứa vừa mới yêu nhau.

Một lần Tần Tư Việt mang đồ đến cho tôi.

Vô tình nghe thấy tôi đang gọi điện với bạn thân.

Đúng lúc chúng tôi nói đến vài chủ đề riêng tư.

Khi đó tôi còn trẻ, miệng chẳng biết giữ lời, mạnh miệng nói: "Tớ thích đàn ông bền bỉ một chút. Tốt nhất là khiến tớ phải liên tục xin tha, đến mức mắt cũng mất tập trung."

Không ngờ từng câu từng chữ ấy đều bị Tần Tư Việt nghe thấy.

Vốn chỉ là câu nói đùa.

Nhưng anh lại tưởng là thật.

Thậm chí vẫn luôn cố làm theo.

Lần này, đến lượt tôi im lặng.

Thế mà Tần Tư Việt vẫn không ngừng hỏi: "Vậy, thật ra em không thích như thế, đúng không?"

Tôi né tránh ánh mắt nóng bỏng của anh.

Cũng không trả lời câu hỏi ấy.

Chỉ khẽ nói: "Sau này đừng uống t.h.u.ố.c nữa. Không tốt cho sức khỏe."

Không chỉ không tốt cho sức khỏe của Tần Tư Việt.

Mà đối với tôi cũng vậy.

Chương 6 - Sau Khi Đề Nghị Chia Tay Với Bạn Trai Có Nhu Cầu Quá Cao - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia