Tôi lập tức lắc đầu phủ nhận.
“Không phải, đây là chú nhỏ của tôi.”
Gương mặt chú nhỏ vẫn bình thản, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Chỉ có ngón tay anh hết lần này đến lần khác vuốt nhẹ chiếc nhẫn đính hôn trên ngón áp út tay trái.
Chiếc nhẫn... là do chính tay tôi đeo cho anh.
Quản lý không đoán được tâm tư của chú nhỏ, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
“Cậu Văn... cậu đã nguôi giận chưa?”
“Nếu chưa thì để tôi dạy dỗ thằng nhóc này thêm một trận.”
Chú nhỏ khẽ giơ tay, ra hiệu ông ta im lặng.
“Không đáng.”
Nói xong, anh bảo người vào phòng bao lấy áo vest mang ra.
Chiếc áo được anh tiện tay xách trên cánh tay.
Rồi anh quay sang nhìn tôi.
“Muốn ở lại chơi thêm một lúc, hay đi về với tôi?”
Phía sau lưng tôi, ánh mắt của đám người kia đều dán c.h.ặ.t lên người chú nhỏ, tò mò đến mức như muốn tràn khỏi hốc mắt.
Tôi chẳng muốn ở lại để bị bọn họ tra hỏi thêm.
Thế là tôi khẽ nhích lại gần anh hơn, theo bản năng tìm kiếm cảm giác an toàn.
“Chú nhỏ, cháu muốn về nhà.”
3
Người lái xe lặng lẽ kéo tấm ngăn giữa ghế trước và ghế sau lên.
Động tác ấy khiến tôi bỗng thấy lúng túng.
Trong xe yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng lốp xe lăn đều trên mặt đường.
Bên cạnh tôi, chú nhỏ khép hờ mắt, đưa tay day nhẹ huyệt thái dương.
Tôi siết c.h.ặ.t hai tay đang đặt trên đầu gối, lấy hết can đảm cất tiếng.
“Chú nhỏ... có phải chú đau đầu không?”
“Nếu không... để cháu xoa bóp giúp chú nhé?”
Đã gần nửa năm kể từ lần cuối chúng tôi gặp nhau.
Mối quan hệ giữa tôi và anh cũng một lần nữa quay về trạng thái xa cách.
Giọng anh trầm thấp, mang theo ý cười nhàn nhạt, nghe vừa lười biếng vừa quyến rũ.
“Ừm? Vậy làm phiền cháu rồi.”
“Vừa xuống máy bay đã bị kéo đi dự tiệc đón gió, còn chưa kịp báo cho cháu biết là tôi đã về.”
Tôi ngẩn người mất hai giây mới nhận ra...
Anh đang giải thích với tôi.
“Không sao đâu.”
Tôi quỳ lên ghế, hơi nghiêng người về phía anh.
Hai tay nhẹ nhàng đặt lên hai bên thái dương, cẩn thận xoa bóp.
Chỉ khi anh nhắm mắt, tôi mới dám lén nhìn anh kỹ hơn.
Anh thật sự rất đẹp.
Đường nét gương mặt không quá sắc bén, cũng chẳng quá mềm mại.
Đẹp hơn bất kỳ người đàn ông nào tôi từng gặp.
Đúng lúc ấy, một tiếng còi xe ch.ói tai đột ngột vang lên.
Người lái xe đạp gấp phanh.
Theo quán tính, cả người tôi ngã nhào sang một bên.
“A...”
Ngay khi tôi tưởng mình sắp đập xuống ghế, một cánh tay mạnh mẽ đã vòng qua ôm lấy eo tôi.
Chỉ trong chớp mắt, chú nhỏ đã kéo tôi ngồi hẳn lên đùi anh.
Theo phản xạ, tôi ôm lấy cổ anh.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, bóng dáng hoang mang của tôi hiện lên rõ ràng.
Khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi rượu nồng hơn trên cổ áo anh.
Lấy lại bình tĩnh, tôi vội vàng định đứng dậy.
Nhưng bàn tay anh vẫn giữ c.h.ặ.t bên eo tôi, không cho tôi rời đi.
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, bất ngờ lên tiếng.
“Cháu yêu đương rồi?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy.
“Gì... cơ?”
Ánh mắt anh bình thản lướt qua gương mặt tôi.
Rồi bất ngờ đưa tay nâng cằm tôi lên.
Hơi thở tôi vô thức chậm lại.
Tôi căng thẳng đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Có lẽ vì đã uống rượu, cảm giác áp bức mà anh vẫn luôn cố kiềm chế giờ không còn giấu nổi.
“Lớn thật rồi.”
“Gan cũng lớn hơn rồi.”
“Chú nhỏ...”
Tôi khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi trên vai anh, run run gọi một tiếng.
Giọng anh càng lúc càng nhỏ, gần như chỉ còn là tiếng thì thầm.
Nhưng trong từng câu từng chữ, lại như đang cố chấp níu giữ một điều gì đó không thể gọi tên.
“Tôi nuôi lớn em.”
Khóe môi anh khẽ cong lên, giọng nói trầm thấp pha chút men say.
“Chẳng phải em vốn là người của tôi sao?”
“Vậy thì sao dám chạy theo người khác?”
Tôi không dám chắc câu nói ấy của chú nhỏ có ý gì, càng không dám nghĩ theo hướng khác.
Dù sao suốt hai năm qua, thời gian chúng tôi ở bên nhau cộng lại có lẽ còn chưa đến ba tháng.
Chính anh cũng từng từ chối tôi.
Với tôi, chắc hẳn anh chưa từng có thứ tình cảm gọi là thích.
Nhưng lúc này anh đã say, chỉ nghe những điều mình muốn nghe, nhất quyết không chịu buông tôi ra.
Tôi đành gác lại mọi suy nghĩ.
Khẽ vòng tay ôm lấy vai anh.
Cố nén vành tai đang nóng bừng, tôi nhỏ giọng nói:
“Em là của chú...”
“Em không chạy.”
Anh khẽ hôn lên mái tóc tôi như một phần thưởng.
“Ngoan lắm.”
4
Trước khi về nhà, tôi đã gọi điện cho dì giúp việc, nhờ bà dọn dẹp căn phòng mà chú nhỏ vẫn ở mỗi lần trở về.
Thế nhưng vừa bước vào nhà, anh lại làm như không nhìn thấy căn phòng đó, thẳng chân đi vào phòng ngủ chính cùng tôi.
Ý của anh đã quá rõ.
Thật ra, chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.
Dù sao chỉ còn nửa tháng nữa, đúng ngày tôi tròn hai mươi tuổi, chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.
Khi tay tôi chạm vào chiếc cà vạt của anh, tim đập dữ dội đến mức tôi nghi ngờ anh cũng có thể nghe thấy.
Giữa sự ngượng ngùng trước điều chưa từng trải qua, ngay cả bản thân tôi cũng không biết rốt cuộc mình đang căng thẳng nhiều hơn hay mong chờ nhiều hơn.
Anh cúi mắt nhìn tôi chăm chú.
Vài giây sau, giống hệt hai năm trước, anh dịu dàng gạt tay tôi ra.
“Em vẫn còn sợ.”
Tôi mím môi.
“Xin lỗi, chú nhỏ.”
Nhưng lần này đã khác.
Tôi không còn sợ nữa.
Chỉ là quá căng thẳng.
Anh nắm lấy cổ tay tôi, nhẹ nhàng nâng lên.
Rồi hơi cúi đầu, đặt một nụ hôn rất khẽ lên mặt trong cổ tay tôi.
“Không cần xin lỗi.”
Đêm đó, tôi cuộn tròn trong vòng tay anh mà ngủ.