Anh ta đưa một ly đồ uống đủ màu về phía tôi.
“Đến quán bar mà không uống chút rượu thì mất vui lắm. Thử cái này đi.”
Tôi cầm ly nước trái cây vẫn luôn đặt trước mặt mình, uống một ngụm rồi lịch sự từ chối.
“Xin lỗi, bạn trai tôi không cho tôi uống rượu.”
“Tôi uống nước trái cây là được.”
Ánh mắt anh ta vẫn dõi theo ly nước trong tay tôi.
Thấy tôi đã uống, anh ta khẽ nhướng mày.
“Lại là vị bạn trai trong truyền thuyết đó à?”
Anh ta bật cười.
“Chuyện của cậu nổi tiếng cả khoa rồi. Ai cũng biết hoa khôi khoa Hoa văn có một người bạn trai thần bí. Anh ta chưa từng lộ diện, cũng chưa từng đến trường tìm cậu, vậy mà vẫn khiến cậu si mê đến mức nhất quyết không chịu yêu ai khác, từ chối biết bao nam sinh.”
Tôi chỉ cười qua loa, không tiếp lời.
Anh ta cũng không cố gắng tìm thêm chủ đề, chỉ ngồi cạnh tôi, chậm rãi uống rượu.
Tin nhắn tôi gửi cho chú nhỏ vẫn không có hồi âm.
Có lẽ...
Anh đang giận.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác buồn bực.
Không biết là vì nam sinh bên cạnh chẳng hề có ý định rời đi, hay vì sự lạnh nhạt của chú nhỏ.
Một ngọn lửa vô hình âm ỉ bốc lên trong lòng tôi, càng lúc càng dữ dội.
Nóng bức đến mức tôi chỉ muốn ra ngoài hít thở không khí.
Thấy tôi đứng dậy, nam sinh kia cũng lập tức đứng theo, mỉm cười.
“Ra ngoài nghỉ một lát đi.”
Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ.
Tôi không còn nghe rõ anh ta đang nói gì nữa.
Chỉ cảm thấy cả người nóng ran, khó chịu vô cùng.
Anh ta khoác tay lên vai tôi rồi quay sang nói với mọi người:
“Tôi đưa cô ấy ra ngoài hóng gió nhé. Hình như cô ấy say rồi.”
Bạn cùng phòng chỉ tùy ý phất tay.
“Được, vậy cậu nhớ chăm sóc Kiều Kiều nhé.”
Tôi bị anh ta nửa dìu nửa ôm đứng dậy khỏi ghế sofa.
Ngay giây tiếp theo...
Một tiếng động trầm đục vang lên.
Người bên cạnh tôi bị đá mạnh vào n.g.ự.c, cả người văng ra ngoài.
Mất đi điểm tựa, tôi cũng loạng choạng ngã về phía trước.
Thế nhưng thay vì ngã xuống đất, tôi lại rơi vào một vòng tay quen thuộc.
Lồng n.g.ự.c ấy mang theo hơi lạnh nhàn nhạt.
Nhưng lại khiến sự nóng nảy trong cơ thể tôi dịu đi đôi chút.
“Thưa cậu, trong ly nước trái cây có t.h.u.ố.c.”
“Xử lý thế nào?”
Tôi được bế ngang lên.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng như đang tuyên án.
“Bẻ gãy tay phải.”
“Rồi ném đến đồn cảnh sát.”
Tôi vùi mặt vào hõm cổ chú nhỏ.
Phía sau lưng, tiếng cầu xin tha thứ càng lúc càng xa.
“Tôi xin lỗi! Tôi biết sai rồi!”
“Tôi không dám nữa!”
“Đừng... đừng qua đây!”
9
Luồng hơi lạnh từ điều hòa trong xe khiến tôi lấy lại chút tỉnh táo.
Lúc này tôi mới nhận ra mình đang ngồi ngang trên đùi chú nhỏ.
“Chú nhỏ... cháu khó chịu quá...”
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh, sống mũi cay xè, gần như muốn khóc.
Anh nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, giọng nói dịu dàng mang theo ý trấn an.
“Bây giờ tôi đưa em đến bệnh viện.”
“Cố chịu thêm một chút.”
Làn da nơi cổ anh mát lạnh, xen lẫn hương trầm nhàn nhạt.
Đối với tôi lúc này, nó giống như một sự cám dỗ không thể cưỡng lại.
Tôi như người đang khát đến cực hạn, vô thức áp môi lên làn da ấy.
Cơ thể chú nhỏ bỗng cứng lại.
“... Không muốn đến bệnh viện.”
Tôi lại dè dặt hôn nhẹ lên sau gáy anh.
Rồi khẽ nói ra những lời mà bình thường chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tôi đỏ mặt.
“Cháu muốn... chú nhỏ...”
Bàn tay đang đặt sau lưng tôi của anh dần trở nên nóng rực.
Anh ngước mắt nhìn người lái xe qua gương chiếu hậu.
Người lái xe lập tức hiểu ý, nhanh ch.óng kéo tấm ngăn giữa hai hàng ghế lên.
Chú nhỏ ôm tôi lùi ra xa khỏi người mình một chút.
Anh vừa bất lực vừa như đang cố nhẫn nhịn, khẽ bật cười rồi đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi.
“Bây giờ mới biết gọi tôi sao?”
“Muốn ép tôi nhân lúc em không tỉnh táo mà lợi dụng em à?”
Anh siết lấy eo tôi, kéo tôi sát vào lòng hơn.
Động tác ấy khiến tôi cảm nhận rõ ràng...
Anh không hề thờ ơ như vẻ ngoài.
“Thi Kiều.”
“Nếu tôi muốn em... thì cũng phải là khi em hoàn toàn cam tâm tình nguyện.”
Có lẽ vì tác dụng của t.h.u.ố.c, cảm xúc của tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
Chút tủi thân vốn bị đè nén bấy lâu nay bỗng bị phóng đại gấp vô số lần.
Nước mắt nhanh ch.óng phủ kín hốc mắt.
Tôi ôm lấy cổ anh, vừa nhìn anh vừa để mặc nước mắt lăn xuống.
“Rốt cuộc phải làm thế nào... chú mới chịu tin là cháu thật sự thích chú?”
Anh nhìn tôi không chớp mắt.
Đôi mắt đen sâu thẳm như che giấu vô vàn cảm xúc không thể nhìn thấu.
Thế nhưng, sự bình tĩnh của anh cũng đang từng chút một sụp đổ.
Tôi lấy hết can đảm, khẽ chạm môi mình lên môi anh rồi vội vàng lùi lại.
Khác với sự ngượng ngùng của tôi.
Từ đầu đến cuối, anh chỉ lặng lẽ nhìn từng cử động của tôi, giống như một người đứng ngoài cuộc vẫn còn giữ được lý trí.
Nhưng bàn tay tôi đang nắm lấy tay anh lại cảm nhận rõ hơi nóng bỏng truyền đến.