Mấy ngày nay mỗi lần về nhà, vẻ mệt mỏi dưới đáy mắt anh gần như không thể che giấu.

Cuộc chiến tranh lạnh còn chưa kịp bắt đầu...

Đã bị chính tôi đơn phương tuyên bố kết thúc.

Tôi đúng là chẳng có chút cốt khí nào.

Chỉ cần nghĩ đến anh, lòng đã mềm nhũn.

Chiều tối tan làm.

Giống như mấy ngày trước, chú nhỏ nhắn tin bảo tôi về nhà trước.

Tôi ngồi lì ở chỗ làm thêm gần một tiếng, vừa lướt Weibo vừa g.i.ế.c thời gian.

Sau đó lại đi dạo hết tầng này sang tầng khác.

Cả tòa nhà lúc ấy đã chẳng còn bao nhiêu người tăng ca.

Mà những người ở lại cũng chỉ làm đến khoảng bảy giờ rưỡi tối là tan ca.

Chỉ có chú nhỏ.

Mấy ngày nay, anh gần như đều bận đến tận mười giờ đêm.

Tôi quay lại tầng cao nhất, ôm ba lô đi thẳng vào văn phòng anh.

Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình máy tính phản chiếu lên cặp kính không gọng của anh.

Mỗi khi tập trung làm việc, cả người anh đều toát ra vẻ lạnh lùng, xa cách, khiến người khác không dám đến gần.

Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt vốn lạnh lẽo bỗng dịu đi vài phần.

“Sao em chưa về?”

Tôi lấy trong ba lô ra một viên phô mai nhỏ, bóc vỏ rồi đưa thẳng vào miệng anh.

Vừa làm vừa nhỏ giọng trách:

“Cả ngày chưa ăn gì... chú không biết đói à?”

Tôi còn định nói, sao anh không bảo trợ lý mua chút gì đó lót dạ.

Chẳng lẽ anh không biết bỏ bữa như vậy sẽ đau dạ dày sao?

Nhưng nghĩ đến việc anh vẫn còn phải tăng ca, tôi lại không nỡ làm phiền.

Tôi cúi xuống hôn nhẹ lên má anh.

Giọng nói nhỏ xíu.

“Hôm nay em muốn đợi bạn trai của em cùng về nhà.”

“Chú cứ tiếp tục làm việc đi, em ra sofa ngồi chơi. Không cần để ý đến em.”

Nói xong, tôi quay người định đi về phía khu nghỉ ngơi.

Thế nhưng chú nhỏ lập tức đứng dậy, kéo tôi trở lại.

Anh ép tôi dựa vào mép bàn.

Cúi người sát lại.

“Một phút thôi.”

Giọng anh trầm thấp.

Ngay sau đó, nụ hôn không hề báo trước đã phủ kín hơi thở của tôi.

17

Khoảng chín giờ bốn mươi tối.

Cả tòa nhà rộng lớn chỉ còn lại hai chúng tôi.

Cuối cùng chú nhỏ cũng xử lý xong công việc.

Nhưng anh dường như chẳng vội tan ca về nhà.

Cặp kính vẫn còn trên sống mũi.

Tay áo sơ mi được xắn đến khuỷu tay.

Một tay đút túi quần, bước chân thong thả.

“Đói chưa?”

Tôi lắc đầu.

“Chiều em ăn rồi.”

“Còn chú thì cả ngày chưa ăn gì, chắc chắn đói lắm.”

“Mình mau về ăn cơm nhé.”

Anh kéo tôi đứng vào giữa hai chân mình.

“Không vội.”

“Hả?”

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Mu bàn tay anh nhẹ nhàng lướt qua gò má tôi.

Rồi chậm rãi trượt xuống xương quai xanh.

Đầu ngón tay lúc nhẹ lúc nặng vuốt ve làn da tôi, mang theo ý trêu chọc rõ rệt.

Nhịp thở của tôi lập tức rối loạn.

“Chú nhỏ...”

Anh khẽ đáp một tiếng.

Ngay sau đó, hai tay giữ lấy vai tôi rồi xoay người tôi về phía bức tường kính sát đất.

Tôi hoàn toàn không hiểu anh định làm gì.

Không về ăn cơm...

Mà lại muốn ngắm cảnh đêm trước sao?

Cho đến khi bàn tay anh bắt đầu trở nên không còn ngoan ngoãn nữa.

Cả người tôi lập tức run lên.

“Đây... đây là công ty mà...”

“Với lại... chú không đói sao?”

Tôi cố sức giãy giụa.

Thế nhưng dù đã dùng hết sức, tôi vẫn không thể đẩy anh ra dù chỉ một chút.

“Đói chứ.”

Chú nhỏ tựa cằm lên vai tôi, khẽ cười rồi c.ắ.n nhẹ vành tai tôi.

“Phải làm sao đây, cô cháu nhỏ?”

Anh ra vẻ nghiêm túc, chậm rãi hỏi:

“Cho anh ăn nhé?”

Dạo gần đây tôi xem khá nhiều phim ngắn trên mạng.

Trong đó cũng có những câu thoại kiểu như:

«“Đêm nay anh sẽ ăn sạch em.”»

Nhưng cái gọi là “ăn” trong phim chỉ là một cách nói ẩn dụ.

Còn chú nhỏ...

Là ăn theo đúng nghĩa đen.

Đang giữa chừng thì bảo vệ lên tầng kiểm tra.

Tôi giật mình, vội vàng lấy hai tay che miệng.

Ngoài cửa vang lên giọng của bảo vệ:

“Tổng giám đốc Văn vẫn đang tăng ca à?”

“Ừ.”

Chú nhỏ bình thản đáp lại một câu rồi tiễn người đi.

Sau đó anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.

“Căng thẳng thế làm gì?”

“Văn phòng này cách âm rất tốt.”

Dù anh đã nói vậy, tôi vẫn không thể yên tâm.

Đến tận lúc mọi chuyện kết thúc, tôi cũng không dám buông hai tay xuống.

Không khí trong văn phòng dần trở lại bình thường.

Hai chân tôi mềm nhũn.

Vừa bước được một bước đã suýt quỵ xuống.

Chú nhỏ nhanh tay ôm lấy eo tôi, bế thẳng tôi lên rồi đi ra ngoài.

Tôi rúc trong lòng anh, vừa xấu hổ vừa run.

“Nghe Rửa... chú đúng là đồ biến thái.”

“Em muốn chia tay với chú.”

Anh liếc nhìn camera trong thang máy, đột nhiên bật cười.

“Thang máy... hình như cũng khá thú vị.”

Tôi lập tức nhận thua.

Vội ôm lấy vai anh, ngoan ngoãn xin lỗi.

“Chú nhỏ... em sai rồi.”

Tôi định dùng lại chiêu cũ, cúi đầu c.ắ.n cổ anh để trả đũa.

Nhưng vừa ngẩng lên, tôi mới phát hiện vẻ mệt mỏi giữa hàng mày anh đã biến mất từ lúc nào.

Miệng vừa hé ra, tôi lại lặng lẽ rụt về.

Đến bãi đỗ xe.

Anh đặt tôi xuống ghế phụ lái rồi mới cười hỏi:

“Sao không c.ắ.n nữa?”

Anh nhìn tôi đầy thích thú.

“Hay là sợ anh... làm thêm lần nữa ngay trên xe?”

Từ sau khi yêu nhau...

Chú nhỏ như biến thành một con người khác.

Đến cả những lời trêu chọc táo bạo cũng có thể nói ra một cách thản nhiên.

Tôi giận cũng chẳng nổi.

Nhịn hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể nhỏ giọng trách anh.

“Chú đừng ỷ là em thích chú...”

“Đừng ỷ em lúc nào cũng mềm lòng với chú rồi cứ bắt nạt em mãi như vậy.”

“Hôm nay không có lần thứ hai.”

Tôi nghiêm túc nhíu mày.

“Việc quan trọng nhất bây giờ là chú phải ăn gì đó.”

“Mình về nhà nhé.”

“Em sẽ làm bánh cho chú.”

Chú nhỏ lặng lẽ nghe tôi nói hết.

Một lúc lâu sau mới khẽ cong môi cười.

Anh cúi người lại gần.

Một tay cài dây an toàn cho tôi.

Đồng thời cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.

“Cô bé à...”

“Sau này lúc nói chuyện cũng nên chú ý một chút.”

Tôi ngơ ngác.

“…Em có nói gì quá đáng đâu.”

Đôi môi anh vẫn khẽ cọ lên môi tôi.

Giọng nói khàn đi vài phần.

“Em cứ thích nói thẳng như vậy...”

“Anh cũng không chịu nổi cách em vô tình trêu chọc mình.”

Tôi thầm bĩu môi.

Rõ ràng là chú nhỏ tự chủ quá kém.

Đúng là đàn ông lớn tuổi mới bắt đầu yêu...

Quả nhiên sẽ xuất hiện đủ loại “tác dụng phụ”.

18

Sinh nhật hai mươi tuổi của tôi được tổ chức ở nhà họ Văn.

Bố mẹ chú nhỏ đều bóng gió nhắc đến chuyện đã đến lúc chúng tôi đăng ký kết hôn và chuẩn bị hôn lễ rồi.

Trái lại, chú nhỏ chẳng hề vội chuyện kết hôn.

Thấy tôi im lặng do dự vài giây, anh lại tưởng tôi vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng về mặt tâm lý.

Thế là anh chủ động lên tiếng thay tôi.

Anh nói không muốn dùng hôn nhân để trói buộc tôi quá sớm.

Chúng tôi có thể tiếp tục yêu nhau thêm một thời gian rồi tính sau.

Nhưng thật ra, lý do tôi không trả lời ngay...

Là vì tôi muốn tự mình mua một đôi nhẫn cưới.

Chỉ tiếc số tiền trong tay lúc ấy vẫn chưa đủ.

Sau một tuần thực tập ở tập đoàn Văn, tôi đổi sang một công việc khác.

Lúc rảnh còn nhận thêm việc gia sư để kiếm tiền.

Vài ngày trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, cuối cùng tôi cũng cầm được tiền lương.

Việc đầu tiên tôi làm là đi mua đôi nhẫn cưới mà mình đã thích từ hai tháng trước.

Không có kim cương.

Kiểu dáng cũng rất đơn giản.

Nhưng tôi cực kỳ thích.

Chủ nhật cuối cùng trước ngày nhập học.

Nghe nói đêm đó sẽ xuất hiện trận mưa sao băng Perseids đạt cực đại.

Tôi kéo chú nhỏ lên núi ngắm sao.

Khoảng mười hai giờ đêm.

Mưa sao băng thật sự xuất hiện.

Chú nhỏ dựa lưng vào xe, nhìn bầu trời đầy sao rồi cười hỏi tôi:

“Định cầu nguyện à?”

Tôi gật đầu thật mạnh.

Chắp hai tay trước n.g.ự.c, thành tâm nhắm mắt.

“Điều ước duy nhất của em bây giờ là...”

Tôi đột nhiên quay người lại.

Đối diện với anh.

Cười đến cong cả mắt.

Lớn tiếng nói:

“Nghe Rửa, đồng ý lời cầu hôn của em nhé!”

Anh đứng yên nhìn tôi.

Không nói gì.

Tôi lấy chiếc hộp nhẫn từ trong túi ra.

Trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh của hai năm trước.

Đêm tôi tuyệt vọng chạy đến cầu xin anh cưới mình.

Sau khi đồng ý, anh không để tôi quay về nhà nữa.

Anh bảo trợ lý gọi điện cho bố tôi.

Nói rằng nhà họ Văn sẽ giúp nhà họ Thi vượt qua khủng hoảng.

Nhưng với một điều kiện.

Sau khi gả cho anh...

Tôi sẽ hoàn toàn trở thành người của anh.

Từ nay về sau cắt đứt mọi quan hệ với nhà họ Thi.

Họ cũng không được phép liên lạc với tôi nữa.

Đêm đó tôi ngủ trong phòng dành cho khách, ngay cạnh phòng anh.

Rạng sáng.

Tôi bị ác mộng làm tỉnh giấc.

Trong mơ...

Tôi bị người đàn ông họ Lý kia cưỡng ép kéo vào phòng.

Tôi ôm chăn ngồi trên giường, khóc không ngừng.

Lúc ấy chú nhỏ vừa làm việc xong trong thư phòng.

Đi ngang qua nghe thấy tiếng động nên gõ cửa bước vào.

Tôi vừa khóc vừa kể cho anh nghe giấc mơ ấy.

“Chú nhỏ... em sợ lắm...”

“Sau này em không còn bố nữa.”

“Chỉ còn lại một mình em.”

“Ông ta chắc chắn sẽ tìm được trường của em... rồi tiếp tục quấy rối em...”

Anh kiên nhẫn lau nước mắt cho tôi.

Khăn giấy dùng hết.

Anh dứt khoát kéo cà vạt của mình lên lau nước mắt cho tôi.

“Kiều Kiều.”

9 - Sau Khi Đính Hôn Với Chú Nhỏ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia