09
Cô lập tức căng thẳng. Theo bản năng muốn làm nũng cho qua chuyện, ngồi lên đùi Kỳ Dã. Hai tay vòng qua cổ hắn, dùng mặt cọ nhẹ vào mặt hắn.
"Chồng ơi, đừng như vậy mà. Em sợ lắm~"
Trước đây Kỳ Dã luôn bất lực véo má cô nhưng lần này hắn không nhúc nhích.
"Ở trước mặt Kỳ Vọng, em cũng như vậy sao?"
Toàn thân cô cứng đờ như rơi xuống hầm băng. Thậm chí không dám nhìn vào mắt hắn.
Kỳ Dã là người rất thông minh.
Quá nhiều chi tiết đặt trước mắt hắn.
Những tiếng "Tổng giám đốc Kỳ", "Tô Tô" bật ra trong lúc thân mật.
Ánh mắt bất thường của quản gia và người giúp việc ở biệt thự cũ.
Nữ thư ký Tô Tô được Kỳ Vọng đưa về nhà.
Mẹ chồng giả bệnh chỉ để ngăn hắn gặp Tô Tô...
Tất cả đều quá rõ ràng.
Kỳ Dã chỉ vào chiếc áo vest của cô.
"Anh mua bộ này cùng em. Em để quên ở biệt thự cũ."
Sau khi đưa mẹ chồng từ bệnh viện về, hắn vô tình nhìn thấy nó.
Không đ.á.n.h động ai mà tìm cớ lấy đoạn camera giám sát.
Lúc này hắn chỉ vào màn hình.
Đoạn ghi hình cô cùng Kỳ Vọng trở về biệt thự cũ đang được phát lặp đi lặp lại.
"Hạ Chương Đồng. Anh cho em cơ hội. Giải thích đi."
Cô hé môi.
Khó khăn giải thích rằng sau tai nạn, Kỳ Vọng vì nhiều nguyên nhân nên lẫn lộn giữa hiện thực và tiểu thuyết. Hắn nhầm cô thành thư ký Tô. Còn cô vì tiền nên thuận nước đẩy thuyền.
Không hiểu vì sao. Lúc nhận tiền cô rất vui. Nhưng lúc này, đối diện Kỳ Dã, cô lại thấy đau lòng.
"Anh chưa từng cho em tiền sao? Hạ Chương Đồng. Toàn bộ thẻ của anh đều ở chỗ em. Em muốn mua gì mà anh chưa từng đồng ý? Hay trong lòng em, cuộc hôn nhân này không đáng một xu, thậm chí còn không bằng vài trăm triệu."
"Không phải!"
Cô kéo tay hắn. Có rất nhiều điều muốn nói. Ví dụ như cô vốn không phải thiên kim nhà họ Hạ. Mẹ cô tái hôn vào nhà họ Hạ, cố gắng hết sức để cô mang họ Hạ. Từ Chương Đồng bình thường trở thành Hạ Chương Đồng.
Ví dụ như dù đã đổi họ nhưng đãi ngộ của cô hoàn toàn khác với người nhà họ Hạ.
Tiền tiêu vặt của họ đến từ quỹ tín thác, còn tiền tiêu vặt của cô là mẹ cô chắt chiu từng đồng.
Cô thật sự rất thiếu tiền. Không phải thiếu về vật chất mà thiếu trong lòng.
Nhưng Kỳ Dã không cho cô cơ hội nói. Hắn từng ngón từng ngón gỡ tay cô ra, để lại một câu:
"Hạ Chương Đồng. Rõ ràng em biết anh ghét Kỳ Vọng. Thế mà cuối cùng em vẫn giống họ, chọn hắn. Vậy thì được. Chúng ta ly hôn."
Cô mặt dày ôm c.h.ặ.t lấy hắn lần nữa, bám lên người hắn như bạch tuộc, liên tục xin lỗi. "Xin lỗi, xin lỗi. Em thật sự chỉ muốn kiếm tiền. Em đã nghỉ việc rồi. Sau này sẽ không còn là thư ký Tô nữa. Kỳ Dã. Kỳ Dã. Anh đừng như vậy mà."
Bàn tay từng ôm lấy cô lần này lại đẩy cô ra. Khóe mắt hắn đỏ lên, ánh mắt lạnh lẽo. "Muộn rồi."
10
Hiệu suất làm việc của Kỳ Dã luôn rất cao. Tối hôm trước mới đề nghị ly hôn, sáng hôm sau thỏa thuận ly hôn đã được đặt trước mặt cô.
Hắn là người hào phóng. Ngay cả khi ly hôn cũng vậy. Nhà cửa, xe cộ, tiền mặt đều để lại cho cô. Tính sơ sơ cũng vài trăm triệu.
Cô không tiếp tục níu kéo. Trái tim Kỳ Dã rất cứng rắn. Ngay cả người con gái hắn từng yêu sâu đậm cũng không thể khiến hắn quay đầu, huống hồ là cô. Vì vậy cô dứt khoát ký tên. Giờ thì hay rồi. Việc cũng nghỉ, cũng ly hôn. Vừa có tiền vừa có thời gian.
Cô lấy thẻ ngân hàng ra, nhìn dãy số bên trong. Dù tiêu xài xa hoa mười đời cũng không hết. Đây là cuộc sống mà trước đây nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới. Vậy tại sao trong lòng lại chua xót thế này?
Kỳ Vọng không cho cô thời gian buồn bã. Chín giờ rưỡi sáng, hắn gọi điện tới.
"Kỳ Vọng. Trong một tháng đi muộn ba lần sẽ bị hủy chuyên cần. Cô chỉ còn một cơ hội. Mười một giờ tôi muốn gặp cô."
Cô nằm dài mặc kệ.
"Kỳ Vọng. Tôi nghỉ việc rồi. Bà đây không làm nữa!"
"Bác bỏ." Hắn đáp.
Cô lập tức nổi nóng.
"Anh có tư cách gì mà bác bỏ? Tại sao mọi chuyện tốt đẹp trên đời đều để anh chiếm hết?"
"Theo Điều 37 của Luật Lao động, cô cần thông báo bằng văn bản trước ba mươi ngày. Cho nên từ hôm nay đến ngày mười ba tháng sau, cô vẫn là thư ký của tôi. Tô Tô, tôi đợi em."
Hừ!
Bày đặt tổng tài ngầu lòi cái gì chứ! Nghĩ đến việc sắp ly hôn với Kỳ Dã, cũng không cần cố gắng lấy lòng mẹ chồng nữa, không cần khổ sở tìm chỗ đứng trong nhà họ Kỳ, lòng can đảm lập tức tăng vọt.
"Tổng giám đốc Kỳ. Xem ra anh vẫn chưa biết. Tôi căn bản không phải thư ký của anh. Tôi chưa từng làm thủ tục vào làm ở tập đoàn nhà họ Kỳ. Luật Lao động không quản được tôi!"
Kỳ Vọng khựng lại. Giọng nói trầm thấp nguy hiểm. "Tô Tô. Đừng nói linh tinh."
Cô quyết định đập nồi dìm thuyền. "Tô Tô cái gì chứ! Tôi vốn không phải Tô Tô! Bộ truyện kia cũng không phải tôi viết! Tác giả chính là anh đấy, Tổng giám đốc Kỳ! Sao không nói nữa? Bị người ta phát hiện ngoài mặt lạnh lùng cấm d.ụ.c, sau lưng lại chơi lớn như vậy nên thấy mất mặt à? Hừ!"
Cô bên này tuôn một tràng, tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Thế nhưng rất lâu sau vẫn không nghe Kỳ Vọng lên tiếng. Không phải thật sự ngất luôn rồi đấy chứ?
Cô gọi thêm hai tiếng, mới phát hiện đầu dây bên kia vô cùng hỗn loạn.
Trong tiếng va chạm loảng xoảng.
Lúc thì có người gọi "Tổng giám đốc Kỳ".
Lúc lại có người gọi "Tiểu Kỳ tổng".
Một lúc lâu sau.
Cuối cùng cô mới ghép được câu mà mọi người đang hô hoán.
"Tổng giám đốc Kỳ ngất rồi!"
"Tiểu Kỳ tổng đừng đ.á.n.h nữa!"
Ô hô!
Người chồng liên hôn sắp ly hôn của cô vậy mà lại chạy đi đ.á.n.h anh cả bị nghi là kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của bọn họ một trận.
Xuất viện mới ba ngày, Kỳ Vọng lại nhận thêm một tờ giấy nhập viện.
Mẹ chồng vừa lau nước mắt chạy tới bệnh viện, lại vừa lau nước mắt gọi cho cô.
"Đồng Đồng. Bác sĩ nói tình trạng lần này của A Vọng khá phức tạp. Bề ngoài chỉ là vết thương ngoài da, nhưng có thể do đ.á.n.h nhau quá dữ dội, m.á.u bầm trong não có dấu hiệu tan sớm. Con có thể tới xem nó không?"
Cô im lặng một lúc.
"Mẹ. Kỳ Dã đã biết hết rồi. Con không nên tới."
Đầu dây bên kia.
Mẹ chồng sốt ruột đến mức xoay vòng vòng.
"Ôi. Đều tại mẹ hôm qua giả bệnh không đủ giống. A Dã thông minh như vậy, chắc chắn đã nhận ra điều bất thường. Đứa nhỏ này lúc sinh ra, mẹ và bố nó bận gây dựng sự nghiệp, không nuôi nó bên cạnh. Mãi tới khi đi học mới đón về. Cho nên tính cách có hơi cố chấp. Hai đứa nói chuyện cho rõ. Mẹ sẽ làm chứng cho con..."
Cô ngắt lời.
"Mẹ. Không nói chuyện được nữa rồi. Chúng con đã ký thỏa thuận ly hôn, sắp ly hôn thật rồi."
Mẹ chồng đau đầu vô cùng.
Một bên an ủi cô rằng bà sẽ nghĩ cách cứu vãn cuộc hôn nhân giữa cô và Kỳ Dã.
Một bên lại nghe bác sĩ gọi người nhà Kỳ Vọng.
Đành vội vàng cúp máy chạy đi.
Đúng là tượng đất qua sông còn lo thân mình chưa xong!
11
Sau khi ngả bài với hai anh em nhà họ Kỳ, cô chặn liên lạc của cả hai, quay lại cuộc sống ngủ lúc hai giờ sáng, mười giờ mới thức dậy.
Ngoài việc thỉnh thoảng nửa đêm cảm thấy hơi cô đơn.
Mọi thứ khác đều rất ổn.
Cô lại nhặt lại sở thích chơi game b.ắ.n s.ú.n.g.
Vì trước đây Kỳ Dã nói hắn không thích con gái chơi game nên cô đã lâu không đăng nhập, bạn bè cũ cũng chẳng còn rủ cô chơi nữa.
Cho đến một buổi tối.
Vừa mới online.
Đột nhiên có một người bạn mời cô vào phòng.
Vừa vào.
Chưa kịp nói gì.
Đối phương đã kéo cô vào trận.
Chơi liền ba ván.
Sau đó đột ngột gửi một câu:
"Chào mừng em trở lại."
Cô nhìn ID của người đó.
[Mùa Hạ Dài Đằng Đẵng]
Khá quen mắt, nhưng cô thực sự không nhớ nổi những năm tháng ngày đêm đảo lộn vì game, cô từng kết bạn với ai, từng nói những gì.
Thế nên chỉ lịch sự đáp lại: "Cảm ơn nha~"