Giống như tỷ tỷ nói, phụ mẫu cũng ở biệt viện này.

Mẫu thân nhìn ta, vẻ mặt đầy vui mừng:

"Nhìn là biết phu gia đối xử với con không tệ. Nay tỷ tỷ con đã khỏi bệnh, ta và phụ thân con cũng xem như có thể yên tâm về hai tỷ muội con rồi."

Phụ thân ta cũng phụ họa:

"Người của Thái t.ử vẫn đang tìm Bảo Nhu. Cả nhà chúng ta nhân dịp này tụ họp một lần, sau này Bảo Nhu rời kinh thành rồi, muốn gặp nhau cũng khó."

Ta không hỏi thêm gì, chỉ ngồi xuống trước bàn ăn mà họ đã chuẩn bị sẵn.

Bọn họ cũng ngồi xuống, bốn mắt nhìn nhau không nói gì.

Chỉ có những dòng chữ trước mắt ta vẫn đang lướt qua:

【Thật không hiểu con gái sao còn đến dự Hồng Môn Yến này nữa?】

【Biết đâu họ thật sự cảm thấy có lỗi thì sao? Thứ không có được khi còn trẻ, cuối cùng sẽ giam cầm họ cả đời.】

【Nhưng thức ăn không bị hạ độc sao? Ai dám ăn chứ?】

【Nhưng cả ba người họ đều đang ăn mà, chắc không có độc đâu nhỉ?】

Ta lắc đầu, lên tiếng trả lời dòng chữ:

"Đương nhiên không phải hạ trong thức ăn. Nếu không phải bát đũa của ta thì cũng là ly rượu."

Phụ mẫu và tỷ tỷ đều dừng lại, nhìn ta.

Tỷ tỷ lắp bắp:

"Bảo Đường, muội... muội đang nói chuyện với ai vậy?"

Còn ta chỉ mải trả lời đủ loại câu hỏi của dòng chữ:

"À, chắc chắn không phải t.h.u.ố.c độc. Nếu độc c.h.ế.t ta, bọn họ biết ăn nói thế nào với Thái t.ử? Đổi lấy ta, bất cứ thứ gì bọn họ cũng bằng lòng."

"Nam chính? Các nàng đoán xem, rõ ràng người đang ở đây, tại sao lại không xuất hiện? Chẳng phải đang đợi ta ngất đi rồi làm người vận chuyển hay sao? Đúng là không phải người một nhà thì không vào cùng một nhà."

"Ha ha, ta không tức giận đâu. Chuyện này thì có là gì? Không ai hiểu bọn họ hơn ta."

"Có thể làm gì? Chi bằng không giả vờ nữa. Chẳng lẽ bọn họ sẽ nhận lỗi với ta sao?"

Chỉ vừa nói xong những lời này rồi ngẩng đầu lên, cả ba người trên bàn ăn đều đã dừng đũa.

Trong mắt họ có nghi ngờ, có xấu hổ và tức giận nhưng nhiều hơn cả là một sự chắc chắn.

Mẫu thân ta không chút hoảng hốt mở lời:

"Con biết là tốt rồi. Tụ họp là thật, dụ con đến đây cũng là thật, nhưng con không hỏi xem dụng tâm khổ sở của mẫu thân là gì sao?"

"Ta xin rửa tai lắng nghe."

"Thái t.ử đã tha thứ cho tỷ tỷ con, chịu để nó được tự do. Điều kiện duy nhất là đổi lại con. Con và Cố Ngạn tình cảm phu thê, nói dễ nghe thì là cử án tề mi, nhưng sao có thể sánh được với tình nghĩa thanh mai trúc mã giữa con và Thái t.ử? Mẫu thân là người từng trải, nếu không đứng ra khiến con nhìn rõ lòng mình, e rằng con sẽ ôm hận cả đời."

"Thái t.ử nay đã sâu sắc hơn nhiều, tâm cơ cũng khác xưa. Phụ thân con vừa mới biết, ngay cả Phi Diêm quân vốn bí mật giám sát các quan lại cho Hoàng thượng cũng đã nằm trong tay Thái t.ử.”

“Dù sao con cũng là người đổi hôn gả qua đó, cho dù phụ mẫu có có lỗi với con, nay cũng xem như đã đưa mọi thứ về đúng vị trí. Sau này con hoàn toàn có thể vượt qua Thái t.ử phi, làm Hoàng hậu, làm Thái hậu. Có gì mà nghĩ không thông?"

Mẫu thân đã hết kiên nhẫn, đẩy phụ thân sang một bên:

"Hai vị Hoàng t.ử liên tiếp mất đi, ngôi vị chỉ còn Thái t.ử có thể gánh vác. Bây giờ dù thế nào cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Con hỏi xem Trấn Viễn Hầu phủ có dám có lòng bất thần hay không? Đợi Thái t.ử ngồi lên vị trí ấy, liệu còn do con quyết định được sao?"

Ta gạt những dòng chữ đang lướt nhanh trước mắt sang một bên, khẽ bật cười:

"Mẫu thân quả nhiên biết, món ta thích ăn nhất chính là món canh bát trân hạt sen này."

Sau đó ta lại ngồi xuống, nhẹ nhàng khuấy thìa.

Đồng t.ử mẫu thân hơi co lại:

"Là mẫu thân, đương nhiên biết..."

"Cho nên ta cũng biết, mẫu thân sẽ hạ t.h.u.ố.c mê vào đây, à không... t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c, như vậy có thể trực tiếp dâng ta cho Thái t.ử, đúng không?"

Phụ thân bước tới đỡ lấy mẫu thân:

"Tất cả chúng ta đều là vì con..."

"Hạt sen và tâm sen, nhưng tâm sen lại đắng. Ta thật sự không muốn hiểu các người đến mức này."

20

Cuối cùng phụ thân cũng nhìn thấy đội Phi Diêm quân mà ông kiêng dè nhất.

Nhưng ông ta không ngờ rằng, ba người bọn họ lại bị đưa đi như thế.

Kể từ khi Cố Ngạn mười hai tuổi trở về sau khi ra chiến trường, Phi Diêm quân vẫn luôn do hắn âm thầm nắm giữ.

Người hắn dùng đội quân này để giám sát nhiều nhất, chính là phụ thân ta, người một đường thăng quan tiến chức, giỏi nhất việc xét thời thế.

Còn có ta, một kẻ đáng thương chẳng có chút thành tựu nào trên chính trường.

Mấy dòng chữ nói đây gọi là bệnh kiều, gọi là công khí tư dụng.

Bọn họ phụng mệnh Cố Ngạn, âm thầm bảo vệ ta đã lâu.

Thậm chí ngay cả kế hoạch mà ta và dòng chữ đã bàn bạc, trước tiên lấy được lòng tin của Thái t.ử, sau đó nội ứng ngoại hợp với Cố Ngạn, cũng chẳng có cơ hội dùng đến.

Ta ngay cả mặt Thái t.ử còn chưa kịp nhìn thấy.

【Đáng sợ quá, Thái t.ử lấy chuyện con gái sắp bị hạ t.h.u.ố.c rồi đưa lên giường hắn để kích thích Cố Ngạn. Ban đầu vốn định nhốt hắn vào Tông Nhân phủ, lần này ngay cả Nhị hoàng t.ử cũng không khuyên nổi, một phát đ.â.m xuyên người ta luôn.】

【Người chữa thương cho Thái t.ử đúng là xui xẻo, hắn tự kể chuyện cho mình nghe rồi lúc thì khóc lúc thì cười, còn hỏi người ta sao không cười, bảo người ta không có phẩm vị.】

【Sao mà đáng thương vậy, lúc đau quá còn gọi tên con gái nữa.】

【Xác định là gọi Bảo Đường chứ không phải Bảo Nhu chứ?】

【Đã tạo phản rồi mà còn có thể bị nhốt riêng vào Tông Nhân phủ để chữa thương sao? Cả Khương gia đều đang chờ bị lưu đày kia kìa!】

【Đây chẳng phải là nhìn xa trông rộng sao? Ngươi xem, con gái vào nhà lao, nếu nhốt chung hết chẳng phải sẽ gặp nhau rồi sao? Cố Ngạn, tên tiểu t.ử này......】

Lúc này ta quả thực đã đến nhà lao, nhìn thấy tỷ tỷ đang cầu xin phụ mẫu:

“Các người cứ nhận hết mọi chuyện đi, tất cả đều không liên quan đến ta và Diệp Châu, được không? Từ nhỏ đến lớn, các người thương ta nhất mà!”

Ta mặc cho những lời nguyền rủa của tỷ tỷ vang lên bên tai, lặng lẽ nhìn phụ mẫu trong lao một lúc.

Hai bên nhìn nhau không nói gì, ta xoay người rời đi.

Phụ thân bắt đầu quỳ xuống cầu xin ta, bảo ta cứu bọn họ, nếu thật sự không được thì chỉ cần cứu một mình ông ta cũng được.

Mẫu thân ở phía sau gọi tên ta.

Ta dừng bước, nhưng chỉ nghe bà ta bình thản nói một câu:

“Con sẽ không bao giờ gặp lại chúng ta nữa, phải không?”

Hạt sen và tâm sen là điều mẫu thân đã nói với ta từ khi ta còn nhỏ.

Thật ra, bà ta cũng hiểu ta giống như ta hiểu bà ta vậy.

“Núi cao sông dài, nữ nhi xin tiễn phụ mẫu đến đây.”

Ta nghe thấy tiếng khóc bị kìm nén của mẫu thân nhưng ta đã sải bước ra khỏi nhà lao.

21

Sau khi tân hoàng đăng cơ, Cố Ngạn càng trở nên bận rộn hơn.

Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của ta chính là chờ hắn tan triều trở về phủ.

Phải nói là niềm vui mới của ta và những dòng chữ mới đúng.

Bởi vì chúng ta đang tiến hành một bài kiểm tra phân cấp về mức độ bệnh kiều.

Nào là quấn một sợi dây xích mảnh quanh mắt cá chân rồi giả vờ vô tình để hắn nhìn thấy, say rượu lén mặc quan bào của hắn rồi kéo lê tà áo đi lại, hay tiện tay vứt chiếc khăn tay đi xem nó có xuất hiện trong chiếc hộp ở thư phòng của hắn hay không...

【Trời ơi, độ thuần khiết vậy mà đạt đến tận 100% kinh người luôn!】

【Cố Ngạn, cái tên mặt mày nghiêm túc này, ngươi giấu kỹ thật đấy!】

【Mà không ai phát hiện từ sau khi bắt đầu thí nghiệm, thời gian tắt đèn ngày càng dài hơn sao?】

【Hơn nữa sau khi bật đèn, con gái thì ngơ ngơ ngác ngác, còn con rể thì no căng......】

【Nghĩ kỹ thì đáng sợ, không nghĩ cũng đáng sợ.】

【A a a a a, xin tổ chức cho dừng thí nghiệm!】

【Bịa chuyện gì đấy, đừng chọc Cố ca của các ngươi cười nữa......】

Haiz, ta vẫn chẳng hiểu được bao nhiêu, đành chơi với A Lục.

Nó nhảy lên tay ta, rồi lại nhảy lên vai ta, lúc thì rúc rúc vào chỗ này, lúc lại mổ mổ chỗ kia, chơi rất vui vẻ.

Ta vừa uống trà xong, khóe môi còn lấp lánh nước. A Lục cũng vươn cổ mổ tới.

Mổ được vài cái, thân thể nó đột nhiên bay vọt lên không trung.

Ta bị bế ngang từ chiếc ghế dài trong sân lên.

Ta nhìn người tới:

“Chẳng phải chàng phải vào triều......”

Cố Ngạn tiện tay tháo mũ quan đặt sang một bên:

“Không có chuyện gì, bệ hạ cho ta nghỉ. Bên ngoài gió lớn, đừng để bị cảm lạnh.”

Hắn lấy áo choàng lớn trên mình quấn kín lấy ta, rồi ôm ta đi vào phòng trong.

Trong sân, hoa rơi rực rỡ, A Lục nhảy tới nhảy lui.

Chỉ có những dòng chữ vẫn còn lơ lửng trước mắt ta:

【Chẳng phải cuộc kiểm tra đã dừng rồi sao?】

- Hoàn văn

9 - Sau Khi Đổi Hôn, Bình Luận Đều Thành Fan Mẹ Của Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia