Thẩm Vi chạy ra khỏi cửa, trong ngõ Hồ Đồng đã không còn thấy chiếc xe tải của hai anh shipper đâu nữa. Cô vội vàng gọi điện cho họ, nhưng máy luôn báo bận, không thể kết nối.

Cô lại lập tức gọi cho Đội trưởng Cố. Không biết anh có đang ở phòng thẩm vấn hay không mà điện thoại cũng không ai nhấc máy.

Thẩm Vi rảo bước ra đầu ngõ để bắt taxi, đồng thời gọi thêm một cuộc cho Cố Cận Xuyên, vẫn không có người nghe. Nhìn danh sách số điện thoại của những người khác trong đội, cô do dự một chút rồi quyết định gọi cho Tống Từ.

Bên Tống Từ dường như đang cầm điện thoại, vừa đổ chuông một giây đã bắt máy. Thẩm Vi thở phào nhẹ nhõm.

“Thẩm Vi?” Tống Từ nhìn tên hiển thị trên màn hình, hơi bất ngờ.

“Bác sĩ Tống, anh có thể tìm giúp tôi Đội trưởng Cố không? Có lẽ anh ấy đang ở phòng thẩm vấn, tôi có một vụ án khẩn cấp cần tìm anh ấy.” Thẩm Vi vừa nói vừa đợi xe. Taxi ở đầu ngõ Hồ Đồng không dễ bắt, nhiều xe không muốn đi sâu vào, nên cô phải vừa đi vừa chạy ra đường lớn.

“Được, tôi sẽ tìm giúp cô. Có tiện nói cho tôi biết là vụ án gì không? Để lát nữa tôi báo lại kịp thời cho Đội trưởng Cố.” Tống Từ tắt các trang web trên máy tính, tắt máy rồi đứng dậy đi về phía khu văn phòng đội hình sự.

“Là một vụ án nhân viên chuyển phát nhanh giao hàng tận nhà bị chủ nhà cố ý dùng d.a.o g.i.ế.c hại. Địa điểm là khu chung cư Vạn Xuân Lai, tòa 167, đơn nguyên 3, phòng 602. Thời gian xảy ra sau 11 giờ 10 phút trưa nay, hung thủ là một người đàn ông.”

Trong mơ, sau khi cuộc gọi giục giao hàng kết thúc, trên màn hình điện thoại có hiển thị ngày giờ. Ngày chính là hôm nay.

Bước chân Tống Từ khựng lại trong chốc lát rồi tiếp tục tiến về phía trước, đồng thời liếc nhìn đồng hồ: hiện tại mới 9 giờ sáng.

“Năng lực của cô thăng cấp rồi sao? Lần này cô thấy được một vụ việc còn chưa xảy ra. Cơ thể cô có gì bất thường không?”

“Tôi cũng không chắc có phải thăng cấp hay không.” Thẩm Vi không cảm thấy có gì khác thường nên đáp thật: “Sức khỏe không có gì bất ổn.”

Trong lúc nói chuyện, cô đã ra đến đường lớn và bắt được một chiếc taxi.

“Bác tài, đến khu chung cư Vạn Xuân Lai.”

Nghe địa điểm cô nói, Tống Từ khẽ nhíu mày. Hiện vẫn còn một khoảng thời gian trước khi vụ án xảy ra. Anh đã đến khu vực đội hình sự và đang đi về phía phòng thẩm vấn.

“Thẩm Vi, cô phải chú ý an toàn, đừng mạo hiểm.”

“Tôi biết rồi, bác sĩ Tống, vậy nhé. Tôi thử liên lạc với nạn nhân xem sao.” Thẩm Vi nhìn thời gian cuộc gọi, hai người đã nói chuyện gần năm phút.

“Được, cô cứ liên lạc. Tôi sắp đến phòng thẩm vấn rồi, tìm được Đội trưởng Cố sẽ bảo anh ấy liên hệ lại với cô.”

Cúp máy, Thẩm Vi tiếp tục gọi cho anh shipper. Đối phương vẫn báo bận.

Tống Từ đi đến phòng thẩm vấn số 1, gõ cửa rồi đẩy vào. Bên trong rất yên tĩnh. Khi anh tưởng mình vào nhầm phòng vì không thấy ai, ánh mắt chợt bắt gặp một người đàn ông đang ngồi trên ghế thẩm vấn. Người đó ngẩng đầu lên.

Chính là Thái Vĩnh Đức.

Sau khi bị đưa đến đây, ban đầu hắn nghĩ mình chỉ phạm tội theo dõi, cùng lắm bị cảnh cáo hoặc tạm giữ vài ngày. Nhưng cảnh sát bắt xong lại không thẩm vấn, khiến hắn bắt đầu bất an.

Khó khăn lắm mới thấy có người bước vào, hắn tưởng Tống Từ là cảnh sát, vội vàng nói: “Cảnh sát, tôi nhận tội! Tôi chỉ vì thấy cô ấy xinh đẹp nên nhất thời bốc đồng đi theo! Hôm nay là lần đầu tiên tôi theo dõi cô ấy! Anh không tin có thể kiểm tra camera! Tôi đảm bảo sẽ không có lần sau! Tôi còn chưa kịp làm gì cả, tôi còn có vợ con, tôi chỉ muốn làm quen thôi. Xét thấy đối phương chưa bị tổn thất gì, tôi xin nộp phạt, phạt bao nhiêu cũng được!”

Tống Từ lạnh lùng nhìn hắn. Sau vài giây, anh thu hồi ánh mắt, thấy không có người của đội hình sự nên đóng cửa, sang phòng bên cạnh.

Phòng thẩm vấn số 2.

Bên trong, Long Phi và Chu Ngạn Kiệt đang thẩm vấn một người phụ nữ, chính xác là một t.h.a.i phụ.

Tống Từ chào hai người, đảo mắt một vòng không thấy Cố Cận Xuyên, liền hỏi: “Đội trưởng Cố đâu? Tôi có việc tìm anh ấy.”

Long Phi đáp: “Đội trưởng Cố bị Hồ Gia Hào gọi đi rồi. Hình như ở khu chung cư Đinh Viên phía Đông thành phố có một phụ nữ nhảy lầu, anh ấy qua xử lý rồi.”

Vụ án nhảy lầu.

Nghe đến chuyện có người nhảy lầu ở khu Đinh Viên, khóe miệng Hồ Ái Liên bất giác cong lên một nụ cười kỳ lạ, như thể đang vui mừng. Khoảnh khắc đó bị Tống Từ nhìn thấy.

“Cô đang vui sao?” Tống Từ đột ngột hỏi.

Cơ mặt Hồ Ái Liên cứng lại, cô ta nhìn anh với vẻ khó hiểu: “Tôi không hiểu anh đang nói gì, thưa cảnh sát.”

Tống Từ thản nhiên gật đầu: “Không hiểu thì thôi.”

“Cảnh sát Long, hai anh cứ tiếp tục, tôi đi tìm Đội trưởng Cố.” Tống Từ đóng cửa, vừa quay người rời đi đã rút điện thoại ra, soạn một tin nhắn gửi đi.

...

“Alo, xin chào, chuyển phát nhanh XX xin nghe...”

Cuối cùng cũng gọi được, Thẩm Vi lúc này đang đứng dưới tòa nhà 167 thở phào nhẹ nhõm.

“Chào anh, tôi có một đơn hàng là bàn gỗ, giao đến tòa 167 tầng 6 phòng 602 khu Vạn Xuân Lai. Nếu tiện thì anh cố gắng giao sớm giúp tôi được không?”

“Trưa nay tôi có việc gấp. Cái bàn đó là gỗ đặc, rất nặng, tốt nhất các anh nên đi hai người khiêng lên cho nhanh. Tầng 6 lại không có thang máy, làm phiền các anh rồi. Tôi sẽ đ.á.n.h giá 5 sao.”

“Vâng, tôi biết rồi, tôi sẽ cố gắng giao sớm cho chị.”

Anh shipper trả lời xong thì cúp máy, quay sang nhìn đồng nghiệp Tiểu Cao, người vừa kết thúc cuộc gọi.

“Được, chúng tôi sẽ cố gắng giao sớm cho chị.”

Cả buổi sáng đơn hàng dồn lại, đơn nào cũng giục gấp.

“Anh Tôn, bên anh cũng bị giục à? Hay là lát nữa đơn ở tòa 167 để em mang lên, một mình em khiêng cũng được. Anh đi giao mấy đơn đang bị thúc gấp trước đi.”

Anh Tôn nhớ lại cuộc gọi vừa rồi, suy nghĩ một chút rồi nói: “Tiểu Cao, đơn ở tòa 167 khu Vạn Xuân Lai lát nữa hai anh em mình cùng khiêng lên. Khách vừa gọi bảo là bàn gỗ đặc, rất nặng, lại ở tầng 6 không có thang máy. Một mình cậu khiêng rồi leo lầu sẽ rất vất vả, hai người làm sẽ đỡ hơn. Mấy đơn sau cũng toàn đồ lớn, cần phối hợp, cậu cũng phải giữ sức.”

“Ồ, được thôi... Ơ, khoan đã anh Tôn, anh nói lúc nãy khách ở tòa 167 gọi cho anh à? Em cũng vừa gọi cho khách ở đó để báo đi giao hàng xong mà.”

“Hai người chúng ta liên lạc lại là hai người khác nhau, chuyện này là sao?”

Chương 101: Năng Lực Thăng Cấp? - Sau Khi Đồng Mộng Với Án Mạng, Tôi Trở Thành Con Cưng Của Cục Cảnh Sát - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia