Đang mơ màng trong giấc mộng sắp sở hữu một triệu tệ, khóe miệng Trương Thuận cứ vểnh lên, không sao hạ xuống được.
Hắn lái xe vào khu chung cư, từ dưới tấm lót ghế móc ra số tiền quỹ đen giấu riêng, rút hai trăm tệ, cộng thêm hơn một trăm tệ tiền lẻ kiếm được hôm nay, gộp lại để lát nữa nộp cho vợ “báo cáo”.
Trương Thuận hớn hở bước xuống xe. Sau khi có tiền, cả người hắn như nhẹ nhõm hẳn, chân không còn đau, lưng không còn mỏi, bước đi cũng đầy khí thế. Hắn đóng cửa xe, khóa cẩn thận rồi chuẩn bị lên lầu.
Đột nhiên, từ phía sau đuôi chiếc xe bên cạnh, bốn năm người lao ra, có người chộp c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn.
Trương Thuận vừa giãy giụa vừa hét: “Các người là ai...” Nhưng ngay khi nhìn rõ bộ cảnh phục, m.á.u trong người hắn dường như đông cứng, toàn bộ sức lực chống cự tan biến, chỉ còn lại sự run rẩy không ngừng, đầu óc trống rỗng.
Hai cảnh sát trẻ mặc thường phục khóa c.h.ặ.t vai hắn, bẻ tay ra sau lưng. Một đầu gối thúc mạnh vào thắt lưng ép hắn xuống đất, khiến mặt hắn dán sát mặt đường lạnh lẽo, thô ráp.
Vai Trương Thuận run bần bật, gương mặt đầy vẻ kinh hoàng. Hắn không hiểu vì sao cảnh sát lại phát hiện ra chuyện mình gây t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t người. Chẳng lẽ người nhà lão già kia đã báo cảnh sát? Nhưng chỗ đó không có camera, lại có xe khác đi qua, sao lại tìm đúng hắn...
“Tạch, tạch” hai tiếng, còng tay lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t hai cổ tay hắn.
Lý Hạo Bác mặc cảnh phục, đeo găng tay cao su cúi xuống lục soát người Trương Thuận, lấy điện thoại, ví tiền, đồng hồ, chìa khóa xe ra. Cậu ta rút chứng minh thư từ ví, những thứ còn lại đều cho vào túi đựng vật chứng.
Cảnh sát đối chiếu thông tin trên chứng minh thư. Sau khi xác nhận đúng người:
“Trương Thuận, anh bị bắt vì hành vi gây t.a.i n.ạ.n giao thông dẫn đến c.h.ế.t người. Anh có quyền giữ im lặng, nhưng những gì anh nói sẽ trở thành bằng chứng trước tòa.”
Lý Hạo Bác liếc hắn một cái: “Giải đi!”
Khi bị kéo dậy, hai chân Trương Thuận mềm nhũn như b.ún, gần như bị lôi đi. Bị áp giải lên xe cảnh sát, ánh mắt hắn vô thức liếc về căn nhà chỉ cách vài bước chân, răng va vào nhau lập cập, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Xong rồi, xong đời rồi.”
...
Cố Cận Xuyên lái xe hơn một tiếng mới đến khu danh thắng núi Bạch Mã. Xe vẫn có thể chạy sâu vào trong. Thẩm Vi dựa vào ánh đèn xe, áp sát cửa kính nhìn ra ngoài.
Trước đó, khi ở trong trạng thái của cái xác, tầm nhìn bị hạn chế nên phạm vi quan sát rất hẹp. Nơi này không giống chỗ đó lắm, cô liền nói: “Không phải ở đây, anh lái vào thêm một chút.”
“Ừ.” Cố Cận Xuyên tiếp tục lái xe tiến sâu vào trong.
Thẩm Vi dán mắt vào vùng sáng phía trước. Khi xe lướt qua một vị trí, cô đột ngột lên tiếng: “Đội trưởng Cố, dừng xe! Tôi tìm thấy rồi!”
Cố Cận Xuyên lập tức đạp phanh. Thẩm Vi mở cửa chạy về phía trước bên phải, anh cũng nhanh ch.óng xuống xe, sải bước theo sau.
“Đội trưởng Cố, đất dưới gốc cây này bị xới lên! Chắc chắn là chỗ hung thủ chôn xác.” Thẩm Vi giẫm nhẹ lên lớp đất xốp, rồi đứng sang một bên chỉ cho anh.
Cố Cận Xuyên nhìn qua, sau đó quay lại: “Tôi vào cốp lấy dụng cụ.”
Anh đưa cho Thẩm Vi một chiếc xẻng. Hai người cùng đào, tốc độ nhanh hơn nhiều so với một người. Không lâu sau, dưới lớp đất tơi đã lộ ra t.h.i t.h.ể một cụ ông. Hai người đồng thời buông xẻng, cẩn thận gạt đất, rồi hợp lực đưa t.h.i t.h.ể lên khỏi hố.
Ngay khi t.h.i t.h.ể được dời đi, phần hài cốt bên dưới cũng lộ ra. Thẩm Vi chỉ vào những mảnh xương mình từng thấy: “Đội trưởng Cố, ở đây.”
Cố Cận Xuyên khẽ nhíu mày, nhìn xuống rồi nói: “Cô lên trên chờ tôi.”
“Vâng.”
Thẩm Vi leo lên miệng hố, nhìn anh cúi xuống. Đôi tay đeo găng của anh gạt lớp đất mặt, để lộ bộ xương trắng với chiếc đồng hồ nữ trên cổ tay. Dây đeo mục nát rơi ra, anh tháo phần mặt đồng hồ và dây đưa cho Thẩm Vi.
“Cất đi.”
Thẩm Vi cho chiếc đồng hồ đã rời rạc vào túi vật chứng. Khi lớp bùn đất được dọn sạch dần, nhiều mảnh xương hơn lộ ra. Sau khi xử lý xong, Cố Cận Xuyên đứng dậy bước sang một bên.
Trong hố là hai bộ hài cốt, vẫn còn mặc quần áo. Một bộ xương cao lớn hơn mặc đồ nam, bộ còn lại nhỏ hơn mặc váy liền thân. Rõ ràng là một nam một nữ. Trong hố chỉ có hai bộ hài cốt này.
Cố Cận Xuyên leo lên, tháo găng tay rồi gọi điện cho Tống Từ. Tống Từ đang ngủ say, bị đ.á.n.h thức nên giọng còn ngái ngủ:
“Đại ca à, tôi khó khăn lắm mới ngủ được, anh gọi giờ này tốt nhất phải có việc thật đấy...”
Cố Cận Xuyên nói: “Chính sự, có án mạng. Có ba cái xác cần khám nghiệm, ở khu danh thắng núi Bạch Mã phía Nam thành phố. Cậu chuẩn bị đi, lát nữa tôi cho người qua đón.”
“...” Ba cái xác? Thế thì còn ngủ gì nữa... “Biết rồi, tôi dậy ngay.”
Một tiếng rưỡi sau.
Tống Từ cùng đội hình sự và bộ phận khám nghiệm hiện trường có mặt. Hai bộ hài cốt trong hố vẫn được giữ nguyên trạng. Cảnh viên bắt đầu thu thập thông tin, Thẩm Vi cũng giao lại chiếc đồng hồ nữ.
Tống Từ tiến hành khám nghiệm sơ bộ t.h.i t.h.ể cụ ông. Anh quỳ xuống, dùng tay đeo găng ấn vào l.ồ.ng n.g.ự.c và tứ chi, lật mí mắt kiểm tra, xem xét phần đầu rồi ngẩng lên lắc đầu với Cố Cận Xuyên, giọng chắc chắn:
“Người này không phải bị đ.â.m c.h.ế.t.”
Đứng cạnh, Thẩm Vi kinh ngạc hỏi: “Không phải bị đ.â.m c.h.ế.t?”
“Ừ, m.á.u trên đầu trông đáng sợ nhưng không phải vết thương chí mạng. Do không được xử lý nên m.á.u mới chảy vào mắt. Xương chân có một chỗ gãy, vết thương khá nặng, nhưng nội tạng không bị tổn thương, chi trên chỉ trầy xước nhẹ. Môi và nướu trắng bệch, mí mắt không có điểm xuất huyết, đây là dấu hiệu điển hình của sốc.”
“Vậy là nếu lúc đó được đưa đi cấp cứu kịp thời, ông cụ vẫn có thể sống.” Thẩm Vi nói, giọng đầy phức tạp.
Cố Cận Xuyên đứng bên cạnh, sắc mặt trầm xuống, không nói gì. Những vụ việc như thế này, do lầm tưởng nạn nhân đã c.h.ế.t mà không đưa đi cấp cứu kịp thời dẫn đến bi kịch, vốn không hiếm trong t.a.i n.ạ.n giao thông.
Tống Từ đứng dậy, phủi nhẹ găng tay: “Đúng vậy.”
Nói xong, anh bước qua t.h.i t.h.ể, đi thẳng đến bộ hài cốt nam giới trung niên dưới đáy hố. Khi cúi xuống, ánh đèn pin chiếu thẳng vào hai bên hộp sọ, đúng vị trí thái dương.
“Nhưng bộ này thì khác.”