Thẩm Vi đã có phát hiện mới.
“Đợi một chút.”
“Lùi lại ba giây.”
“Ở đây, chính là góc này, ở góc dưới bên phải cửa thang máy có một bóng đen.”
Cô chỉ vào màn hình giám sát thang máy và nói. Trong lúc Hồ Gia Hào và Long Phi kiểm tra camera an ninh của khu dân cư và thang máy, Thẩm Vi cũng đứng bên cạnh quan sát.
Do khu dân cư có quá nhiều góc khuất, họ không phát hiện được bóng dáng nào khả nghi. Nhưng trong đoạn ghi hình thang máy, vào lúc 8 giờ 35 phút tối bốn ngày trước, khi thang máy lên đến tầng 11, cửa đã mở ra một lúc. Bên ngoài không có ai, cũng không có ai bước vào. Giống như có người từng ấn gọi thang máy, nhưng thang máy khác đến trước, nên chiếc này chỉ mở cửa rồi lại đóng lại, dừng ở tầng 11.
“Cái bóng đen này…” Hồ Gia Hào nhìn chằm chằm vào màn hình tạm dừng, xoa cằm suy nghĩ.
Long Phi cũng nhìn chăm chú vào góc tối đó, dứt khoát nói: “Là hung thủ.”
“Hung thủ chắc đang đợi thang máy thì chợt nhớ ra trong thang có camera. Nhưng thang máy đến quá nhanh, hắn không kịp rời đi, nên trước khi cửa mở đã theo bản năng né sang một bên. Chỉ là hắn quên mất ánh đèn trên trần đã làm lộ bóng của mình.”
Hồ Gia Hào gật đầu, tiếp tục tua nhanh đoạn ghi hình với tốc độ gấp đôi. Hai phút sau, người vợ ở căn hộ đối diện nhà Giả Tông Hạo dẫn con đi đổ rác trở về, đi thang máy bên cạnh lên lầu.
Hồ Gia Hào nhìn màn hình rồi quay sang nói: “Hung thủ không đi thang máy thì chỉ có thể đi cầu thang bộ. Nhưng chỉ có một cái bóng thế này thì cũng không giúp ích được nhiều.”
Thẩm Vi lắc đầu, chỉ vào hình ảnh hai mẹ con đang dừng lại trên màn hình: “Liệu có khả năng họ đã nhìn thấy hung thủ ở tầng một không?”
“Hung thủ chọn đi cầu thang bộ là phương án an toàn nhất, lại đang vội rời khỏi hiện trường nên chắc chắn đi rất nhanh. Rất có thể đã chạm mặt hai mẹ con này khi họ xuống đổ rác.”
“Đúng rồi! Có khi họ thật sự đã nhìn thấy.” Long Phi lập tức đứng dậy. “Tôi đi tìm họ hỏi ngay.”
Thẩm Vi cũng đứng dậy theo: “Tôi đi cùng.”
“Được, đi thôi. Nếu thuận lợi thì vẫn kịp về ăn trưa.”
Hai người nhanh ch.óng đến chung cư Triều Dương trên đường Hoài Minh. May mắn là hai mẹ con nhà đối diện đều có mặt ở nhà. Sau vài câu hỏi xã giao, Long Phi và Thẩm Vi đi thẳng vào trọng tâm.
“Lúc hai người xuống đổ rác, có thấy ai khả nghi không? Hoặc có ai đi ra từ cầu thang bộ không?”
Người phụ nữ nghe vậy chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt sáng lên.
Khi rời khỏi chung cư Triều Dương, vẻ mặt Long Phi và Thẩm Vi đều rạng rỡ. Trên đường về, Thẩm Vi đã hoàn thành bản phác họa chân dung nghi phạm. Long Phi chụp lại rồi gửi ngay cho Hồ Gia Hào.
Vừa về đến cục, Cố Cận Xuyên cũng từ trung tâm pháp y trở lại, trên tay là báo cáo khám nghiệm t.ử thi của năm nạn nhân. Thấy hai người, anh gọi: “Báo cáo khám nghiệm có rồi, thời gian t.ử vong được xác định là 6 giờ tối năm ngày trước.”
“Đội trưởng Cố, tôi có thể xem báo cáo không?” Thẩm Vi hỏi.
Cố Cận Xuyên đưa tài liệu cho cô. Thẩm Vi lật xem từng trang rất kỹ.
Long Phi báo cáo phát hiện mới, đồng thời đưa bản phác họa chân dung nghi phạm cho Cố Cận Xuyên xem. Sau khi xem xong, anh trả lại điện thoại, vỗ vai Long Phi: “Làm tốt lắm!”
Long Phi xua tay: “Đều là công của cố vấn Thẩm, tôi chỉ theo hỗ trợ thôi. Nếu không phải cô ấy nghĩ đến khả năng hai mẹ con kia đã gặp hung thủ, thì cũng không có manh mối này.”
Cố Cận Xuyên gật đầu. Thấy Thẩm Vi vẫn chăm chú nhìn báo cáo với vẻ mặt nặng nề, anh bước lại gần.
“Sao vậy? Có vấn đề gì à?”
“Không có gì.” Thẩm Vi lắc đầu, nhưng tay vô thức siết c.h.ặ.t tờ giấy.
Ánh mắt Cố Cận Xuyên khẽ trầm xuống khi nhìn thấy động tác đó.
Long Phi nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn giờ ăn trưa, liền nói: “Đội trưởng Cố ăn gì chưa? Nếu chưa thì ra nhà ăn ăn tạm, có gì vừa ăn vừa nói.”
Thẩm Vi trả lại báo cáo. Cô thật sự không có tâm trạng ăn uống, nhưng cũng không tiện từ chối. Nghĩ bụng chỉ ra ngồi một lát rồi về.
Cố Cận Xuyên cũng chưa ăn gì: “Vậy đi thôi.”
Ba người cùng ra nhà ăn.
Thẩm Vi không thấy đói, chỉ lấy hai món rau, thậm chí không lấy cơm. Lấy xong, cô định tìm chỗ ngồi thì Long Phi đã vẫy tay gọi: “Cố vấn Thẩm, bên này!”
Cô đành mang khay sang ngồi cùng. Một lúc sau, Cố Cận Xuyên cũng đến.
“Cố vấn Thẩm, hôm nay ăn ít vậy sao?”
“Vâng, tôi không đói.”
Cố Cận Xuyên liếc nhìn khay thức ăn của cô, chỉ có vài cọng rau và ít giá đỗ, trông chẳng có gì gọi là bữa ăn. Thẩm Vi cúi đầu gắp từng cọng giá, thì một miếng gà rán lớn được đặt vào khay cô.
Cô ngẩng lên, thấy Cố Cận Xuyên vừa rút đũa về, liền nghiêng đầu thắc mắc: “?”
Anh thản nhiên nói: “Chiều nay có thể phải đi hiện trường, cần giữ sức.”
Thẩm Vi chớp mắt, “ồ” một tiếng rồi cúi đầu ăn.
Long Phi hỏi: “Chiều nay có kế hoạch vây bắt sao?”
“Ừ.”
“Vậy tôi phải ăn thêm bát cơm nữa, không thì không đủ sức chạy.” Long Phi đứng dậy đi lấy thêm cơm.
Cố Cận Xuyên nhìn Thẩm Vi: “Cô đang lo điều gì? Sau khi xem báo cáo, trạng thái của cô không tốt.”
Động tác của Thẩm Vi khựng lại. Cô không định giấu.
“Hiện tại họ chỉ nhắm vào tôi, chưa động đến bố mẹ và em trai. Nhưng không ai đảm bảo rằng sẽ không có ngày họ bị dồn vào đường cùng rồi ra tay với người thân của tôi.”
Nỗi lo đó hoàn toàn có cơ sở. Trước khi cô chuyển đến ở trong cục, Cố Cận Xuyên đã bố trí người bảo vệ gia đình cô. Nếu cô vẫn ở nhà, rất có thể sẽ liên lụy đến họ. Biết đâu gia đình cô sẽ trở thành nhà của Giả Tông Hạo tiếp theo.
Cố Cận Xuyên đặt đũa xuống, giọng nghiêm túc: “Lo lắng của cô là bình thường, nhưng cô cũng phải tin vào cảnh sát.”
Thẩm Vi không phải không tin, chỉ là cô không dám đ.á.n.h cược.
“Đội trưởng Cố, tôi có thể nhờ anh một việc không?”
“Nói đi.”