Thẩm Vi chia tay Vu Tiểu Mạn và Trương Lệ tại tiệm bánh bao, rồi về nhà tắm rửa qua loa, thay một bộ quần áo sạch sẽ. Cô nói với Trương Ngọc Lan đang nhặt rau trong sân một tiếng, sau đó ra khỏi ngõ, bắt taxi đến cục cảnh sát lần nữa.
Vừa xuống xe trước cổng cục thành phố, Thẩm Vi đã thấy Đội trưởng Lục dẫn người từ bên ngoài trở về. Trên xe, từng người bị trùm đầu kín mít bị áp giải xuống.
Người cuối cùng khoác một tấm vải đen che nửa thân. Trong khoảnh khắc hắn bước xuống, Thẩm Vi thoáng thấy bộ Đường trang quen thuộc lộ ra dưới lớp vải.
Hình như là…
Mao Phong Bình?
Bắt được rồi sao?! Hành động bắt giữ được đẩy sớm của Đội trưởng Lục đã thành công rồi?!
Thẩm Vi nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương, bước nhanh vào cục cảnh sát rồi theo lên lầu. Lục Trầm phát hiện có người đi theo, quay đầu nhìn thấy cô thì gật đầu chào, sau đó dừng bước, ra hiệu cho cấp dưới đưa người vào phòng thẩm vấn trước.
“Đa tạ.” Lục Trầm nói với Thẩm Vi.
Thẩm Vi xua tay: “Không có gì, đây là công việc của tôi.”
“Cái đó… đồng chí Dương… không sao chứ?” Thẩm Vi định gọi thẳng tên Dương Sơn, nhưng lại đổi cách xưng hô cho trang trọng hơn.
Ánh mắt Lục Trầm thoáng ý cười: “Cậu ấy không sao, cũng đã theo chúng tôi về cục rồi. Xong việc, tôi sẽ đưa cậu ấy qua gặp cô, để cậu ấy chính thức cảm ơn ơn cứu mạng.”
Thẩm Vi vội xua tay: “Đừng, không cần cảm ơn đâu, tôi không có ý đó.”
“Ừ, tôi biết cô không có ý đó, nhưng ơn nghĩa vẫn phải báo đáp.” Lục Trầm nhìn cô, chậm rãi nói: “Cố vấn Thẩm, cô có muốn chuyển sang đội chúng tôi không? Đãi ngộ bên đội tôi không hề kém đội hình sự.”
Lục Trầm có ý lôi kéo Thẩm Vi sang đội chống ma túy. Anh nghe Dương Sơn nói chỉ mới gặp cô một lần trong vụ án trước, vậy mà lần này cô lại mơ thấy cậu gặp nạn. Điều đó chứng tỏ chỉ cần từng gặp mặt, cô có thể dự đoán nguy hiểm. Nếu cô ở gần đội họ, biết đâu sẽ kịp thời đưa ra cảnh báo. Tuy đội chống ma túy không thường xuyên xử lý án mạng như đội hình sự, nhưng ít nhất cũng an toàn hơn, làm cố vấn cũng không cần ngày nào cũng xông pha hiện trường.
“Khụ khụ.” Cố Cận Xuyên khoanh tay xuất hiện ở cửa đội hình sự tầng hai. “Đội trưởng Lục, chúng tôi vừa giúp anh xong, anh đã công khai đào người của tôi ngay trước mặt thế này, có hơi thiếu đạo đức rồi đấy.”
Lục Trầm không để ý, phất tay: “Nhân tài hiếm có mà, nếu cô ấy đồng ý thì tôi tạm thời không cần đạo đức cũng được.” Anh ta nhìn chằm chằm Thẩm Vi. “Cố vấn Thẩm, ý của cô thế nào…”
Cố Cận Xuyên cũng nhìn cô: “Cố vấn Thẩm.”
Thẩm Vi nhìn Lục Trầm rồi lại nhìn Cố Cận Xuyên, hoàn toàn không ngờ chỉ vì tò mò đi theo xem vài bước mà lại rơi vào tình huống khó xử như vậy. Bị hai người nhìn chằm chằm, cô chỉ muốn tìm chỗ trốn đi, nhưng trong cục cảnh sát lại không có chỗ nào thích hợp.
“Cái đó… tôi thấy ở đội hình sự rất tốt.” Thẩm Vi cúi đầu, nhanh ch.óng nói. “Đội trưởng Lục, anh còn nhiều việc, cứ đi làm trước đi. Đội trưởng Cố, anh tìm tôi có việc gì sao?”
Nói xong, cô tiến lên kéo tay Cố Cận Xuyên: “Đội trưởng Cố, có chuyện gì thì vào trong nói, đừng đứng ngoài này.”
Cố Cận Xuyên để mặc cho cô kéo đi, hoàn toàn không phản kháng, thậm chí còn không buồn liếc Lục Trầm lấy một cái.
Lục Trầm nhìn theo, thở dài. Lúc trước sao anh ta không có mắt nhìn người như Tống Từ, để mặc Cố Cận Xuyên nhặt được một “báu vật” như vậy!
Trong văn phòng, Tống Từ đang ngồi trước máy tính bỗng hắt hơi hai cái. Ngoài trời nắng gắt, điều hòa trong phòng để 22 độ cũng không quá lạnh. Anh ta xoa mũi, chỉnh nhiệt độ lên thêm hai độ.
...
“Đây là kết quả Hồ Gia Hào tra được.” Cố Cận Xuyên đưa tài liệu cho Thẩm Vi. “Người phụ nữ đó tên Hồ Ái Liên, hiện là nội trợ. Chồng cô ta là Thái Vĩnh Đức, quản lý bộ phận của một công ty xuất nhập khẩu. Nhân viên công ty này đúng là thường xuyên đi công tác.”
“Nhưng Thái Vĩnh Đức phụ trách tài chính, không cần đi công tác. Hơn nữa, vì Hồ Ái Liên mang thai, anh ta đã xin nghỉ từ ba tháng trước để ở nhà chăm vợ, hầu như không ra ngoài. Vì vậy, việc Hồ Ái Liên nói trong nhà không có ai là nói dối.”
Cố Cận Xuyên đưa thêm một tập hồ sơ: “Có một vụ án rất giống.”
“Vụ gì?”
“Vụ t.h.a.i p.h.ụ lừa g.i.ế.c y tá ở huyện Giang Bắc, phía Tây thành phố, ba năm trước.”
Anh mở hồ sơ, bên trong có ảnh và biên bản điều tra. Hung thủ giả vờ m.a.n.g t.h.a.i không khỏe, nhờ nạn nhân đưa về nhà, sau đó mời uống nước có pha t.h.u.ố.c mê. Khi nạn nhân hôn mê, người chồng thực hiện hành vi cưỡng bức. Vì sợ bị phát hiện, hai người đã dùng gối bịt mũi nạn nhân đến c.h.ế.t, rồi bỏ xác vào vali mang đi phi tang.
Cảnh sát xác định được nghi phạm nhờ camera giám sát. Khi lướt xuống, Thẩm Vi nhận ra người thụ lý vụ án chính là Cố Cận Xuyên.
Thẩm Vi nhíu mày: “Nếu Hồ Ái Liên lừa những phụ nữ trẻ về nhà là vì mục đích đó… lần này không thành công, liệu cô ta có tiếp tục tìm mục tiêu khác không?”
“Không chắc, nhưng tôi đã cử người theo dõi Hồ Ái Liên và Thái Vĩnh Đức. Nếu họ có hành động, sẽ lập tức bắt giữ.”
Thẩm Vi im lặng gật đầu. Cô không muốn có thêm nạn nhân, nhưng cũng hy vọng cảnh sát sớm thu thập đủ chứng cứ.
Thời gian nhanh ch.óng trôi đến 5 giờ chiều, đúng giờ hẹn ăn với Vu Tiểu Mạn và Trương Lệ. Vì đội chưa thông báo nhiệm vụ cụ thể, Thẩm Vi tan làm sớm, bắt xe buýt đến tiệm lẩu Ma Du phía Đông thành phố.
Khi cô đến nơi, hai người kia vẫn chưa tới. Đợi đến lúc gọi món xong, họ mới lần lượt xuất hiện. Không khí buổi tối rõ ràng nhẹ nhõm hơn buổi sáng. Ba cô gái vừa ăn lẩu vừa trò chuyện, thời gian trôi qua rất nhanh.
Trương Lệ phải trực ca đêm nên ăn xong sớm liền rời đi. Thẩm Vi và Vu Tiểu Mạn ngồi thêm một lúc. Khi đã no, Thẩm Vi đứng dậy:
“Đợi tớ một chút, tớ đi thanh toán.”
“Chào cậu, cho tôi thanh toán bàn 27.”
“Chào chị, bàn 27 đã có người thanh toán rồi.”
“Thanh toán rồi?”
“Vâng, một cô gái trong nhóm đã trả trước khi đi.”
“Cho tôi xin hóa đơn.”
Hóa đơn là 482 tệ. Thẩm Vi quay lại xin WeChat của Trương Lệ từ Vu Tiểu Mạn rồi chuyển lại tiền. Đã nói là cô mời, không thể để người khác trả thay.
...
Tại bệnh viện, khoa cấp cứu sản phụ.
10 giờ tối.
Sau giờ cao điểm, Trương Lệ trực một mình tại quầy y tá. Thấy vắng người, cô ấy định đi vệ sinh thì bỗng nhiên một người đàn ông trên người đầy m.á.u xông thẳng vào.