“Phụt…”
Khương Lê Lê nhìn quần áo sắp chất không hết trên giá treo khăn, không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Cười gì thế?
Vui vậy sao?”
Lâm Quân Trạch xách ấm nước nóng đi qua, cười hỏi.
Mặt Khương Lê Lê đỏ bừng lên, nhận lấy ấm nước nóng, đẩy anh ra ngoài:
“Em tắm trước, lát nữa anh cũng rửa qua đi.”
Tắm xong, Khương Lê Lê chỉ mặc áo bông quần bông về phòng, thấy Lâm Quân Trạch đang ngồi bên giường đọc sách, hơi thẹn thùng nói:
“Em chừa lại cho anh một ít nước nóng đấy, anh đi rửa đi.”
Lâm Quân Trạch ho một tiếng, không nhanh không chậm đặt sách xuống, cởi áo khoác vào nhà vệ sinh.
Khương Lê Lê thở phào nhẹ nhõm, cởi quần bông chui vào trong chăn, đầu óc mơ màng, lúc thì nghĩ có đau lắm không, lúc thì nghĩ nên phản ứng thế nào, không biết từ lúc nào Lâm Quân Trạch mang theo hơi nước chui vào trong chăn, mà Khương Lê Lê lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất:
anh vậy mà không mặc gì cả.
Gió thổi đung đưa, lúc cao lúc thấp, như sóng cuộn trào, một đêm không ngủ…
Sáng hôm sau, Khương Lê Lê cảm thấy trước ng-ực ngứa ngáy, cúi đầu nhìn, cạn lời đẩy đầu Lâm Quân Trạch ra:
“Đừng nghịch.”
“Đói không, anh đi mua bữa sáng, muốn ăn gì nào?”
Lâm Quân Trạch hôn lên làn môi đỏ mọng của Khương Lê Lê, vẻ mặt hớn hở hỏi.
Khương Lê Lê lườm anh một cái, đẩy đẩy vai anh:
“Anh dịch ra biên một chút đi, bánh bao nhé, em muốn ăn bánh bao thịt lớn.”
“Được, em cứ nằm đó đừng dậy, ngoài kia lạnh lắm, anh quay lại ngay.”
Lâm Quân Trạch lại hôn lên má cô một cái, động tác nhanh nhẹn dứt khoát mặc quần áo vào.
Anh vừa ra khỏi cửa liền thấy mấy bà cô bà thím ở hậu viện nhìn mình với vẻ mặt mờ ám, ngại vì thân phận địa vị của anh nên không ai trực tiếp trêu chọc trước mặt, nhưng anh vừa đi, các bà đã bắt đầu bàn tán.
“Chỉ có mình Lâm sở trưởng ra ngoài, tôi thấy nhé, Lê Lê chắc chắn là không dậy nổi rồi.”
Bà dì Vương nháy mắt ra hiệu nói.
Chị dâu Dương ở bên cạnh đã sinh con nên nói chuyện kiểu này cũng không biết ngượng, hưng phấn nói:
“Lâm sở trưởng từng đi lính, giờ lại là công an, huấn luyện hàng ngày, thân hình nhỏ bé kia của Lê Lê đúng là không chịu nổi thật.”
“Tối qua tôi áp tai vào tường nghe một lúc, mẹ ơi, lăn lộn đến nửa đêm, cũng may là giường mới, nếu không sập giường mất rồi.”
Bà dì Dương tặc lưỡi hai cái, cảm thán nói.
Bà dì Vương trợn tròn mắt:
“Tôi nhớ bọn họ ăn xong cơm tối là về phòng luôn rồi mà?”
“Thế mới nói Lâm sở trưởng thể lực tốt chứ, hèn chi Lê Lê dậy không nổi, hi hi…”
Bà dì Dương cười nói.
Ngoài hậu viện, người ở trung viện và tiền viện cũng đang bàn tán về Lâm Quân Trạch và Khương Lê Lê, nhưng đều không dám nói trước mặt Lâm Quân Trạch.
Tất nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như Lâm Tiểu Hàm bên cạnh Lâm Quân Trạch.
“Anh cả, Lê Lê đâu?
Chẳng lẽ đúng như lời thím Vương bọn họ nói, bị anh bắt nạt đến mức không xuống được giường à?
Anh cả, anh lớn hơn Lê Lê tận bảy tuổi, chị ấy lại yếu đuối, anh không được bắt nạt chị ấy đâu nhé, dù em là em gái anh nhưng em cũng sẽ đứng về phía Lê Lê đấy.”
Lâm Tiểu Hàm chính nghĩa lẫm liệt nói.
Lâm Quân Trạch liếc nhìn Lý Văn Tán đang đầy vẻ lúng túng, khóe miệng hơi nhếch lên:
“Đừng có nghe gió bảo là mưa, anh là thấy hôm nay trời lạnh nên để Lê Lê ngủ thêm lát nữa, ăn gì nào?
Anh mời.”
Lâm Tiểu Hàm cảm thấy với nhân phẩm của Lâm Quân Trạch chắc cũng sẽ không bắt nạt Khương Lê Lê, lại nghe thấy anh muốn mời khách, liền vui vẻ đòi hai cái bánh bao và một cái quẩy.
Về đến nhà, Lâm Quân Trạch thấy Khương Lê Lê đã ngủ dậy, hỏi:
“Sao không ngủ thêm lúc nữa?”
“Dậy đ.á.n.h răng, rửa mặt, ăn sáng xong rồi ngủ bù vậy.”
Khương Lê Lê ngáp một cái nói.
Hai người ăn sáng xong, Khương Lê Lê liền chui lại vào trong chăn, không lâu sau, Lâm Quân Trạch cũng chui vào nép sát lại, Khương Lê Lê giữ lấy bàn tay đang nghịch ngợm của anh, lầm bầm:
“Đừng nghịch, em buồn ngủ lắm, để em ngủ một lát.”
“Em cứ ngủ phần em đi.”
Lâm Quân Trạch ngậm lấy vành tai Khương Lê Lê, khẽ lầm rầm.
Hai người ở trên giường đùa giỡn cả ngày, nếu không phải Từ Hồng Trân đến gọi bọn họ đi ăn cơm, Lâm Quân Trạch vẫn còn quấn lấy Khương Lê Lê không buông.
Khương Lê Lê thực sự sợ Lâm Quân Trạch rồi, sao mà thể lực lại có thể dồi dào đến thế, chẳng phải nói không có ruộng nào cày hỏng, chỉ có trâu cày hỏng sao?
Mảnh ruộng này của cô sắp hỏng đến nơi rồi.
Hai người đến nhà họ Khương, Từ Hồng Trân liếc nhìn bọn họ một cái, bảo Lâm Quân Trạch vào nói chuyện với bọn Khương Vũ Lai, tự mình kéo Khương Lê Lê vào bếp, mang danh là dạy cô nấu cơm, thực chất là hỏi thăm cuộc sống sau khi kết hôn.
“Hôm qua con sang nhà bố mẹ chồng ăn cơm thấy thế nào?”
Từ Hồng Trân nhỏ giọng hỏi.
“Tốt lắm ạ, bố mẹ chồng con mẹ đều biết mà, sao lại hỏi thế?”
Khương Lê Lê tò mò hỏi.
“Mẹ chẳng qua là sợ bọn họ mặt ngoài một kiểu sau lưng một kiểu, đối tốt với con là được, tối qua hai đứa về xong là cứ thế quấn lấy nhau đến tận bây giờ à?
Cơm trưa đã ăn chưa?”
Từ Hồng Trân hỏi.
Khương Lê Lê mím môi:
“Bọn con có ăn sáng rồi ạ.”
“Nghĩa là chưa ăn trưa, biết hai đứa tân hôn nồng nhiệt, nhưng có những chuyện không được quá đà, đặc biệt là đàn ông, hại thân lắm, con cũng khuyên Quân Trạch đi.”
Từ Hồng Trân là người từng trải, biết thanh niên mới nếm mùi đời sẽ không kìm hãm được, nhưng chuyện gì cần khuyên vẫn phải khuyên.
Khương Lê Lê cạn lời, bộ cô không khuyên chắc, cô đã khóc lóc cầu xin anh rồi, nhưng Lâm Quân Trạch không những không nghe mà còn bắt nạt dữ hơn, cô biết làm thế nào bây giờ, chân cô hiện tại vẫn còn đang bủn rủn đây này.
Từ Hồng Trân liếc nhìn bụng Khương Lê Lê, cười nói:
“Nhưng Quân Trạch nỗ lực như vậy, xem ra mẹ sắp được bế cháu ngoại rồi.”
Khương Lê Lê cười cười, bọn họ đã thực hiện biện pháp phòng tránh, tạm thời không định có con.
Tất nhiên chuyện tránh t.h.a.i không thể nói cho Từ Hồng Trân biết, nếu không bà thế nào cũng mắng ch-ết bọn họ, Khương Lê Lê nói lảng đi:
“Chuyện này cứ để thuận theo tự nhiên thôi ạ, con và Quân Trạch không vội.”
Từ Hồng Trân lại gật đầu:
“Đúng, không vội, các con còn trẻ, cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất, đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân.”
Trong mắt Từ Hồng Trân, Khương Lê Lê mới hai mươi tuổi, căn bản không cần vội, nhưng Lâm Quân Trạch đã hai mươi bảy, nhà họ Lâm chắc hẳn rất muốn bế cháu, ước chừng sẽ giục Khương Lê Lê suốt, vậy nên phía bà không được giục nữa, tránh tạo gánh nặng tinh thần cho con trẻ.
Ăn xong cơm tối, Lâm Quân Trạch dắt Khương Lê Lê về nhà, Khương Lê Lê thực sự mệt rồi, rửa rát xong nằm lên giường, trong lúc mơ màng lại bị Lâm Quân Trạch kéo đi lăn lộn thêm hai hiệp nữa.
“Không được đâu, thực sự không được nữa đâu, mai chúng ta còn phải đi làm, ngày rộng tháng dài mà.”
Khương Lê Lê nhỏ giọng van nài.