“Được rồi, giờ đã điều tra rõ ràng, phía nhà trường định xử lý chuyện này thế nào?"

Khương Lê Lê gõ lên mặt bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào thầy Vương cùng với hiệu trưởng và chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c vừa mới chạy tới.

Trong trường hợp bình thường, nhà trường đương nhiên muốn việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không, đặc biệt là với một ngôi trường trọng điểm như thế này, ai cũng không muốn để xảy ra tiếng xấu.

Vấn đề là hiện tại không phải trường hợp bình thường, ai mà ngờ được ông bố công an mà Lâm Cảnh Châu nói lại là người đứng đầu cơ chứ!

Không phải Khương Lê Lê cậy thế h.i.ế.p người, chuyện này nhất định phải xử lý nghiêm túc.

Đúng như bố Liễu Húc nói, cô bé là người hoàn toàn vô tội, lại là con gái, bị người ta tính kế hủy hoại danh dự không nói, còn có thể vì thế mà bị những nữ sinh khác bắt nạt...

Nếu cứ thế bỏ qua một cách nhẹ nhàng, sau này nam sinh kia lại tiếp tục tính kế người khác thì sao?

Những học sinh khác bắt chước thì sao?

“Bà Khương yên tâm, xảy ra chuyện như vậy, nhà trường nhất định sẽ xử lý nghiêm khắc."

Chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c lập tức nói.

Khương Lê Lê nhướn mày:

“Vậy các ông định xử lý thế nào?"

“Ghi lỗi một lần, thông báo phê bình toàn trường, viết bản kiểm điểm ba ngàn chữ, đứng trước toàn thể giáo viên và học sinh xin lỗi bạn Lâm Cảnh Xuyên và bạn Liễu Húc.

Các vị thấy thế nào?"

Chủ nhiệm phòng giáo d.ụ.c trầm ngâm một lát rồi nói.

“Không được, em có thể viết kiểm điểm, cũng có thể xin lỗi Lâm Cảnh Châu và Liễu Húc, nhưng xin thầy đừng ghi lỗi được không ạ?"

Nam sinh khóc lóc cầu xin.

Ghi lỗi là sẽ bị lưu vào hồ sơ, ảnh hưởng rất lớn đến việc thi đại học và phân công công việc sau này của cậu ta.

“Sao hả, giờ biết sợ rồi à?

Lúc hại người sao không biết sợ đi?

Không bắt cậu vào tù ngồi đã là chúng tôi rộng lượng lắm rồi."

Bố Liễu Húc gắt gỏng nói.

Khương Lê Lê trò chuyện với mẹ Liễu Húc một lát, thấy cách xử lý này không vấn đề gì, dặn dò thêm vài câu rồi ai về nhà nấy.

Buổi tối, Khương Lê Lê cắt hoa quả bưng ra phòng khách, mỉm cười hỏi:

“Hoa Sinh, con thấy bạn Liễu Húc thế nào?"

Hôm nay cô đã quan sát kỹ, mặt tròn như b-úp bê, trắng trẻo non nớt, vô cùng đáng yêu.

Quan trọng là cô bé gặp chuyện không hoảng loạn, có thể bình tĩnh đối mặt, điều đó rất đáng quý ở lứa tuổi của cô bé.

“Mẹ ơi, tụi con chỉ là bạn học bình thường thôi.

Với lại con mới bao nhiêu tuổi chứ, nếu mẹ gấp bế cháu nội thì có thể tìm anh cả kìa, anh ấy đến tuổi kết hôn hợp pháp rồi đấy."

Hoa Sinh cười hì hì nói.

Mao Đậu liếc cậu một cái, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

Thằng nhóc con, lười chẳng buồn chấp.

Khương Lê Lê cũng liếc cậu một cái.

Năm nay cô mới hơn bốn mươi tuổi, không có gấp bế cháu nội đâu.

Tất nhiên, nếu Mao Đậu thực sự muốn kết hôn sinh con cũng được, cô có thể bỏ tiền thuê bảo mẫu, bảo cô trông cháu thì không được đâu.

“Thôi đi, mẹ chỉ hỏi bừa vậy thôi.

Quân Trạch, hôm nay anh không bận à?"

Khương Lê Lê ngồi xuống cạnh anh, xiên một miếng táo đút cho anh ăn.

“Bận chứ, vả lại thời gian tới sẽ càng bận hơn, có khi buổi tối còn chẳng có thời gian về ăn cơm đâu."

Lâm Quân Trạch cũng xiên một miếng đút cho Khương Lê Lê, ôm eo cô nói.

Khương Lê Lê thấu hiểu gật đầu.

Có điều Lâm Cảnh Châu bận đi thực tập, Lâm Cảnh Xuyên thì vào ký túc xá ở rồi, Lâm Quân Trạch lại càng bận đến nỗi không thấy mặt mũi đâu, nhà cửa trống huơ trống hoắc.

Vừa hay Từ Hồng Trân dạo này sức khỏe không tốt lắm, Khương Lê Lê dứt khoát dọn dẹp mấy bộ quần áo, chuyển về nhà mẹ đẻ ở vài ngày.

Vừa bước vào tứ hợp viện, các bà các thím đã nhao nhao chào hỏi hàn huyên với cô.

“Lê Lê, về thăm mẹ à?

Thật là hiếu thảo, con gái nhà bác không gọi là chẳng thèm về."

Bác Vương không vui nói.

“Cái nhà bác này, con bé Kiều Kiều nhà bác mà còn không hiếu thảo à?

Năm lần bảy lượt xách đồ về thăm, trái lại là thằng cả nhà bác ấy, cũng lâu lắm rồi chẳng thấy mặt mũi đâu."

Bà đại Ngô trực tiếp nói thẳng.

“Vương Phú Hữu có đến thăm tụi tôi mà, lần trước nó đến bà không có ở nhà.

Con bé Kiều Kiều đó...

ôi, con gái gả đi như bát nước hắt đi, so với con trai vẫn là không giống nhau."

Bác Vương cảm thán một câu, thấy Khương Lê Lê liền vội vàng nói:

“Lê Lê, bác không có ý nói cháu đâu nhé.

Cháu với Tiểu Hàm không giống vậy, hai đứa đều là những đứa con gái cực kỳ hiếu thảo, không như con bé Kiều Kiều nhà bác."

Khương Lê Lê không muốn nghe bà ấy buôn chuyện nhà nữa, chào họ một tiếng rồi vội vàng bước vào nhà.

Không thấy người đâu, vào phòng trong thì quả nhiên Từ Hồng Trân đang nằm trên giường.

“Ai đấy?"

Nghe thấy động động, Từ Hồng Trân ngồi dậy.

Thấy Khương Lê Lê, bà lập tức mặc áo xuống giường:

“Sao lại đến nữa rồi?

Mẹ không sao đâu, chỉ là không cẩn thận bị cảm lạnh thôi.

Các con đều bận, không cần cứ mãi đến thăm mẹ đâu, đừng để lỡ dở công việc."

“Con đâu có phải đi làm đâu ạ.

Con tự làm chủ mà, bỏ ra bao nhiêu tiền thuê người ta về là để làm việc giúp con, cho nên con không có mặt cũng không sao.

Mẹ ơi, Quân Trạch dạo này hơi bận, Cảnh Châu với Cảnh Xuyên cũng thế, con ở nhà một mình thấy buồn quá, nên mới dọn về ở với mẹ vài ngày, mẹ sẽ không đuổi con đi chứ?"

Khương Lê Lê trêu đùa hỏi.

“Thật à?

Thế thì tốt quá, mẹ đi dọn phòng cho con."

Từ Hồng Trân vui vẻ nói.

Căn phòng bà nói chính là căn phòng Khương Thuận Bình và Vương Tuệ Bình từng ở.

Vì Khương Thuận Bình và Khương Thuận An đều đã có nhà riêng, nên căn phòng này để trống, giờ thành phòng khách, ai về thì ở.

“Không cần đâu ạ, mẹ cứ nằm nghỉ đi, để con tự dọn."

Khương Lê Lê sao có thể để Từ Hồng Trân đang ốm phải động tay động chân, cô vội vàng ngăn lại.

“Nằm cả ngày rồi, xương cốt mỏi nhừ cả ra."

Từ Hồng Trân lắc đầu, thực sự không ngồi yên được, mặc kệ Khương Lê Lê ngăn cản, bà vẫn đi theo dọn dẹp phòng cùng con.

“Mẹ ơi, nhà bác Vương có chuyện gì vậy ạ?

Thường ngày thấy bác ấy khen Kiều Kiều hết lời, hôm nay đột nhiên lại mắng con bé không hiếu thảo."

Khương Lê Lê tò mò hỏi.

Từ Hồng Trân cười lạnh một tiếng:

“Chẳng phải là đơn vị của Kiều Kiều phân nhà sao, bà ấy muốn Kiều Kiều nhường nhà cho Vương Quý, con bé không chịu, thế là bà ấy nói con bé không hiếu thảo."

“Hả?"

Khương Lê Lê trợn tròn mắt:

“Bác Vương trước đây đâu có thiên vị đến mức đó, sao có thể đưa ra yêu cầu như vậy chứ?"

“Bà ấy vẫn luôn sống cùng gia đình Vương Quý, xem chừng sau này cũng định để Vương Quý dưỡng già, nên chắc chắn là giúp Vương Quý tính kế rồi."

Từ Hồng Trân ho vài tiếng, mở cửa sổ ra cho thoáng khí:

“Càng già càng hồ đồ, con đừng để ý đến bà ấy.

Đúng rồi, ông nội con sức khỏe không được tốt lắm, bố con với Mỹ Tiên họ nói cuối tuần này về thăm ông, con có đi cùng không?"

Ông nội Khương không phải bị bệnh, chỉ là tuổi cao sức yếu thấy không khỏe.

Người trong nhà lo lắng ông có thể đi lúc nào không hay, nên mới bảo Khương Vũ Lai và con cháu ở thành phố về thăm một chuyến, nói chuyện vài câu, vì e là sau này không được gặp mặt lần cuối.