“Kế tiếp là chọn ngày, nhà họ Khương chọn ngày 15 tháng 5, còn nhà họ Dương chọn mùng 2 tháng 5, thực ra cũng không chênh lệch bao nhiêu, cuối cùng quyết định nghe theo ý bên đàng gái, ấn định vào ngày 15 tháng 5.”

Từ nhà họ Khương đi ra, bà mối khách sáo với họ vài câu rồi quay người ra về.

Còn lại hai cha con, bố Dương ghé tai hỏi:

“Chuyện tiền sinh hoạt phí đó là thế nào?"

“Con không nói thế thì bố mẹ Mỹ Mỹ có đồng ý hôn sự của chúng con không?

Bố, yên tâm đi, đợi Mỹ Mỹ gả qua đây, con sẽ nhỏ to tâm sự với cô ấy, kể khổ một chút, cô ấy không những đồng ý để con đưa lương cho gia đình, mà còn giúp giấu giếm nhà đàng ngoại nữa."

Dương Chí An đầy tự tin nói.

Bố Dương gật đầu, chợt nhớ đến cô gái ngồi phía sau Từ Hồng Trân, bèn hỏi:

“Cô gái xinh đẹp ngồi sau mẹ vợ con là con gái út nhà họ Khương à?"

“Đúng ạ, em ấy tên Khương Lê Lê, tốt nghiệp cấp ba năm ngoái, vẫn chưa tìm được việc làm."

Dương Chí An nói.

“Nó có đối tượng chưa?

Có thể bảo Chí Cương đến hỏi thử không?"

Bố Dương có chút ý định hỏi.

Dương Chí Cương là con trai bác cả của Dương Chí An, làm việc ở nhà máy cơ khí số 2, vì có công việc, ngoại hình cũng được nên không thiếu người làm mối, nhưng anh ta cứ nhất định phải tìm người xinh đẹp, nên cứ kéo dài mãi đến giờ vẫn chưa kết hôn.

Bố Dương cảm thấy Khương Lê Lê rất xinh đẹp, cháu trai cả của ông nhìn thấy chắc chắn sẽ thích.

Ngược lại là Dương Chí An, bị lời này của bố làm cho giật mình:

“Bố nghĩ gì thế, người ta có đối tượng rồi, là phó đồn trưởng đồn công an đấy, bố mẹ Mỹ Mỹ không biết hãnh diện về chàng rể này đến mức nào đâu, nói là đợi sau khi con và Mỹ Mỹ kết hôn xong là sẽ đính hôn cho con gái út."

Bố Dương cũng giật mình:

“Phó đồn trưởng đồn công an à?

Thế thì bao nhiêu tuổi rồi?"

“Không lớn đâu, năm nay mới hai mươi sáu tuổi, nghe Mỹ Mỹ nói ngoại hình cũng đẹp, bố mẹ đều là công nhân viên chức, ôi, có một anh em đồng hao như thế để so sánh, ngày tháng sau này của con ở nhà họ Khương chắc không dễ dàng gì rồi."

Dương Chí An lo lắng nói.

“Chậc chậc, phó đồn trưởng hai mươi sáu tuổi, nhưng cô em vợ này của con đúng là xinh thật, thôi vậy, chỉ có thể nói anh họ con không có phúc đó, đi thôi, mau về thôi, tám mươi tám đồng sính lễ còn chưa có chỗ nào mà lo đây."

Bố Dương thở dài nhẹ.

Nhà họ Khương, Khương Mỹ Mỹ đang trách móc Từ Hồng Trân không nên nói như vậy.

“Mẹ ơi, chuyện Chí An không có nhà cửa mẹ đã biết từ lâu rồi mà, vừa nãy sao mẹ lại nói thế, ngại ch-ết đi được!"

Khương Mỹ Mỹ bĩu môi nói.

“Chị cả, mẹ nói thế chẳng phải đều là vì chị sao."

Khương Lê Lê nghe không nổi nữa, nhịn không được đứng ra nói.

Khương Mỹ Mỹ nhìn Khương Lê Lê một cái:

“Chị biết mẹ vì tốt cho chị, mẹ ơi, mẹ cứ yên tâm đi, chị gả qua đó rồi chắc chắn sẽ không chịu thiệt thòi đâu."

Từ Hồng Trân há hốc miệng, định mắng cô vài câu, nhưng hôn sự đã định rồi, mắng mỏ cũng chẳng ích gì, đành chuyển chủ đề:

“Nhà họ Dương nói đưa tám mươi tám đồng sính lễ, chúng ta bù thêm mười hai đồng cho tròn một trăm để con mang về, ngoài ra mẹ đã may cho con một bộ quần áo, hai chiếc chăn, ông nội và bác cả con đã đóng cho con một đôi hòm gỗ long não, những thứ này là của hồi môn của con, gả đi rồi là người lớn, nói năng làm việc gì cũng phải động não suy nghĩ, Dương Chí An mà đối xử không tốt với con thì cứ về đây bảo chúng ta, nghe rõ chưa?"

“Chí An sẽ đối xử tốt với con mà."

Khương Mỹ Mỹ nghiêm túc nói.

Khương Lê Lê đứng bên cạnh cạn lời hoàn toàn, hay thật, Từ Hồng Trân nói bao nhiêu điều, chị ấy chỉ nghe thấy mỗi câu cuối cùng thôi đúng không?

Từ Hồng Trân tức đến mức mặt tái mét, nhìn Khương Mỹ Mỹ một hồi lâu rồi nói:

“Cứ thế đi, tối nay con ngủ với Lê Lê, Thuận An, tối nay con ngủ chung với bố mẹ."

Khương Thuận An gật đầu, dọn dẹp một chút rồi theo bố mẹ về phòng đi ngủ.

Tắt đèn xong, Khương Mỹ Mỹ đột nhiên hỏi:

“Lê Lê, Lâm đồn trưởng đối xử tốt với em không?"

“Tốt ạ!"

Khương Lê Lê không hiểu vì sao, trả lời thật lòng.

Sau đó là một trận sột soạt, Khương Mỹ Mỹ bò sang phía Khương Lê Lê, không đợi Khương Lê Lê kịp phản ứng đã chui tọt vào trong chăn của cô.

“Lê Lê, chị em mình lâu rồi không ngủ cùng nhau, tối nay ngủ chung đi?"

Khương Lê Lê đã sống một mình nhiều năm, đột nhiên ngủ chung chăn với người khác, chỗ nào cũng thấy không thoải mái, nhưng đây là chị gái của nguyên thân, trước đây đều ngủ chung, từ chối thẳng thừng quá hình như không tốt lắm.

“Đây là chăn đơn, nết ngủ của em lại không tốt, lát nữa mà giật chăn của chị thì chị bị cảm thì sao?

Sắp kết hôn rồi, vẫn nên cẩn thận một chút, đừng để bị cảm."

Khương Lê Lê chân thành khuyên nhủ.

Khương Mỹ Mỹ nghĩ cũng đúng, bèn ngồi dậy vén rèm vải lên, sau đó kéo gối và chăn qua, nằm sát cạnh Khương Lê Lê.

“Như vậy là được rồi."

Khương Lê Lê thở phào nhẹ nhõm, tuy nằm gần nhưng mỗi người đắp một cái chăn, thế này thì vẫn chấp nhận được.

“Chị à, có phải chị đang căng thẳng không?"

Khương Lê Lê nhớ có người bị hội chứng sợ kết hôn, Khương Mỹ Mỹ chắc là vậy.

Không ngờ Khương Mỹ Mỹ phủ nhận ngay:

“Không phải, chỉ là nghĩ lâu rồi không ngủ chung với em, muốn nói chuyện một chút thôi, mà này, em thực sự thay đổi nhiều quá."

Khương Lê Lê ngẩn người:

“Em thay đổi ạ?"

“Thay đổi mà, lại còn thay đổi rất nhiều nữa, trước đây em toàn đứng về phía chị thôi, nhưng bây giờ em lại thấy mẹ nói đúng, Lê Lê, có phải em gặp chuyện gì rồi không?"

Khương Mỹ Mỹ lo lắng hỏi.

Khương Lê Lê nhớ lại kỹ càng, nguyên thân vốn dĩ chẳng thấy Khương Mỹ Mỹ nói đúng, sở dĩ tán thành lời chị ta là vì lười nói, thứ hai nữa là nguyên thân vốn không muốn Khương Mỹ Mỹ gả quá tốt.

“Trước đây chưa hiểu chuyện, giờ lớn rồi thì thấy mẹ nói có lý ạ."

Khương Lê Lê do dự một chút, cuối cùng cũng không mở miệng khuyên cô ấy.

Dáng vẻ bây giờ của Khương Mỹ Mỹ, mười con trâu cũng không kéo lại được, nói ra cũng chỉ lãng phí nước bọt.

“Lê Lê, ý em là chị không hiểu chuyện sao?

Thực ra chị biết nhà họ Dương nghèo, ngay cả một căn phòng riêng cũng không có, nhưng chị không quan tâm những thứ đó, chỉ cần Chí An đối xử tốt với chị, không có tiền, không có nhà cũng không sao."

Nghĩ đến điểm tốt của Dương Chí An, Khương Mỹ Mỹ nở một nụ cười hạnh phúc.

Khương Lê Lê thở dài trong lòng, quả nhiên, suy nghĩ của kẻ lụy tình cô mãi mãi không thể hiểu nổi.

Hồi lâu sau, cô mới đáp lại một câu:

“Chị thấy vui là được ạ."

Sau đó, Khương Mỹ Mỹ cứ liên tục kể Dương Chí An đối xử với cô tốt thế nào, ví dụ như mỗi sáng đều đến dưới chân tòa ký túc xá đợi cô cùng đi làm, mưa gió không quản, lúc ốm đau sẽ đưa cô đến phòng y tế, trời nóng sẽ tiết kiệm tiền mua kem cho cô...