Về đến nhà, Tạ Vọng đứng sững ở cửa không bước vào.

Tôi quay đầu lại: "Sao thế?"

Anh nhỏ giọng hỏi: "Tôi thật sự có thể vào trong sao?"

Tôi cảnh giác hẳn lên, chẳng lẽ anh chê căn nhà nhỏ của tôi nghèo nàn rồi à?

"Gả gà theo gà, gả ch.ó theo ch.ó, đây chính là nhà của anh rồi."

Đôi tai cáo của Tạ Vọng khẽ giật giật, cái vẻ mặt dè dặt sợ sệt trên mặt lập tức thu lại sạch sẽ, trong ánh mắt mang theo sự hoang mang.

"Tôi có nhà rồi sao?"

Tôi ngẩn người, có ý gì đây?

Đãi ngộ dành cho thú nhân cấp SSS thê t.h.ả.m thế này sao? Đến một căn nhà cũng không có?

Tạ Vọng không đợi tôi nghĩ thông suốt, đã tháo giày ở cửa, đôi mắt ngóng trông nhìn tôi giống như một chú hồ ly nhỏ trung thành đang đợi chủ nhân cho phép bước vào nhà.

Tôi lập tức thấy mềm lòng: "Vào vào vào."

"Anh muốn gì tôi cũng mua cho hết."

9

Và rồi tôi đã phải hối hận bởi vì nhà tôi thực sự quá bừa bộn.

Là một trạch nữ một tuần mới ra cửa một lần, ưu điểm lớn nhất của tôi là sống kiểu gì cũng được, nhược điểm lớn nhất cũng là sống kiểu gì cũng được.

Phòng khách chất đầy linh kiện cơ khí.

Sofa chất đống quần áo.

Trên bàn còn bày một bát mì tôm ăn dở từ hôm qua.

Tạ Vọng đứng ở hiên cửa im lặng, khóe môi khẽ giật giật.

Tôi cũng im lặng, cúi gằm đầu, không dám nhìn thẳng.

Bầu không khí có đôi khi rất lúng túng.

Hồi lâu sau, tôi cố gắng giải thích: "Thực ra ngày thường tôi không thế này đâu, chỉ là..."

Tạ Vọng gật đầu: "Chỉ là hôm nay ra ngoài vội quá thôi."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Giây tiếp theo, anh bồi thêm một câu: "Dù rất vội nhưng vẫn chừa lại cho tôi một chỗ đặt chân đấy chứ."

Tôi: "..."

Con hồ ly này có phải đang mỉa mai tôi không hả?

10

Đợi đến khi tôi bận rộn dọn dẹp xong xuôi thì trời đã tối đen như mực.

Tôi ê ẩm nằm liệt trên sofa, thành thục mở app đặt đồ ăn ngoài, đang định bấm đặt món thì bỗng ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.

Tôi ngẩn người.

Tạ Vọng đang bưng một đĩa gà xào cay dọn lên bàn ăn.

Mái tóc bạc xõa bên vai, cổ tay áo xắn lên đến khuỷu tay, để lộ một đoạn cổ tay trắng ngần.

Trên bàn đã bày đầy ắp các món ăn.

Gà xào cay, sườn xào chua ngọt, tôm hấp miến tỏi, canh mướp nấu nghêu.

Hơi nóng bốc nghi ngút, thơm đến mức tôi suýt thì khóc tại chỗ.

Tôi nhìn đĩa thức ăn rồi lại nhìn Tạ Vọng.

Giọng nói cũng có hơi bay bổng: "Những thứ này... Đều do anh làm á?"

Tạ Vọng gật đầu: "Không biết thê chủ thích ăn gì nên tôi tiện tay làm một chút thôi."

Tôi im lặng, thế này mà gọi là một chút á?

Thật ra trên người Tạ Vọng luôn tỏa ra cảm giác xa cách của thú nhân cấp SSS, đến mức dù tay có ngứa ngáy thế nào, tôi cũng chưa từng thực sự chạm vào tai anh.

Nhưng lúc này, cảm giác đó lại biến mất một cách kỳ diệu, anh giống như một người chồng đảm đang bình thường, không đúng, anh vẫn là đệ nhất mỹ nhân.

Tôi không nhịn được mà vươn tay ra xoa xoa tai anh, anh cũng không né tránh, chỉ là tai càng xoa càng đỏ, càng xoa càng nóng.

11

Năm phút sau, tôi cắm cúi ăn sạch bát cơm đầu tiên.

Mười phút sau, bát thứ hai.

Mười lăm phút sau, bát thứ ba.

Cuối cùng ngay cả nước canh cũng không tha, uống sạch sành sanh.

Tôi tựa vào ghế, thỏa mãn đến mức suýt thì thăng thiên.

Chút ý niệm cuối cùng về việc "có nên hủy kết đôi hay không" cũng biến mất sạch sẽ.

Tạ Vọng là một rắc rối.

Thú nhân cấp SSS có ngoại hình lại thu hút, đi đến đâu cũng có người để ý, còn kèm theo một chấp chính quan ngày ngày muốn đào góc tường nữa chứ nhưng anh biết nấu ăn, lại còn là một cục lông xù.

Kết đôi thật tốt, kết đôi thật tuyệt, trung tâm thú nhân công đức vô lượng.

Tạ Vọng ngồi đối diện, lặng lẽ nhìn tôi: "Có ngon không?"

Tôi gật đầu thật mạnh: "Ngon!"

"Sau này ai dám cướp anh, tôi sẽ đ.á.n.h nhau với họ!"

Tạ Vọng nheo mắt cười.

12

Đến tối đi ngủ, vấn đề nảy sinh.

Nhà tôi chỉ có một chiếc giường.

Tôi nhìn giường rồi lại nhìn Tạ Vọng.

Tạ Vọng cũng nhìn giường rồi lại nhìn tôi.

Không khí bỗng chốc yên tĩnh.

Vài giây sau, anh chủ động lên tiếng: "Tôi ngủ sofa."

Tôi lập tức từ chối.

Chưa nói đến chuyện ăn của người ta thì phải nể mặt, một hồ ly nhỏ xinh đẹp, ngoan ngoãn thế này sao có thể ngủ sofa được chứ?

Tuyệt đối không phải vì cái sofa trước đó bị tôi làm đổ nước mì tôm mà chưa giặt.

Tôi vung tay: "Ngủ chung."

Trong mắt Tạ Vọng thoáng qua một tia thất vọng.

Đêm đó, tôi ôm cục lông xù to lớn ngủ rất ngon lành, thậm chí còn vùi mặt vào trong đuôi anh.

Mềm như mây vậy.

13

Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang ôm đuôi Tạ Vọng, may mà không chảy nước miếng.

Chỉ là khi tôi buông tay ra mới phát hiện mình đã giật mất mấy túm lông của anh.

Tôi lập tức chột dạ nhưng cảnh tượng này sao mà quen mắt thế nhỉ?

Thôi bỏ đi, hay là làm gì đó bù đắp cho anh vậy.

Tôi nhốt mình vào phòng làm việc, vừa hồi tưởng lại cảm giác chạm vào đuôi anh vừa vẽ sơ đồ cấu trúc, điều chỉnh thông số, sửa đổi linh kiện.

Cho đến tận đêm khuya, "máy chải đuôi" cuối cùng cũng hoàn thành.

Ngoại hình hơi xấu giống như một cái thùng rác mọc thêm cánh tay máy nhưng chức năng thì tuyệt đối không vấn đề gì.

14

Tôi hăm hở đi tìm Tạ Vọng: "Tôi làm cho anh đấy! Đến thử đi!"

Tạ Vọng nhìn cái máy đó, biểu cảm có chút vi diệu: "Nhất định phải thử sao?"

"Tất nhiên rồi."

Tôi vỗ vỗ vào cái máy: "Anh không tin tôi à?"

"Tôi tin thê chủ nhưng mà cái đuôi..."

Tạ Vọng cụp mắt xuống: "Lần đầu tiên của cái đuôi chỉ có thể dành cho thê chủ."

15

Cái gì gọi là lần đầu tiên của cái đuôi?

Tôi suy nghĩ một chút: "Vậy giờ tôi sờ thử đuôi anh một cái là anh có thể dùng cái máy này rồi đúng không?"

Biểu cảm của Tạ Vọng bỗng chốc nứt vỡ một chút: "Chỉ có thể ở trên giường thôi."

Anh nhấn mạnh hai chữ "trên giường" mà tôi ngẩn người.

Tộc Hồ còn có phong tục này sao?

Tôi lập tức đứng dậy kéo Tạ Vọng đi về phía phòng ngủ: "Vậy chúng ta lên giường."

Tạ Vọng: "...?"

"Bây... Bây... Bây giờ sao?"

Hồ ly nhỏ đỏ mặt lắp ba lắp bắp trông thật đáng yêu.

Tôi thúc giục: "Nhanh lên nào."

"Chẳng phải anh nói là phải ở trên giường sao?"

16

Năm phút sau, trong phòng ngủ, tôi hào hứng đặt cái máy bên cạnh giường.

Tạ Vọng ngồi bên mép giường, mái tóc bạc rủ xuống che đi nửa khuôn mặt nhưng lộ ra vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ m.á.u.

Cả người anh yên tĩnh đến mức quá mức cần thiết.

Tôi cứ cảm thấy hình như anh đang đợi cái gì đó.

Thế là tôi nhắc nhở: "Đuôi đâu, chìa ra đi."

Tạ Vọng: "..."

Một lúc lâu sau, cái đuôi to xù xinh đẹp kia mới chậm chạp thò ra từ phía sau giống như một đám mây lớn, muốn vùi đầu vào trong đuôi anh.

Tôi không nhịn được mà vươn tay sờ một cái.

Tạ Vọng phát ra một tiếng thở dốc, tai đỏ bừng lên: "Thê chủ, em..."