Trong lòng tôi như lửa đốt, một nửa đau lòng, một nửa ham muốn, khiến biểu cảm có chút vặn vẹo: "Cục cưng, tuần sau, không, thứ Hai em sẽ đi tìm tên đó nói rõ ràng, tuyệt đối sẽ không để anh phải chịu uất ức nữa!"
Giang Minh Xuyên ngước mắt nhìn tôi, đôi mắt ướt át: "Thật sao?"
"Thật!" Tôi trịnh trọng nói: "Em chỉ cần anh."
Giang Minh Xuyên cuối cùng cũng cười, nắm lấy tay tôi lướt dọc theo cơ bụng săn chắc của anh xuống dưới: "Cảm ơn cục cưng, đây là quà cảm ơn của anh..."
13
Ăn ngon quá, ăn ngon quá!
Tuy cái giá của một đêm điên cuồng là đau lưng mỏi gối hai ngày nhưng tôi cam tâm tình nguyện.
"Cục cưng."
Giang Minh Xuyên tắm xong đi ra, ôm tôi từ phía sau: "Vẫn chưa ngủ à."
Tôi vội vàng đặt mua chiếc áo ba lỗ khoét lỗ đã chọn từ trước: "Ngủ ngay đây, ngủ ngay đây."
Giang Minh Xuyên nhìn trang thanh toán rồi cười khẽ, bàn tay đặt trên lưng tôi, nhẹ nhàng vuốt ve, ám chỉ: "Cục cưng, ngày mai là thứ Hai, qua ngày mai, em muốn anh mặc gì anh cũng chiều."
Tôi hiểu, tôi hiểu.
Tôi xoay người hôn lên môi anh: "Yên tâm đi cục cưng, em chỉ cần anh thôi."
Sáng hôm sau Giang Minh Xuyên dậy đi làm trước, trước khi đi còn hôn tôi: "Đợi tin tốt của em."
Tôi mơ màng đáp: "Ừm ừm, em làm ngay."
Nói là làm ngay, lúc tôi tỉnh dậy đã gần mười giờ, tôi vội vàng thu dọn đồ đạc ra ngoài.
Đến dưới tòa nhà công ty của daddy, tôi mở WeChat của đối tượng yêu qua mạng ra, gửi tin nhắn:[Anh đang ở công ty à?]
Đối phương trả lời rất nhanh, còn có chút ngạc nhiên:[Cục cưng? Anh đang ở đây.]
Chậc, đến nước này rồi mà còn gọi cục cưng, còn giả vờ nữa.
Tôi lười nói nhảm với anh:[Có chút việc, em lên tìm anh.]
Đối phương lập tức đồng ý:[Anh bảo trợ lý đặc biệt xuống đón em.]
Vài phút sau, tiếng thang máy vang lên, Tống Vi bước ra đón:"Cô Vu, mời đi lối này."
Hô, vừa gặp đã yêu xong mang về làm trợ lý đặc biệt luôn à, được đấy daddy già.
"Phiền cô rồi nhé."Tôi khách sáo cười cười.
"Là việc trong phận sự thôi ạ."Tống Vi cũng mỉm cười: "Sếp Giang vẫn đang trong phòng họp nhưng nhiều nhất mười phút nữa là xong, để tôi đưa cô đến văn phòng đợi anh ấy trước."
"Được được... Ơ không không!"Tôi vội xua tay: "Tôi là muốn gặp chủ tịch Giang chứ không phải gặp sếp Giang!"
Tôi vẫn nhớ chức danh của hai người trước đây, chẳng phải chú của anh là chủ tịch sao!
Tống Vi ngẩn người: "Nhưng đúng là sếp Giang dặn tôi... hơn nữa chủ tịch đã sớm trao quyền cho sếp Giang rồi, hầu như không đến công ty nữa."
Tôi cũng ngơ ngác, vài giây sau mới hỏi: "Vậy hôm nay ở công ty chỉ có Giang Minh Xuyên thôi đúng không?"
Tống Vi gật đầu.
Tôi hít sâu một hơi, run giọng nói: "Cái đó, có thể cho tôi xem WeChat công việc của sếp Giang các cô không?"
14
Khoảnh khắc nhìn thấy ảnh đại diện quen thuộc, tôi suýt chút nữa là đứng hình c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Vẫn là phong cách cán bộ già biển xanh mây trắng y hệt, vẫn là nickname chữ Giang y hệt.
Tôi nhấp vào vòng bạn bè, ảnh bìa là bầu trời đầy sao, bài đăng mới nhất là tờ báo tài chính đăng ngày hôm qua.
Vậy nên tài khoản của đối tượng yêu qua mạng, thực sự chính là tài khoản công việc của Giang Minh Xuyên.
Vậy nên đối tượng yêu qua mạng của tôi từ đầu đến cuối chính là Giang Minh Xuyên đang đến gặp tôi.
"Cô Vu? Cô không sao chứ?"Tống Vi nhìn tôi đầy lo lắng.
Tôi hơi thẫn thờ nhìn cô ấy: "Vậy rốt cuộc cô có đang qua lại với Giang Minh Xuyên không?"
Tống Vi ngẩn ra, lắc đầu nguầy nguậy: "Cô đang nói gì vậy! Tôi chỉ đến làm việc thôi mà! Chẳng phải cô mới là bạn gái của sếp Giang sao!"
Lần này đừng nói là tôi, bình luận cũng ngây người ra: [Vậy ra từ đầu đến cuối không có người chú nào cả? Từ đầu đến cuối yêu đương, cãi vã, gặp mặt đều là Giang Minh Xuyên? Anh ấy chính là daddy?]
[Nhưng cái này hoàn toàn không khớp với cốt truyện! Chẳng lẽ chúng ta đang đọc phải bản lậu?]
[Không thể nào, tôi đã đọc trước kết cục rồi, daddy chính là ở bên nữ chính!]
[Có khả năng tác giả thực sự đã sửa lại nhưng vì kết cục là nam nữ chính ở bên nhau, chứng tỏ hướng đi của câu chuyện và các điểm cốt truyện lớn sẽ không thay đổi, nữ phụ chắc chắn sẽ chia tay với addy!]
Tôi ngẩn ngơ nhìn bình luận.
Điểm cốt truyện lớn sẽ không thay đổi?
Vậy thì...
Điện thoại rung, là tin nhắn mẹ tôi gửi đến: [Nhiên Nhiên, có chút việc gấp, con mau đặt vé máy bay về nhà một chuyến.]
Tim tôi đập mạnh một cái.
Bình luận đã làm mới một lượt: [Nhà nữ phụ xảy ra chuyện rồi! Điểm nút cốt truyện này khớp rồi!]
[Tôi hiểu rồi, sau khi sửa văn thì cốt truyện nên là thế này, nữ phụ phá sản về nước và yêu xa với Daddy, sau đó đòi chia tay rồi daddy ở bên nữ chính!]
[Dù sao thì cuối cùng nữ chính cục cưng chắc chắn là bạn gái chính thức, đây là kết cục không thể thay đổi!]
Kết cục không thể thay đổi sao?
Lòng tôi rối bời.
Tiếng ting nhẹ vang lên, thang máy đến nơi.
"Cô Vu?"Tống Vi khẽ nhắc tôi: "Sếp Giang đang đợi cô."
Tôi nhìn văn phòng ngay trước mắt thẫn thờ vài giây, chậm rãi lùi lại nửa bước, lắc đầu: "Tôi còn chút việc, không vào gặp anh ấy nữa."
15
Sau khi rời khỏi công ty, tôi không chút do dự, thu dọn hành lý đơn giản rồi vội vã ra sân bay.
Trên đường nhận được tin nhắn của Giang Minh Xuyên:[Cục cưng? Xảy ra chuyện gì vậy?]
Tôi im lặng hồi lâu:[Về nước, đừng nhớ.]
Giang Minh Xuyên gọi thẳng một cuộc điện thoại tới.
Tôi không nghe mà kiểm vé lên máy bay.
Mười mấy tiếng bay, tôi vẫn không thể đưa ra kết luận.
Nếu kết cục không thể thay đổi, vậy tôi còn cần thiết phải tiếp tục dây dưa với Giang Minh Xuyên không?
Nhưng nếu cứ buông tay như vậy, tôi lại thấy không cam tâm.
Tôi nhìn hàng chục tin nhắn của Giang Minh Xuyên trên điện thoại mà thở dài một hơi.
Làm sao bây giờ.
Xuống máy bay là tám giờ sáng, tôi lên xe vội vã chạy về nhà.
Về đến nhà, mẹ tôi vẫn đang uống canh dưỡng nhan, nhìn thấy tôi thì sững sờ: "Sao con về nhanh vậy?"
Tôi thở hổn hển: "Mẹ, mẹ nói thật với con đi, nhà mình có phải phá sản rồi không?"
Mẹ tôi nhíu mày: "Nói cái gì mà xui xẻo thế!"
Tôi ngẩn người: "Vậy mẹ gọi con về làm gì??"
Mẹ tôi ho khan một tiếng: "Là thế này, một vị tổng giám đốc hợp tác với bố con gần đây khá tốt, nhà vị tổng đó có một người trẻ tuổi rất phù hợp nên gọi con về tiếp xúc với người ta một chút."
Trước mắt tôi tối sầm lại: "Chỉ vì chuyện vớ vẩn này thôi á?"
"Sao lại gọi là chuyện vớ vẩn?"
Mẹ tôi nhíu mày: "Con không biết nhà đó có năng lực thế nào đâu, trong nước ngoài nước đều ăn nên làm ra, con ở bên người ta thì trăm lợi không hại."
Tôi đau đầu: "Vậy mà gọi là việc gấp hả mẹ?"
"Sao lại không gấp?"Mẹ tôi hừ lạnh: "Mấy đứa con riêng khác của bố con cũng đang nhắm vào miếng mỡ này đấy, chúng ta phải ra tay trước mới được."