Chờ đến khi ta đem những chuyện lớn nhỏ của Vân gia suốt một năm qua thuật lại rành rọt, thậm chí ngay cả tín vật định tình chôn dưới hoa viên của nha hoàn và tiểu tư cũng bị ta sai người đào ra.
Vân Kỳ trợn mắt há hốc mồm, nhớ lại bộ dạng cầu xin hòa giải của mình tối qua, gương mặt hắn bắt đầu đỏ lên từng chút một, không phải thẹn thùng mà là tức đến đỏ mặt.
Ai mà ngờ được ta cái gì cũng nhớ, còn hắn thì giống hệt tên hề nhảy nhót giữa điện vàng.
Ta khẽ cười, chỉ là một câu nói lúc giận dỗi, vậy mà cũng đủ để Vân tướng quân vin làm lý do hòa ly.
Đến nước này, Vân Kỳ chỉ còn biết giãy giụa trong tuyệt vọng:
"Chắc hẳn quận chúa vừa mới khôi phục trí nhớ nên không muốn thừa nhận ước định khi xưa với Vân mỗ."
"Thật đúng là không thấy quan tài không đổ lệ."
Ta phất tay ra lệnh cho người dẫn Giảo Nguyệt lên điện.
Lần đầu bị bao nhiêu ánh mắt vây nhìn, nàng rụt rè như con thỏ nhỏ, có phần lo sợ.
Ta mỉm cười trấn an nàng, rồi chỉ tay về phía Vân Kỳ, hỏi rõ ràng:
"Vân tướng quân đã từng hứa cưới ngươi chưa?"
Vân Kỳ định mở miệng chen lời, nhưng hai thị vệ hoàng gia đã áp c.h.ặ.t lấy cánh tay hắn, khiến hắn động đậy cũng không thể.
Giả Nguyệt nhìn hắn một cái, như chẳng hiểu vì sao phải hỏi, liền thành thật đáp:
"Sau khi ta cứu Vân tướng quân, ngài ấy nói muốn cưới ta."
"Ngài ấy còn bảo chính thất quận chúa trong nhà ngạo mạn vô lý, chỉ biết lấy thân phận áp chế người, khiến ngài ấy ngột ngạt không được tự do."
Nàng dừng lại, từ trong tay áo lấy ra một phong hồng thư, rồi nói tiếp:
"Vân tướng quân còn hứa trở về sẽ tìm cơ hội hòa ly rồi rước ta bằng tám kiệu lớn vào phủ làm chính thất, đây là thư cầu hôn ngài ấy viết cho ta."
Vân Kỳ chắc hẳn đã quên mất cái đêm tình ý ngập đầu đó, đã tự mình viết ra phong thư định đoạt vận mệnh này.
Gương mặt hắn trắng bệch như tro tàn, không giãy giụa nữa, trong ánh mắt chỉ còn lại tuyệt vọng của kẻ đại thế đã mất.
Nể tình Vân Kỳ từng lập công nơi xa trường, tội c.h.ế.t vì khi quân được miễn, đổi lại thành ba mươi trượng nơi triều đường.
Thọ Vương hẹn ta cùng đến thưởng thức vở hí kịch này.
Nghe Thọ Vương dặn người chuẩn bị sẵn nước muối, nếu Vân Kỳ bất tỉnh thì lập tức tạt thẳng vào vết thương để gọi tỉnh, ta chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Thọ Vương hừ lạnh một tiếng về phía ta:
"Sao vậy? Còn đau lòng cho hắn sao?"
Ta lập tức lắc đầu, Vân Kỳ không xứng để ta đau lòng:
"Tiểu hoàng thúc nói đùa rồi, ta chỉ đang nghĩ lúc trước mình mù mắt mà thôi."
Ta xoay người, phân phó cung nhân âm thầm đóng vài chiếc đinh nhỏ lên đầu trượng hình.
Mấy thái giám chấp hình liếc nhìn ta và Thọ Vương, trong lòng đều thầm vì Vân Kỳ mặc niệm ba nén hương.
Về sau mọi việc là do Thọ Vương kể lại cho ta, hắn hận Vân gia đến tận xương tủy, chỉ mong cả nhà bọn họ càng thê t.h.ả.m càng tốt.
Vân Kỳ khi bị khiêng về phủ đã là một kẻ trắng tay, không còn quan chức, không còn phẩm cấp, dụng cụ cùng bạc thưởng cũng bị triều đình ra lệnh thu hồi toàn bộ.
Vân gia đem hết gia sản ra bán sạch, miễn cưỡng lây lát qua ngày, cảnh sống xa hoa phú quý xưa kia đã một đi không trở lại.
Thế nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó, Vân mẫu sinh non, mới bảy tháng đã hạ sinh một nam hài.
Vân Kỳ liều mạng với thân thể thương tích đầy mình, cũng muốn gượng dậy g.i.ế.c c.h.ế.t đứa bé, nhưng lại bị Vân mẫu trong cơn phẫn nộ vung d.a.o c.h.é.m đứt ngón cái tay phải của hắn.
Từ đó, hắn không thể cầm kiếm, cũng mất đi toàn bộ vốn liếng để xoay chuyển thời vận.
Còn tên mã phu từng cứu Vân Thư trong ngự hoa viên thì ngang nhiên dẫn bà mối đến tận cửa, lớn tiếng nói rằng mình đã chạm vào thân thể Vân Thư, nhất định phải chịu trách nhiệm.
Vân Thư sao chịu gả cho mã phu?
Náo loạn một trận trời long đất lở, sống c.h.ế.t không chịu tuân theo.
Cuối cùng vẫn bị tộc nhân nhà họ Vân đè xuống, nhét vào kiệu hoa mà gả đi.
Nói đến đây, Thọ Vương liếc mắt nhìn về phía Bích Tiêu Cung, giọng mang theo ý châm chọc:
"Quý phi của hoàng huynh cũng thật là nhân vật kỳ tài, giỏi nhất là mượn gió bẻ măng, thừa lúc người gặp họa mà thỏa lòng toan tính."
Ta chỉ mỉm cười nhẹ giọng đáp:
"Nếu nói đến chuyện thừa nước đục thả câu, tiểu hoàng thúc, ngài ai sánh bằng Vân An?"
Vân An đã hoàn toàn trở thành phế nhân.
Thọ Vương nhân lúc Vân gia không lo nổi thân mình, liền đưa Vân An đến Túy Tiên Lâu, cho làm gã gác cửa riêng cho Tiểu Sơ Đào.
Hắn hơi có chút đắc ý, cười nói:
"Ta đây chẳng phải là giúp hắn thực hiện ước mơ hay sao?"
Còn ta đã tiễn Giảo Nguyệt trở về biên cương.
Lúc lên đường, nàng vui mừng khôn xiết, trong mắt tràn đầy vẻ nhẹ nhõm và mong chờ.
Ngoài mấy hôm được dạo chơi ở kinh thành, Vân Kỳ liền bắt nàng ta ở trong phủ học quy củ.
Người dạy lễ nghi còn cầm cả roi mây đ.á.n.h nàng ta , nàng ta đ.á.n.h lại làm bà ta ngã lăn ra đất, thế là bà ta đi tố cáo với hắn.
Vân Thư thì cười nhạo nàng ta là đồ nhà quê, bảo nàng ta không xứng làm trưởng tẩu nàng.
Nàng chớp mắt nhìn ta, ánh mắt đầy tinh nghịch:
"Thư hứa hôn ấy thật ra là giả, ta lừa các người đấy, ta chỉ không muốn cả đời bị nhốt trong cái sân viện chật hẹp đó, ta chỉ muốn về nhà."
Ta đứng nơi thành lầu, dõi mắt nhìn theo xe ngựa rời xa, trời chiều đỏ rực.
Trăng non lặng lẽ treo cao, nhìn chiếc xe dần khuất bóng nơi chân trời, trong lòng ta bỗng dâng lên một cơn xúc động khó tả.
Ta cũng muốn đến sa mạc kia mà ngắm trời rộng đất xa để được cảm lấy một lần tự do vô tận và khí phách ngút ngàn.