Chương 3

Khi Triệu Thanh bị dẫn vào điện, dây lưng còn cài lệch cả lỗ.

Vừa quỳ xuống, hắn đã nhìn Chu Thiên trước tiên.

Chu Thiên không nhìn lại, môi Triệu Thanh trắng bệch.

Hoàng đế hỏi:

"Đêm qua có ai vào Nam Phòng?"

Triệu Thanh dập đầu.

"Khởi bẩm bệ hạ, đêm qua Nam Phòng không có ai."

Ta hỏi:

"Ngươi nói lại lần nữa."

Triệu Thanh đáp:

"Không có ai."

Ta ném miếng sáp mỏng xuống trước mặt hắn.

"Đây là sáp nến dùng để in ám văn trên giấy đề. Nam Phòng chỉ dùng loại trầm hương lạp này, đốt lên sẽ có mùi ngọt. Đêm qua lúc ngươi thay đề, tay áo dính một mảnh, rơi bên cạnh xe ngựa Tạ gia."

Yết hầu Triệu Thanh khẽ động.

"Ta... ta không có."

Ta lại lấy ra một cây b.út gãy.

Ở đuôi b.út khắc một chữ "Triệu".

"Vậy cây b.út này thì sao?"

Triệu Thanh nhìn chằm chằm cây b.út gãy, hai vai lập tức sụp xuống.

Chu Thiên bỗng quát lớn:

"Triệu Thanh! Nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói trước điện."

Hoàng đế liếc nhìn hắn.

Chu Thiên lập tức cúi đầu sát nền gạch.

Triệu Thanh run rẩy mở miệng:

"Là trường tùy bên cạnh Tạ thế t.ử đến tìm tiểu nhân, nói đề thi Nữ khoa phải đổi tạm thời, Chu thượng thư đã đồng ý rồi. Tiểu nhân chỉ lấy tờ đề bên ngoài, chưa từng nhìn thấy đề bên trong."

Tạ Hành Chu nói:

"Ai cũng có thể mạo danh trường tùy của Tạ gia."

Ta hỏi:

"Vậy trường tùy của ngươi là Tạ Bình đâu rồi?"

Sắc mặt hắn vẫn không đổi.

"Đêm qua trên đường về phủ bị bệnh."

"Trùng hợp thật."

Ta xoay người.

Ngoài điện, Kim Ngô Vệ áp giải một nam t.ử mặc thanh y tiến vào.

Miệng Tạ Bình còn bị nhét giẻ.

Vừa nhìn thấy Tạ Hành Chu, vành mắt hắn lập tức đỏ lên.

Những ngón tay giấu trong tay áo của Tạ Hành Chu khẽ co lại.

Ta nói:

"Tạ Bình không hề bị bệnh. Đêm qua hắn định ra khỏi thành, đến Thanh Thạch Độ đốt xe ngựa. Là ta cho người chặn hắn lại."

Hoàng đế giơ tay.

Kim Ngô Vệ giật miếng vải trong miệng Tạ Bình ra.

Việc đầu tiên Tạ Bình làm là kêu lên:

"Thế t.ử cứu ta!"

Tạ Hành Chu nhắm mắt một thoáng, đến khi mở mắt ra, thần sắc đã bình tĩnh trở lại.

"Tạ Bình, ngươi đã làm gì?"

Tạ Bình sững người.

Hắn không ngờ chủ t.ử của mình lại hỏi câu đó trước.

Tạ Hành Chu nói:

"Nếu ngươi lén làm sau lưng ta thì cứ thành thật khai báo."

Đúng là một nước cờ hay.

Hắn vậy mà lập tức gạt sạch quan hệ của bản thân.

Tạ Bình quỳ rạp xuống đất.

"Là tiểu nhân nhất thời hồ đồ. Tiểu nhân thấy Lục nhị cô nương khổ học không dễ, nên mới muốn giúp nàng đổi sang một đề quen thuộc."

Tiếng khóc của Lục Minh Châu chợt khựng lại.

Nàng không ngờ người đầu tiên bị đẩy ra gánh tội lại là mình.

Ta hỏi:

"Chỉ với thân phận một trường tùy, ngươi dám thay đề điện thí chỉ để giúp Lục Minh Châu sao?"

Tạ Bình không đáp.

Ta nhìn hắn.

"Vậy chuyện công văn khẩn từ An Tây chậm ba ngày... cũng có liên quan đến ngươi ư?"

Cả người Tạ Bình run lên.

Việc công văn khẩn từ An Tây chậm ba ngày là chuyện lớn nhất kể từ cuối xuân đến nay.

Công văn khẩn từ An Tây về kinh vốn chỉ mất năm ngày.

Nhưng lần này lại đi suốt tám ngày.

Hoàng đế truy cứu trách nhiệm hệ thống dịch trạm, Thái Bộc Tự, Lễ Bộ và Binh Bộ đều đùn đẩy lẫn nhau, đến nay vẫn chưa định tội được ai.

Đề điện thí ban đầu của hôm nay chính là xoay quanh việc này.

Nếu Nữ khoa có thể đưa ra đối sách khả thi, Hoàng đế sẽ nhân cơ hội dùng tân khoa để bắt tay điều tra, bỏ qua tầng lớp quan lại cũ.

Vì thế mới có người đ.á.n.h tráo tờ đề bên ngoài.

Đổi thành đề Dịch Chính.

Sau đó để Lục Minh Châu học thuộc bài văn của ta rồi đoạt Khôi thủ.

Chỉ c.ầ.n s.au khi vào Văn Hoa viện, nàng ta dâng lên một đạo "Lệnh hợp dịch", toàn bộ dấu vết của vụ án công văn khẩn chậm trễ sẽ bị xóa sạch.

Khi ta nói ra mối liên hệ này, mấy vị lão thần trong điện đồng loạt đổi sắc mặt.

Đầu ngón tay Hoàng đế khẽ gõ lên mép ngự án.

"Lục Văn Khê, nếu ngươi đã biết, vì sao không tâu lên từ sớm?"

"Thần nữ đã tâu."

Ta lấy từ trong tay áo ra một phong tấu sớ có phong bì đã bị rạch mở.

"Ba ngày trước, thần nữ nhờ Tần đại nhân Tuần khảo Nữ khoa, chuyển tấu sớ vào cung. Giữa đường tấu sớ bị chặn lại, lúc trả về Lục phủ thì niêm phong đã bị mở."

Tần đại nhân bước ra.

Nàng là nữ Tuần khảo đầu tiên của triều ta, họ Tần, tên Tri Vi.

"Bệ hạ, thần quả thực đã nhận tấu sớ của Lục Văn Khê. Sau khi đưa vào cổng cung, nội thị nói phải chuyển qua Lễ Bộ rồi mới dâng lên ngự tiền. Hôm sau Lục Văn Khê đến hỏi, thần mới biết tấu sớ chưa từng được trình lên bệ hạ."

Chu Thiên càng cúi rạp thấp hơn.

Hoàng đế nhìn sang Lưu Trung.

Lưu Trung phất tay, sai hai nội thị đi điều tra.

Tạ Hành Chu bỗng lên tiếng.

"Dù chuyện đ.á.n.h tráo đề thi là thật, cũng không thể chứng minh vụ công văn khẩn An Tây có liên quan đến Tạ gia. Lục Văn Khê, từ tối qua đến giờ, từng bước từng bước bày cục, chẳng lẽ không phải chỉ vì muốn đoạt Khôi thủ sao?"

Ta nhìn hắn.

"Đúng vậy."

Hắn khựng lại.

Ta tiếp lời:

"Ta khổ công viết sách luận suốt ba năm, vượt qua ba vòng khảo thí, trải qua tám ngày bị khóa trong Cống viện. Khôi thủ vốn thuộc về ai thì phải thuộc về người đó. Ngươi trộm bản thảo của ta, còn muốn ta giả vờ thanh cao mà nhường cho người khác sao?"

Mấy nữ thí sinh ngồi ở các án bên cạnh đồng loạt ngẩng đầu.

Từ nãy đến giờ, các nàng vẫn không dám lên tiếng.

Ta nhìn Hoàng đế.

"Thần nữ muốn đoạt Khôi thủ, cũng muốn điều tra vụ công văn khẩn chậm trễ. Hai việc này không hề mâu thuẫn."

Hoàng đế hỏi:

"Chứng cứ đâu?"

Ta đáp:

"Ở ngoài điện."

Hàm dưới của Tạ Hành Chu khẽ siết lại.

Ta ra hiệu cho nội thị mang đồ vào.

Hai ống đựng công văn khẩn sơn đen được đặt song song giữa đại điện.

Một ống niêm phong bằng sáp đỏ, một ống bằng sáp xanh.

Ta chỉ vào ống bên trái.