Tôi đầy vẻ nghi ngờ, nhìn trái ngó phải một hồi, xác định âm thanh đó phát ra từ con hẻm nhỏ cách đó không xa.
Tôi bước lại gần đầu hẻm.
Điện thoại vừa kết nối.
"Alo."
Hai âm thanh cùng lúc lọt vào tai tôi.
Đàm Tranh khẽ thở dốc, giọng điệu không còn vẻ khép nép, cẩn trọng như mọi khi nữa, ngược lại còn nồng nặc mùi bất cần đời.
Tôi khựng lại, trực giác mách bảo có gì đó không ổn.
Tôi lùi lại vị trí lúc nãy, hạ thấp giọng hỏi: "Anh về chưa?"
"Anh đang ở trạm xe buýt rồi."
Khi nói câu này, anh ta đã lấy lại tông giọng như thường ngày.
Tôi nhíu mày, im lặng một lát rồi dặn dò: "Thế anh đi đường cẩn thận nhé."
Cúp điện thoại xong, tôi rón rén di chuyển lại gần đầu hẻm lúc nãy.
Đôi mắt tôi chợt trợn tròn.
Chỉ thấy trên mặt đất, mấy gã tóc vàng đang nằm la liệt, đứa nào đứa nấy co quắp người lại, nét mặt trông vô cùng đau đớn.
Còn người đáng lẽ ra phải đang đứng chờ xe ở trạm buýt thì lại đang uể oải tựa vào tường hút t.h.u.ố.c.
Vì vừa mới đ.á.n.h nhau xong nên Đàm Tranh đổ không ít mồ hôi, có vẻ chê vướng víu nên anh ta vuốt hết phần tóc mái trước trán ra sau đầu.
Chỉ cần để lộ vầng trán thôi mà cảm giác anh ta đem lại đã hoàn toàn khác biệt: khí chất mạnh mẽ, áp lực bức người.
Nếu ngay từ đầu mà nhìn thấy anh ta trong bộ dạng này, tôi có điên mới thèm vung tiền bao nuôi.
Kiểu con trai tôi thích phải là kiểu trông ngoan ngoãn, lịch sự và ấm áp cơ.
Nhìn lại Đàm Tranh xem, miệng ngậm điếu t.h.u.ố.c, một tay lăm lăm cây gậy sắt nặng trịch.
Anh ta đi đến trước mặt một tên trong số đó rồi ngồi xổm xuống, thô bạo túm lấy tóc gã, cười một cách đầy tàn nhẫn:
"Chính mày là đứa định đến trước mặt vợ tao để bóc phốt, vạch trần tao đúng không?"
"Tao khó khăn lắm mới cưa đổ được vợ, nếu bị mày phá hỏng chuyện đại sự thì cứ coi chừng cái mạng mày đấy!"
Tên kia lúc này đã thần trí mơ màng, nhưng nghe thấy thế vẫn không nhịn được mà rụt cổ sợ hãi.
Tôi nhíu mày.
Cái điệu bộ này của anh ta trông còn giống lưu manh, côn đồ hơn cả mấy gã tóc vàng kia nữa.
Đáng sợ thật sự.
Sợ bị phát hiện, tôi không đứng xem náo nhiệt nữa mà quay lại xe.
Càng nghĩ tôi lại càng thấy sai sai.
Nếu tôi không nghe nhầm thì vừa rồi Đàm Tranh có nhắc đến vợ anh ta...
Đầu óc tôi như có tiếng nổ oang oang, cả người đờ ra tại chỗ.
Tên này bằng tuổi tôi, có thể do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên đi học muộn, phải đến tháng sáu năm nay mới chính thức tốt nghiệp.
Chưa tốt nghiệp mà đã kết hôn rồi á?
Cái quái gì thế không biết, có vợ sao không nói sớm.
Biết thế thì tôi đã chẳng thèm dây dưa bám lấy anh ta làm gì rồi.
Thảo nào lần nào tôi đòi đưa về anh ta cũng từ chối, là sợ bị vợ nhìn thấy chứ gì?
Ờm.
Tự dưng tôi mất sạch cả hứng thú.
Tôi hậm hực đi về nhà, vứt đống đồ vừa mua xuống đất rồi chui tọt vào ghế sofa, úp mặt xuống gối.
Bổn tiểu thư chẳng có ưu điểm gì khác ngoài việc khả năng tự chữa lành cực kỳ đỉnh cao.
Chỉ một lát sau là tôi đã tự đả thông tư tưởng cho mình xong xuôi.
Nghĩ kỹ thì chuyện này cũng không thể trách hoàn toàn tôi được, ai bảo Đàm Tranh không chịu nói rõ từ đầu chứ.
Trong cái rủi cũng có cái may, ít ra thì giữa hai đứa vẫn chưa xảy ra chuyện gì quá giới hạn không thể cứu vãn.
Giờ phanh lại kịp thời vẫn còn kịp.
Người này không được thì đổi người khác, chẳng có gì to tát cả.
Tôi vực lại tinh thần.
Chợt nhớ ra mấy hôm trước cô bạn thân có bảo dạo này mới quen biết thêm không ít trai đẹp, vốn định giới thiệu cho tôi.
Lúc đó tôi cũng hơi lung lay rồi, nhưng cuối cùng vì Đàm Tranh đột nhiên chủ động đòi cho tôi sờ cơ bụng nên tôi đã từ chối.
Giờ nghĩ lại mà thấy hối hận xanh ruột.
Tôi đảo mắt một vòng, cầm điện thoại lên nhắn tin cho bạn thân: [Chán quá, muốn đi tìm niềm vui đây.]
Cô bạn thân rep lại trong vòng một nốt nhạc: [Lát nữa vừa hay có kèo này, gửi địa chỉ cho cậu nhé?]
Tôi: [Ok.]
Tin nhắn vừa gửi đi thì nó đã gọi điện tới luôn.
"Cậu nói thật đấy à? Chẳng phải trước đó bảo không đi cơ mà?"
Ngọn lửa buôn dưa lê của cô bạn lập tức bùng cháy.
"Là hết hứng thú rồi, hay là anh chàng kia làm cậu giận?"
Nghe nó nhắc đến Đàm Tranh, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi cứ như bị một cục bông thấm nước đè lên, ngột ngạt đến khó thở.
"Lười kể lắm, cậu cứ gửi địa chỉ qua đây, tớ đến ngay bây giờ."
Bạn thân nghe ra tâm trạng tôi đang không tốt nên không hỏi gặng thêm nữa, gửi thẳng một cái địa chỉ qua.
Tôi lần theo địa chỉ mà tìm đến.
Khi tới nơi thì trời đã tối hẳn rồi.
Định rút điện thoại ra xem mấy giờ, tôi mới phát hiện Đàm Tranh đã nhắn cho mình mấy tin từ lúc nào:
[Xe buýt bị hỏng giữa đường, chắc anh phải về nhà muộn một chút.]
[Em có muốn ăn bánh tart dâu tây không?]
[Anh mua rồi này.]
[Anh về đến nhà rồi, không thấy em đâu.]
Tôi không khỏi nhíu mày.
Thảo nào lúc nãy trước khi ra khỏi cửa, tôi cứ có cảm giác như mình quên mất chuyện gì đó.
Tôi nhếch môi, gõ chữ: [Đàm Tranh, tôi suy nghĩ kỹ rồi, thấy không nên ép buộc người khác làm gì. Yêu đương thì vẫn nên yêu người mình thích, từ hôm nay trở đi, anh tự do rồi.]
[Sau này hai ta coi như không quen biết nhau đi.]