"Bố anh nói muốn bù đắp cho anh, anh muốn cái gì ông ấy cũng đều đáp ứng hết. Thế là anh bảo với ông ấy rằng, anh muốn đi học."

Tôi nhướng mày.

Đây chẳng phải là cơ hội tốt để đút túi một nửa gia sản của ông già sao?

Hơn nữa, cái tên này rõ ràng hồi trước từng nói là cực kỳ ghét việc học hành mà?

Ánh mắt Đàm Tranh chậm rãi đổ dồn lên người tôi: "Bởi vì từng có một người nói với anh rằng, cuộc sống đại học tươi đẹp lắm, nên anh muốn đi học thử xem sao."

Trái tim tôi không tự chủ được mà khẽ lỗi nhịp.

Tai tôi hơi nóng lên, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác để tránh ánh nhìn của anh ta.

"Vì mất gốc quá nặng nên anh phải học lại từ năm lớp mười, bởi vậy mới tốt nghiệp muộn hơn em hai năm."

Hóa ra là thế.

Tuy Đàm Tranh không kể chi tiết, nhưng nghe anh ta nói qua về chuyện gia đình, có vẻ như mối quan hệ giữa họ cũng chẳng mấy vui vẻ, hòa thuận gì cho cam.

Cũng đúng thôi, ông bố kia có nhiều vợ như vậy, làm sao tránh khỏi cảnh tranh quyền đoạt lợi, đấu đá lẫn nhau.

Điều duy nhất đáng mừng là anh ta thật sự đã trở nên tốt hơn trước rất nhiều.

Tôi nhìn Đàm Tranh: "Rồi sao nữa."

Anh ta nhún vai: "Anh thi kết quả khá tốt, thế là trở thành đàn em cùng trường với em."

"Thỉnh thoảng anh còn có thể bắt gặp em ở trường nữa."

Khi nói những lời này, khóe môi anh ta luôn treo một nụ cười dịu dàng thoang thoảng:

"Những khoảnh khắc đó khiến anh cảm thấy, cuộc sống đại học đúng là tươi đẹp giống như em đã từng nói vậy."

Mấy ngón tay tôi khẽ cuộn lại, nhịp tim bắt đầu tăng tốc.

"Ban đầu anh cũng không định làm gì đâu, nhưng khi ánh mắt cứ luôn đổ dồn vào một người thì sẽ không kiềm chế nổi mà muốn lại gần, rồi sẽ sinh ra những suy nghĩ kỳ quặc, muốn..."

Đàm Tranh dừng lại một chút: "Tại sao người đó lại không thể là của anh cơ chứ?"

"Biết đâu một ngày nào đó, người ấy lại thuộc về anh thì sao."

"Thế là, khi cơ hội thực tập rơi trúng đầu, anh cảm thấy ông trời đang tạo điều kiện cho mình."

Tôi liếc anh ta một cái: "Cho nên, cái tờ khai hoàn cảnh gia đình là anh viết bừa đúng không?"

"Nửa thật nửa giả."

"Thật ở chỗ nào?"

"Sức khỏe của bố anh thật sự không được tốt cho lắm."

"Thế còn vụ cậu em trai gây chuyện ở trường, cần một khoản tiền lớn để đền bù thì sao?"

"Em họ thì cũng tính là em trai mà."

Tôi nghiến c.h.ặ.t răng hàm: "Vậy cái phòng trọ tồi tàn kia chắc cũng chẳng cần phải hỏi nữa rồi, chắc chắn cũng là giả luôn đúng không?"

Đàm Tranh: "Thật ra anh cũng sống ở ngay trong khu chung cư này."

Tôi: "..."

Tôi nheo nheo mắt nhìn anh ta.

Thảo nào lần nào tôi đòi qua phòng trọ tìm anh ta, anh ta cũng đều từ chối.

Thảo nào lúc đó anh ta xuất hiện ở quán bar nhanh đến mức ấy.

Đàm Tranh bị tôi nhìn chằm chằm đến mức chột dạ, nhỏ giọng lí nhí:

"Đúng vậy, anh cố ý làm thế đấy, tất cả là để được ở gần em hơn một chút."

"Em... có thấy anh biến thái quá không?"

Lông mày tôi khẽ giật giật.

Anh có biến thái bằng cái trò chơi cưỡng ép b.a.o n.u.ô.i của tôi không mà đòi so?

Dù sao thì chính anh ta cũng tự nguyện tận hưởng cái trò đó còn gì.

Hai đứa chúng tôi, cá mè một lứa, chẳng ai có tư cách nói ai hết.

Tôi ho khan hai tiếng: "Anh đừng có mà đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, nói tiếp đi xem nào."

Đàm Tranh lập tức vui mừng ra mặt, sau đó ngoan ngoãn "vâng" một tiếng.

"Mấy tên hôm đó là người anh quen biết từ trước, không hiểu sao tụi nó lại đ.á.n.h hơi thấy anh. Tụi nó muốn tống tiền, nên đã lấy chuyện sẽ đến tận công ty tìm em để đe dọa anh."

Anh ta móc điện thoại ra đưa cho tôi xem.

Đó là một đoạn lịch sử trò chuyện.

Trên cùng là một bức ảnh của tôi, nhìn góc chụp là biết ngay chụp lén.

Đàm Tranh: [Có ý gì đây?]

Đối phương: [Chẳng có gì, dạo này anh em hơi kẹt tiền, thấy mày giờ sống khấm khá thế kia, chi viện cho anh em một ít đi chứ.]

Đàm Tranh: [Không có.]

Đối phương: [Thế thì chịu rồi, tụi này đành phải đến tìm em dâu để xin vậy. Mà không biết em dâu đã biết quá khứ trước đây của mày là làm cái nghề gì chưa nhỉ?]

Đàm Tranh: [Muốn bao nhiêu.]

Đối phương liền đưa ra một con số cụ thể.

Đàm Tranh: [Biết rồi, cho tôi chút thời gian gom tiền.]

Đến khi Đàm Tranh liên lạc lại với đối phương, vừa vặn chính là cái ngày tôi bắt gặp anh ta ở đầu hẻm.

Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của anh ta.

Đàm Tranh tưởng tôi bị dọa sợ, vội vàng trấn an:

"Đừng sợ, người anh đã xử lý xong rồi, mấy đoạn tin nhắn này cũng đã được lưu lại làm bằng chứng ở đồn cảnh sát. Anh đảm bảo tụi nó tuyệt đối không dám đến làm phiền em nữa đâu."

Nhưng điều tôi bận tâm đâu có phải là chuyện đó.

"Thế mà bấy lâu nay tôi cứ đinh ninh là anh đã kết hôn rồi."

Khối u uất đè nén trong lòng bấy lâu nay, hóa ra lại là một hiểu lầm tai hại.

Vừa nãy khi anh ta mở điện thoại ra, tôi đã kịp nhìn thấy tài khoản của mình được anh ta ghim lên đầu cửa sổ trò chuyện, kèm theo biệt danh: "Vợ yêu bảo bối".

Đến cả hình nền điện thoại cũng là bức ảnh chụp chung mà ngày trước tôi ép anh ta chụp cùng.

Trong lịch nhắc nhở mới nhất của ứng dụng ngày tháng còn ghi chép: "Ngày kia là ngày đặc biệt của vợ yêu bảo bối".

Chương 9 - Sau Khi Kéo Đen "tra Nam", Tôi Phát Hiện Anh Ta Chưa Kết Hôn! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia