Quần áo của Lâm Dược ở trong phòng trên tầng, cậu lười đi lên lấy, Phùng Thải Bình đưa một chiếc áo không biết lấy ở đâu ra: "Áo của anh hai, cháu cầm lấy mặc đi."
Lâm Dược vừa định giơ tay thì bị Cận Ngật Miên đè xuống: "Không cần."
Cận Ngật Miên cởi áo khoác của mình choàng lên vai Lâm Dược, áo có hơi nặng, đè xuống đôi vai gầy yếu của Lâm Dược.
Bà nhìn theo Cận Ngật Miên dắt người đi, cười mắng một câu "Đức hạnh", ném chiếc áo trong tay sang một bên, cầm điện thoại lên nhắn cho Cận Xương Bách báo tin vui.
...
Trong sân, Cận Ngật Miên mở cửa xe đẩy Lâm Dược vào trong, Lâm Dược hỏi: "Anh muốn đưa tôi đi đâu?"
Cận Ngật Miên lên xe từ bên kia rồi đóng cửa xe: "Không đưa cậu đi đâu cả, không phải cậu có chuyện muốn nói với tôi sao."
Lâm Dược: "... Tôi chỉ muốn nói là không có, anh rất thất vọng sao?"
Không đến mức thất vọng, Cận Ngật Miên nói: "Tôi có. Đêm qua cậu không muốn nghe tôi nói, nhưng tôi vẫn muốn giải thích một chút, những lời tôi với Kỳ Giản nói không giống như những gì cậu nghĩ."
Lâm Dược từ mờ mịt đến hiểu rõ chỉ qua tầm một giây: "Anh và Kỳ Giản? Các anh nói xấu tôi à?"
Cận Ngật Miên sửng sốt một chút: "Cậu không nghe thấy?"
Lâm Dược mở mắt dò xét: "Tôi cần nghe thấy?"
Cận Ngật Miên không chắc chắn có phải cậu đang xạo không: "Đêm qua cậu chạy từ trong sân về chẳng lẽ không thấy tôi đang đứng nói chuyện cùng Kỳ Giản?"
Lâm Dược: "Hôm qua mà anh nói là lúc tôi chạy xuống nhặt quần lót à? Tôi không chạy chẳng lẽ cầm quần lót mà lắc lắc ở dưới sao?"
Lần này thì Cận Ngật Miên ngây ngẩn cả người: "... Nhặt quần lót?"
Lâm Dược: "Đúng vậy, thế anh nghĩ lúc đó tôi giặt quần lót để làm gì?"
Lúc này Cận Ngật Miên mới nhớ lại đêm qua lúc Lâm Dược giặt quần lót thì mặc quần áo khá chỉnh tề, cửa phòng cũng không khóa, không thể nào là vừa đổi lại.
Sợ nhất trong xe đột nhiên yên tĩnh…
Lâm Dược phát hiện Cận Ngật Miên đang hối hận, cậu tiến tới hỏi: "Cho nên anh nói xấu gì tôi vậy, đêm qua tự nhiên không hiểu gì mà anh hù tôi một trận cũng vì lí do này sao, gì mà tự nguyện, cái gì phải làm, cái..."
Cận Ngật Miên nhìn cậu một cái, Lâm Dược vội vàng im lặng, giơ tay định cởi áo khoác ra: "Trả áo anh này."
Cận Ngật Miên vô cùng hối hận, chưa hiểu rõ đã nghĩ là cậu tức giận, nhưng cũng đâu thể trách anh, ai bảo cậu giặt quần lót thôi mà cũng hùng hùng hổ hổ: "Mặc đi, bên ngoài lạnh."
Lâm Dược mới cởi một nửa áo lại mặc lại, vụng trộm liếc anh một cái... Cận Ngật Miên người này, cậu nhìn không thấy lòng dạ ác độc, nhưng không lộ vui buồn thù là thật, đến cả việc xấu hổ thế mà cũng chỉ giấu bên trong, thật là một người không hề thú vị.
Nhưng cũng không có nghĩa một người như vậy mà đêm hôm khuya khoắt lại chạy đi nói xấu cậu với người khác, Lâm Dược càng nghĩ càng giận.
Nói xong thì Cận Ngật Miên cũng chuẩn bị đi, tiếng điện thoại như đang giục anh, anh nói: "Mấy ngày này tôi không về được, hôn lễ gặp lại."
Lâm Dược đã chuẩn bị kỹ càng sau khi cưới thì thủ tiết, cậu nói: "Hôm hôn lễ anh không cần tới cũng được, để anh cả hoặc anh hai ôm con gà ra sân cũng có thể bái đường."
Cận Ngật Miên: "..."
Anh là bệnh nặng hay c.h.ế.t rồi?
Lâm Dược xuống xe, cửa xe vừa đóng cũng không quay đầu lại mà khép chiếc áo đi vào trong nhà, Cận Ngật Miên nhìn bóng lưng cậu... Hôm nay cậu không nói tạm biệt với anh.
-
Cận Ngật Miên nói mấy ngày nay không về mà cộng lại cũng chỉ mới qua ba đêm, thứ sáu Lâm Dược được Lâm Kiện Uy đón về nhà.
Lâm Kiện Uy thì không nói gì về bữa cơm hôm đó, ngược lại Trì Hồng cứ hung hăng nói Cận Ngật Miên cái này không được kia không tốt, nói anh không có lễ phép, đụng vào người cũng biết không xin lỗi, cũng không biết chào hỏi người lớn, càm ràm một đống.
Không quen biết còn muốn nịnh nọt người ta, Lâm Dược không biết tại sao trên đời này lại có thể có loại người như Trì Hồng.
Lâm Dược vừa nghe vừa nhắn những lời mà Trì Hồng nói cho Cận Ngật Miên, Cận Ngật Miên xem hết chỉ trả lời một câu: 【 Bà ta không phải mẹ ruột của cậu, tại sao tôi lại phải chào hỏi? 】.
Họ Cận cũng không nhiều lời, một câu này như một đao xuyên tim.
Một giây sau Cận Ngật Miên gọi điện thoại đến, Lâm Dược nghe máy, hai người không nói một lời.
Lâm Dược hỏi: "Anh gọi tới là để tôi nghe tiếng anh thở sao?"
Cận Ngật Miên: "Cậu còn tức giận không?"
Lâm Dược không biết họ Cận làm sao có thể biết được từ tức giận này, cậu hỏi: "Tôi là khinh khí cầu à?"
Cận Ngật Miên: "Vậy ngày mai có cần ôm gà nữa không?"
Lâm Dược không nghĩ anh còn nhớ rõ câu này, ngày đó cậu nói ôm gà đúng là vì có chút không vui muốn nguyền rủa anh một câu, thế mà tên quỷ hẹp hòi này vẫn nhớ nhiều ngày như vậy.
Lâm Dược không cam lòng yếu thế: "Vẫn ôm được, ngài bận rộn như thế, chút chuyện nhỏ này cũng không cần làm phiền ngài tự mình ra sân."
Nghe giọng điệu của cậu không phải tức giận, Cận Ngật Miên nói: "Cũng không bận rộn đến mức hôn lễ của mình cũng không tham gia nổi, tôi cố gắng một chút vẫn có thể thay con gà kia được."
...
Hôm sau trời còn chưa sáng mà Lâm Dược đã bị người lôi từ trong chăn dậy, một nhà họ Trì đã đến, ồn ào láo nháo, chỉ có mình Lâm Dược mặt đen cả quá trình.
Lâm Dược cáu từ lúc rời giường đến khi xe hoa tới đón, bình thường cậu có thể bỏ qua mấy người nhà họ Trì kia, nhưng vào giây phút gọi cậu dậy kia, cậu chỉ muốn nổ sập nhà bọn họ!
Nhất là khi nhìn thấy mấy khuôn mặt tươi cười của mấy người nhà họ Trì như muốn bán cậu vậy, thật sự là càng xem càng tức!
Lâm Dược được xe hoa đón đi, người nhà họ Trì cũng nhao nhao đi đến hiện trường, Lâm Kiện Uy vừa định lên xe thì nhìn thấy một chiếc xe hoa giống như đúc cỗ xe hoa vừa đưa Lâm Dược đi đang lái tới.
Xe hoa dừng ở cửa chính nhà họ Lâm, Kỳ Giản mặc âu phục đen từ trong xe bước xuống, trước n.g.ự.c có cài bông hoa, "Chào Lâm tiên sinh, tôi tới đón người."
"Đón người?" Lâm Kiện Uy nhìn thoáng qua Trì Hồng cũng đang mờ mịt như mình: "Lâm Dược đã được xe hoa nhà họ Cận đón đi rồi mà?"
Kỳ Giản sững sờ: "Xe hoa nhà họ Cận? Chiếc xe này của tôi mới là xe hoa, Lâm Dược bị ai đón đi?"
Lâm Kiện Uy luống cuống... Ông nào biết được Lâm Dược bị ai đón đi!
...
Kỳ Giản gọi điện thoại cho Cận Ngật Miên, nói Lâm Dược bị xe hoa khác đón đi, hỏi có phải anh còn phái xe khác tới đón Lâm Dược không.
Lúc trước đã nói chuyện người đi xe hoa đến đón là Kỳ Giản rồi, không có chuyện sắp xếp cho người khác.
Đột nhiên có hai tin nhắn gửi đến điện thoại di động, Cận Ngật Miên nhìn thoáng qua ——
【 Tân hôn vui vẻ. 】
Sau đó là một tấm ảnh Lâm Dược bị che mắt buộc ở trong xe.
Cận Ngật Miên nhìn thấy trong ảnh là Lâm Dược, nhíu mày lại, ngón tay không tự chủ nắm c.h.ặ.t.
Điện thoại di động vang lên, là một số lạ ——
Cận Ngật Miên nghe điện thoại, trong điện thoại truyền tới một thanh âm của đàn ông: "Cận đội, đã lâu không gặp."
Ánh mắt Cận Ngật Miên co rụt lại, là Bàng Mặc!
Bàng mặc là một thành viên trong tổ chức mà gần đây Cận Ngật Miên truy bắt, Cận Ngật Miên không ngờ hắn sẽ lớn gan như vậy.
Bàng Mặc nói qua điện thoại: "Cận đội kết hôn, lúc đầu tôi nghĩ sẽ đưa cho cậu một phần đại lễ, nhưng thật không khéo, huynh đệ của tôi bị cậu bắt, cho nên tôi không thể làm gì khác hơn là đi làm quen vị hôn phu của cậu trước."
Cận Ngật Miên: "Mày định làm gì?"
Bàng Mặc cười nói: "Cho cậu thời gian một tiếng thả người của tôi ra."
Cận Ngật Miên không chút nghĩ ngợi đồng ý: "Được."
Anh đồng ý quá sảng khoái ngược lại khiến Bàng Mặc sửng sốt: "Không hề giống với cậu lúc bình thường nha Cận đội, xem ra vị đối tượng này có địa vị rất nặng trong lòng cậu nha, nhưng mà cũng đúng, quả thực cậu ta rất xinh đẹp."
Cận Ngật Miên nhắc nhở hắn: "Tốt nhất mày đừng đụng vào cậu ấy."
Người trong điện thoại xem thường: "Nếu như đụng vào thì sao?"
Giọng điệu Cận Ngật Miên lạnh tanh nói: "Vậy mày chuẩn bị c.h.ế.t đi."