Chị Lý nghe Kỳ Giản nói vậy cũng không nói gì thêm, cô mời Kỳ Giản vào ngồi, Kỳ Giản từ chối: "Hôm trước trực đêm em cũng mệt mỏi, em về trước đây." Anh ta nói với Lâm Dược: "Có việc gì thì gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
Lâm Dược gật đầu: "Cảm ơn anh Kỳ Giản."
Sau khi Kỳ Giản rời đi, trong căn nhà lớn chỉ còn lại hai người là Lâm Dược và chị Lý, chị Lý đưa Lâm Dược đến cửa phòng ngủ chính trên lầu hai, "Cậu Cận không thích người khác chạm vào đồ của mình, cậu tốt nhất – –"
“Lâm Dược đi vào, quay lại nhìn chị ta: "Cận Ngật Miên nói tôi có thể tùy tiện dùng đồ của anh ấy, còn có chuyện gì khác không?"
Chị Lý: "..." Không phải là đứa con ngoài giá thú thường xuyên bị bắt nạt ư, miệng mồm sao lại lợi hại như vậy?
Thấy cô không lên tiếng, Lâm Dược đóng cửa lại, nhốt người ở bên ngoài.
Điện thoại nhận được tư liệu S gửi tới
– –
Thông tin rất chi tiết, ngay cả điểm số từ tiểu học đến đại học cũng được điều tra rõ ràng, cha mẹ Kỳ Giản đều qua đời vào năm anh học lớp 11, một tháng sau, ông bà nội vốn đang nuôi nấng anh cũng qua đời, bà nội uống t.h.u.ố.c độc, ông nội quá buồn bã vô tình quên khóa ga gây ra hỏa hoạn, kể từ đó anh hoàn toàn trở thành trẻ mồ côi, về sau được nhà họ Cận nhận nuôi.
Mẹ của Kỳ Giản và Tiết Tĩnh là bạn cùng lớp từ thời trung học, cả hai cùng nhau vào viện nghiên cứu Sinh Vật làm việc.
Kỳ Giản có lẽ thừa hưởng gen của mẹ, khi còn nhỏ đã có chỉ số IQ cao đáng ngạc nhiên, thành tích học tập luôn đứng đầu, lúc học tiểu học nhảy qua một cấp, trực tiếp nhảy lên trung học, học cùng trường với Cận Ngật Miên.
Những năm Cận Ngật Miên rèn luyện bên ngoài thì Kỳ Giản cũng ra nước ngoài học chuyên sâu, sau khi trở về liền trở thành bác sĩ khoa não ở bệnh viện thành phố.
Lâm Dược ném điện thoại sang một bên, ngửa người nằm trên giường.
Cái gì cũng không nhìn ra, chỉ nhìn thấy Kỳ Giản rất khốn khổ.
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng chuông điện thoại di động ầm ĩ, âm thanh gần như dán trên cánh cửa, cậu quay đầu nhìn qua, âm thanh nhanh ch.óng dừng lại, tiếp theo là tiếng bước chân hoảng loạn….
-
Về phía Cục Quốc phòng, mặc dù Cật Ngận Miên cảm thấy Lâm Dược không có khả năng một chọi mười, nhưng anh vẫn kiểm tra hiện trường và dấu vân tay trên thanh sắt, kết quả phát hiện ngoại trừ dấu vân tay của Bàng Mặc và m.á.u của mấy tên bắt cóc khác ở đầu bên kia, trên đó không có một chút dấu vết của Lâm Dược.
Cận Ngật Miên không biết là Lâm Dược đã cẩn thận xử lý hiện trường vào thời khắc khẩn cấp như vậy, hay là thật sự giống như lời cậu nói, bọn họ tự c.h.é.m g.i.ế.c lẫn nhau.
Nhưng anh luôn cảm thấy khả năng Lâm Dược nói dối khá lớn.
...
Lâm Dược ở trong phòng cả buổi sáng, đến giờ cơm trưa cậu mới biết ở nhà ngoài chị Lý có thêm một dì khác, Lâm Dược thân thể ốm yếu, bước đi nhẹ nhàng, lúc xuống lầu cả hai người cũng không phát hiện.
Hai người thì thầm ở trong bếp, chị Lý nói: "Đây đâu có tính là kết hôn, nhà họ Cận chẳng qua chỉ muốn tìm một nơi để nuôi cậu ta mà thôi."
Một dì khác nói: "Ai nói không phải, tính cách cậu Cận vốn dĩ rất nhạt, đột nhiên nhét người cho cậu ấy, cậu ấy có thể chấp nhận mới là lạ."
Lâm Dược chậm rãi uống hết một ly nước, lúc đặt cốc xuống cố ý phát ra tiếng động lớn, hai người kia lúc này mới không nói nữa.
Bữa cơm trưa có ba món mặn một món canh, trông không tệ, ăn một miếng suýt chút đem cổ họng Lâm Dược hỏng hết.
"Khụ khụ khụ khụ…"
Chị Lý đứng một bên nhìn cậu: "Cậu Lâm cảm thấy món ăn tôi làm không hợp khẩu vị của cậu sao?"
Lâm Dược liếc nhìn cô: "Có chút mặn."
Nghe cậu bắt bẻ, chị Lý không nói gì mà xoay người rời đi.
Lâm Dược miễn cưỡng ăn được một chén cơm. Đến buổi tối, chị Lý chỉ nấu cho cậu một bát mì, ước chừng trong mì đã cho hai cân muối, món ăn buổi trưa mặn còn có cơm kiềm lại, nhưng mì mặn thành như vậy bảo cậu phải ăn làm sao?
Lâm Dược hỏi chị ta: "Mì này chị đã nếm thử chưa?"
Chị Lý không kiên nhẫn nói: "Cậu Cận và cậu Lý đều thích ăn mì tôi nấu, khẩu vị của cậu Lâm đây tôi không quá rõ, nếu cậu không thích, lần sau tôi sẽ làm món khác cho cậu."
Lâm Dược chịu đựng.
Có lần hai, nhưng không thể có lần ba, nếu ngày mai chị ta vẫn tiếp tục làm cơm như vậy, cậu sẽ không chịu nổi.
...
Cận Ngật Miên trở về lúc hai giờ sáng, đèn trong nhà tối om, anh đi lên lầu hai nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, mơ hồ có thể nhìn thấy chăn bông phồng lên chỉ chiếm một vị trí nhỏ bên phải giường phía sau vẫn còn trống hơn một nửa.
Cận Ngật Miên vắt áo khoác lên ghế, nới lỏng cổ áo, không tính đổi quần áo chỉ đứng đó nhìn một lúc, lúc rạng sáng liền đi.
Anh đi đến bên mép giường, vừa ngồi xuống, người bên cạnh đột nhiên bật dậy, lưu loát lật người, hai tay siết c.h.ặ.t cổ anh, đầu Cận Ngật Miên đập vào đầu giường một tiếng bốp, sau đó nghe người đè lên người anh cảnh giác hỏi: "Ai?"
Cận Ngật Miên bị cậu bóp yết hầu, vươn tay sờ sờ đèn đầu giường bên cạnh, ấn vào: "Tôi."
Lâm Dược nheo mắt dưới ánh đèn, nhìn thấy người trước mặt, cậu thả tay ra, cả người lùi nhanh ra phía sau: "Sao anh lại về, khụ khụ khụ khụ."
Cận Ngật Miên nhìn tư thế cậu ngồi trên đùi anh: "Tính cảnh giác còn rất cao."
Lâm Dược cũng chú ý tới tư thế của mình, cậu dịch khỏi đùi Cận Ngật Miên xuống dưới ngồi xuống giường: "Vừa mới ngủ, tôi bị anh làm giật mình."
Cận Ngật Miên ngồi dậy: "Lần đầu tiên tôi thấy có người giật mình, sẽ bóp cổ người khác đấy."
Ở mạt thế mười năm, Lâm Dược sợ nhất là khi ngủ bị dị tộc tập kích, cho nên lúc ngủ cậu luôn giữ ba phần tỉnh táo, thân thể hiện tại không cho phép cậu có tinh thần như vậy, nhưng tối nay cậu không ăn cơm, cậu có chút không ngủ được, chỉ hơi buồn ngủ thì cảm nhận được bên cạnh có người, này chỉ là phản xạ có điều kiện.
Lâm Dược nói: "Di chứng sau khi bị bắt cóc, anh bị trói lâu cũng sẽ có phản ứng này, không tin anh thử xem."
Cận Ngật Miên không nói tin, chính là anh không tin, có thể sẽ có di chứng, nhưng phản ứng vừa rồi của cậu không phải là thứ có thể làm ra bằng phản xạ có điều kiện chút nào.
Cận Ngật Miên lấy ra một khẩu s.ú.n.g từ trong áo khoác đưa cho Lâm Dược: "Cậu giữ cái này để tự vệ, tôi đi tắm."
Cận Ngật Miên liếc mắt nhìn cậu một cái trước khi bước vào phòng tắm, Lâm Dược sững sờ nhìn khẩu s.ú.n.g trong tay, như thể cậu chưa từng thấy nó bao giờ.
Cửa phòng tắm vừa đóng, Lâm Dược liền cầm lấy cây s.ú.n.g lục màu bạc kia lên ước tính trọng lượng, nhưng lại rất thuận tay, rắc rắc vài tiếng, chỉ vài thao tác cậu tháo s.ú.n.g thành từng mảnh, còn chưa kịp lắp lại thì cửa phòng tắm đột nhiên mở ra…
Lâm Dược: "..."
Trong lòng Lâm Dược lời nói tục nào cậu cũng đều mắng tới người kia.
Mẹ nó, ai vừa vào phòng tắm liền đi ra, quần áo đã cởi hết rồi à?!
Cận Ngật Miên đúng là chưa cởi hết, anh quên lấy quần áo để thay.
Lâm Dược ngồi ngốc nghếch trên giường với khẩu s.ú.n.g rỗng trong tay, vẫn là người trông yếu đuối, nhưng nhìn thấy những mảnh linh kiện s.ú.n.g, ánh mắt của Cận Ngật Miên còn phức tạp hơn so với tâm tình của cậu.
Lâm Dược giãy giụa hỏi: "Cái đó, nếu tôi nói vừa rồi chỉ vô tình làm rớt s.ú.n.g trên mặt đất mà vỡ... Liệu anh có tin không?"