Kết quả là Lục Hoài Nam vừa rời đi không bao lâu, cảm giác đụng chạm quen thuộc lại ập đến. Tôi ướt đẫm mồ hôi, nằm trên giường. Ánh mắt đã trở nên lờ đờ, mất tập trung.

Phải công nhận phần cứng của Lục Hoài Nam rất "khủng”, nhưng tôi thật sự rất muốn bay vào đ.ấ.m anh một trận.

Rất muốn là đằng khác.

Người bình thường nào lại làm chuyện đó hai lần một đêm mà không thèm nghỉ ngơi cơ chứ!

Á! Anh không sợ thận hư à?

Nghe thấy phía bên kia bức tường, cuối cùng Lục Hoài Nam cũng tắt đèn đi ngủ, tôi mệt lả người, nhắm mắt lại. Chẳng buồn tắm rửa nữa, mai dậy rồi tính. Cứ bẩn tí cũng chẳng sao, đằng nào tôi cũng "sập nguồn" rồi, nhúc nhích không nổi nữa.

Phải nói là tôi đã có sự chuẩn bị từ trước một cách đầy bất ngờ.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, tôi đã thốt lên một tiếng rên rỉ. Âm thanh đó nghe vô cùng lạc lõng trong căn phòng yên tĩnh.

Đầu óc còn chưa kịp phản ứng, mặt tôi đã đỏ bừng lên. Tôi run run giơ nắm đ.ấ.m, đập mạnh vào bức tường ngăn cách giữa phòng tôi và phòng Lục Hoài Nam.

Đúng là cạn lời thật sự. Mấy cậu nam sinh mới tốt nghiệp cấp ba các cậu sáng sớm ra đã hừng hực khí thế thế à?

5

Một tiếng sau, Lục Hoài Nam phơi phới tinh thần bước sang nhà tôi. Còn tôi ngồi trên sofa, trông chẳng khác nào một kẻ đã bị rút cạn linh hồn.

Lục Hoài Nam giật nảy mình, rồi trêu chọc: "Tối qua cậu không ngủ mà đi xây kim tự tháp đấy à, quầng thâm mắt sắp rơi xuống đất rồi kìa."

Tôi liếc nhìn anh đầy u oán: "Lại đây, tôi có chuyện nghiêm túc cần nói với cậu."

"Nói đi."

Lục Hoài Nam ngồi xuống cạnh tôi, dáng vẻ trông thản nhiên hết sức.

Tôi nhẹ nhàng mở lời: "Tôi chỉ muốn nói là, Lục Hoài Nam, anh Lục yêu quý của tôi ơi, cậu có thể uống t.h.u.ố.c hay tiết chế lại chút được không?"

Lục Hoài Nam: "..."

Anh liếc tôi một cái, nụ cười lười biếng trên mặt bỗng chốc thu lại.

"Giản Tuế, cậu có ý gì hả?"

Tôi cảm nhận được nhịp tim anh trật một nhịp.

Cảm giác này tôi rành lắm. Hồi tiểu học, lúc bị mẹ phát hiện tờ bài thi toán được vỏn vẹn sáu điểm, tâm trạng tôi cũng y hệt thế này.

Tôi nghiến răng, nói thẳng: "Cách âm giữa hai phòng chúng ta tệ lắm, dạo này mỗi lần cậu giải quyết nhu cầu cá nhân, làm ơn tiết chế lại đi, coi như tôi cầu xin cậu đấy."

Lục Hoài Nam ngớ người ra một lát, rồi nói đầy ẩn ý: "Vậy là cậu đã nghe thấy tối qua tôi..."

"Tất nhiên rồi!"

"Xem ra cậu còn có sở thích nghe lén tường nhà người ta nhỉ."

"Cậu nói bậy! Tôi bị ép phải nghe đấy chứ, ai thèm nghe cơ, cậu mà tiết chế lại một chút thì tôi có phải bị cộng cảm đến mức... hừm, đến mức suy sụp thế này không?"

Lục Hoài Nam nhìn khuôn mặt đỏ lựng của tôi, yết hầu chuyển động: "Vậy nếu tôi không nhịn được thì sao?"

6

"Thì... thì cố mà nhịn đi."

"Chuyện này mà cũng nhịn được à?" Lục Hoài Nam bĩu môi: "Một thằng con trai cao 1m88, đang tuổi ăn tuổi lớn, ba năm cấp ba vì học hành mà đã phải kiêng khem khổ sở rồi. Giờ khó khăn lắm mới thi đại học xong, tôi cũng phải tự phục vụ mình chứ."

"Cậu bớt mặt dày lại đi!"

Tôi vừa xấu hổ vừa bực bội, hối hận vô cùng vì đã đem chuyện này ra nói với anh. Cứ nghe một câu là tôi lại thấy ngượng chín người, ngón chân gần như muốn đào lỗ chui xuống đất rồi. Thế mà cái tên ch.ó này lại nói chuyện tỉnh bơ.

Lục Hoài Nam thấy tôi giận thật, ánh mắt thoáng lay động, lười biếng đáp: "Nhưng mà cậu nói cũng đúng, đúng là nên tiết chế thật. Nhưng nhu cầu sinh lý đâu phải chuyện tôi muốn kiểm soát là được, cậu bảo xem?"

"Cậu tự tìm cách đi."

"Vậy tôi đi chơi bóng rổ nhiều hơn nhé."

!!

Vết khuỷu tay đập vào n.g.ự.c tôi vẫn còn kia kìa, sáng ra nhìn còn thấy bầm tím nữa. Anh mà chơi thêm vài trận nữa thì tôi còn sống nổi không.

"Không được chơi!"

"Vậy tôi chuyển hóa bản năng thành việc ăn uống thì được chứ gì?"

"Cũng không được!"

Nếu anh mà ăn uống vô độ thì tôi cũng sắp c.h.ế.t rồi.

Lục Hoài Nam gắt gỏng: "Cái này không được, cái kia cũng không, Giản Tuế, rốt cuộc cậu muốn thế nào?"

Tôi đành liều mình: "Chỉ cần cậu không làm ba việc đó, tôi sẽ đồng ý với cậu bất cứ chuyện gì."

"Cậu chắc chứ?"

Lục Hoài Nam thấy tôi gật đầu, bỗng tiến lại gần hơn, giọng điệu đầy sự cám dỗ khó lòng nhận ra, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tôi: "Thật ra còn một cách hay, hay là ngày nào cậu cũng hôn tôi một cái đi, làm vậy là tôi sẽ không nghĩ ngợi lung tung nữa đâu."

"?"

Tôi giơ tay định cho anh một cái tát. Đúng là coi tôi thành công cụ xả stress thật rồi.

Nhưng khi bàn tay vừa vung lên được nửa đường, tôi chợt khựng lại.

"Lục Hoài Nam, hay là chúng ta giao kèo đi."

"Giao kèo gì?"

"Tôi có thể hôn cậu, nhưng mỗi lần hôn, cậu phải nhịn ăn một ngày, không được chơi bóng rổ, lại càng không được làm cái chuyện kia, chốt không?"

Trong mắt Lục Hoài Nam thoáng qua tia nghi hoặc.

"Cái quái gì thế?"

Tôi gân cổ lên: "Thế cậu có đồng ý không?"

"Được, tôi đồng ý."

Ánh mắt anh dán c.h.ặ.t vào môi tôi, nóng rực như muốn thiêu đốt.

"Vậy giờ hôn được chưa?"

7

Nói thật nhé. Chuyện hôn hít với cậu bạn thanh mai trúc mã chưa bao giờ nằm trong danh sách những việc tôi muốn làm trong đời.

Hai đứa tôi lớn lên cùng nhau, chẳng khác nào hình với bóng. Cái dáng vẻ cởi truồng ngã sấp mặt của anh hồi bé, tôi thấy cả rồi.

Cái vẻ làm màu, cố tình khoe cơ bắp, cơ bụng khi chơi bóng hồi dậy thì, tôi cũng thấy luôn. Còn cái kiểu điệu đà, thu hút ong bướm sau khi dậy thì thành công thời cấp ba thì khỏi nói, tôi lạ gì nữa.

Tóm lại là, tôi chẳng có chút tình cảm nam nữ nào với anh cả, chỉ có lòng thương hại kiểu muốn tống anh vào bệnh viện tâm thần thôi.

Thậm chí hồi cấp ba, tôi còn thề thốt trước mặt mấy đứa con gái thầm thương trộm nhớ anh rằng: "Tôi, Giản Tuế này dù có ế chỏng ế chơ cả đời, độc thân đến già cũng tuyệt đối không bao giờ thích Lục Hoài Nam!"

Mấy cô nàng đó nghe vậy thì mãn nguyện lắm. Còn Lục Hoài Nam thì có vẻ thấy tôi làm anh mất mặt. Anh giận tôi cả thời gian dài.

Cận kề ngày thi đại học, vì vấn đề hộ khẩu, anh về quê ôn thi, hai đứa cắt đứt liên lạc luôn. Mãi đến khi tôi ốm, anh đột ngột xuất hiện mang t.h.u.ố.c tới, chúng tôi mới làm hòa trong sự ngượng ngùng.

Rồi đùng một cái, xuất hiện cái thứ quái gở gọi là “cảm giác đồng bộ” này. Cảm giác ăn chung, cảm giác đau chung. Thế còn hôn hít thì sao...

Lục Hoài Nam nằm ườn trên ghế sofa của tôi với dáng vẻ lười biếng, nhưng bàn tay anh đang buông thõng xuống chân lại đang nắm c.h.ặ.t một cách bất thường.

Tôi đỏ mặt, gật đầu.

"Đ… Được."

Hôn một cái đổi lấy mạng sống.

Quá hời!

Chẳng đợi Lục Hoài Nam nói thêm, tôi hít một hơi sâu rồi lao tới hôn anh.

Đúng lúc sắp chạm môi thì thằng cha này lại nghiêng đầu né. Thế là tôi hôn thẳng vào má anh. Cùng lúc đó, trên má tôi cũng truyền đến cảm giác y hệt như vừa bị hôn.

!!

"Không phải bảo hôn môi sao?"

"Thôi bỏ đi, hôn má là được rồi, tôi sợ cậu lại tranh thủ chiếm lợi lộc của tôi thêm đấy."

Lục Hoài Nam hừ lạnh đầy khó chịu.

?

Tôi cũng hừ lạnh đáp trả: "Này, nói như thể ai thiết tha hôn cậu lắm ấy. Dù sao tôi cũng hôn rồi, nhớ là phải thực hiện ba việc đã hứa đấy nhé."

"Ừ, biết rồi."

8

Lục Hoài Nam đúng là nhịn ăn một ngày thật. Cuối cùng tôi cũng được ăn uống t.ử tế, cảm động đến rơi nước mắt.

Lục Hoài Nam bị đói cả ngày mà trông vẫn nhàn nhã phết.

Anh trêu tôi: "Sao cậu đói đến mức thế này? Bụng không phải béo lên rồi đấy chứ?"

"Cậu thì biết cái gì."

Tôi đang ăn ngon lành thì lúc giơ tay gắp thức ăn, ống tay áo ngủ bị tuột lên một chút, lộ ra mấy vết đỏ loang lổ. Đột nhiên, cổ tay tôi bị một bàn tay to lớn nắm c.h.ặ.t.

Tôi ngơ ngác ngước nhìn thì thấy Lục Hoài Nam đang chằm chằm nhìn vào cổ tay mình. Vẻ mặt đang lười biếng bỗng trở nên khó đăm đăm.

Anh nghiến răng: "Giản Tuế, cậu đang hẹn hò à?"

"Làm gì có."

"Thế trên cánh tay cậu là cái gì?"

Tôi cúi đầu nhìn.

Anh còn dám hỏi cơ đấy? Thằng cha này lúc tắm cứ thích chà xát cơ thể bằng lực mạnh. Da tôi với da anh đâu có chịu lực giống nhau.

Anh thì da dày thịt béo chẳng sao, còn tôi chịu không nổi nên vì “cảm giác đồng bộ” mà xuất hiện mấy vết đỏ kỳ lạ trên da.

Cộng thêm mấy vết bầm tím do chơi bóng, trông cứ như tôi vừa lăn lộn “chiến đấu” ở đâu về vậy. Nhìn chả khác nào dân chơi thứ thiệt.

Tôi bực bội rút tay lại: "Chuyện của mỹ nữ thì cậu bớt quản đi. Dù sao thì nhớ kỹ hôm nay cậu không được tắm, không được ăn, càng không được làm chuyện gì xấu là được rồi."

"..."

Lục Hoài Nam nhìn chằm chằm vào tôi, gương mặt vô cùng lạnh lùng.

9

Sau khi trải qua một ngày dễ chịu, tôi nằm trên giường thong dong lướt điện thoại.

2 - Sau Khi Kết Nối Cảm Giác Với Thanh Mai Trúc Mã - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia