"Đơn giản thôi, trước khi cảm giác này biến mất, chúng ta không được yêu đương. Làm vậy là để có trách nhiệm với đối phương."
"Đương nhiên rồi, tôi đâu có muốn mỗi lần cậu hôn cô gái khác mà tôi lại phải trải nghiệm cảm giác đó."
Lục Hoài Nam khựng lại một chút, nói tiếp: "Ngoài ra, tôi sẽ để ý chuyện ăn uống của cậu, bớt ăn lại, và tôi cũng sẽ không đi chơi bóng nữa."
"Coi như cậu còn chút tình người."
Sự t.ử tế và nhượng bộ của Lục Hoài Nam khiến tôi nhẹ nhõm hơn hẳn, nhưng vẫn còn một chuyện quan trọng và đáng xấu hổ khác.
"Thế... thế cậu có thể đừng vào nhà vệ sinh làm bậy được không? Dạo này thận tôi yếu lắm, chịu không nổi đâu."
Lục Hoài Nam lắc đầu: "Chuyện này thì tôi không kiểm soát được, xin lỗi nhé, cậu có hôn c.h.ế.t tôi thì tôi cũng chịu."
???
Anh đang tơ tưởng đến vị thần tiên nào mà ngày nào cũng phấn khích thế không biết?
Tôi bất lực nhắm mắt lại.
16
Sau khi giải quyết xong hai vấn đề ăn uống và việc bị thương ngoài ý muốn, thân tâm tôi dần bình phục. Tôi lập tức hí hửng rủ bạn thân đi mua sắm.
Đang uống trà sữa, con bạn bỗng hỏi tôi: "Này, cậu với Lục Hoài Nam đã chọn xong sẽ học trường đại học nào chưa?"
Tôi chớp mắt: "Sao tụi tôi phải học cùng trường? Dù có là thanh mai trúc mã thì lên đại học cũng đâu cần dính lấy nhau?"
"Gì cơ?" Con bạn ngạc nhiên: "Mối quan hệ của hai người vẫn chưa biến chất à? Không phải chứ, ánh mắt Lục Hoài Nam nhìn cậu toàn là tia lửa điện thôi, cậu không nhận ra thật à?"
Tôi gắt lên: "Cậu nghĩ nhiều rồi Lục Hoài Nam từng nói rõ ràng là cậu ấy không thích mình."
Con bạn càng ngơ ngác hơn: "Không thể nào."
"Sao lại không thể?"
Thực ra có một người bạn thanh mai trúc mã ưu tú bên cạnh, nảy sinh tình cảm ở độ tuổi chớm nở này cũng là điều hết sức bình thường.
Chỉ là hồi lớp 10, vì tôi và anh hay chí ch.óe cãi vã, giáo viên cứ tưởng tụi tôi yêu đương sớm. Họ gọi anh lên văn phòng dạy bảo trước.
Lúc tôi đẩy cửa định bước vào thì nghe thấy câu trả lời của Lục Hoài Nam: "Thưa thầy, cậu ấy không thích em, tụi em không yêu đương gì cả."
Không yêu đương với tôi, chẳng phải nghĩa là không thích tôi sao?
Thế nên tôi cũng dẹp bỏ chút tâm tư nhỏ mọn đó, đau lòng quay sang dồn sự chú ý vào nam thần Chu Duật Bạch.
Ai ngờ cuối cùng chẳng hốt được anh chàng đẹp trai nào!
Hận thật!
17
Đi dạo phố xong, tôi tiễn con bạn lên xe, rồi quay lại tìm một quán cà phê đợi Lục Hoài Nam. Chúng tôi hẹn hôm nay đi ăn buffet, để đảm bảo tôi không bị quá no, anh phải ăn dưới sự giám sát của tôi.
Đang thẫn thờ thì tôi thấy Chu Duật Bạch.
"Chu Duật Bạch!"
Tôi hào hứng vẫy tay.
Chu Duật Bạch cười, bước về phía tôi.
"Giản Tuế, sao lại ở đây một mình?"
"Tôi đợi Lục Hoài Nam."
"Hai người... đang hẹn hò đấy à?"
Anh ấy trêu chọc.
Tôi ngại ngùng lắc đầu: "Không phải, chúng tôi không phải người yêu."
"Ơ kìa, Lục Hoài Nam vẫn chưa theo đuổi được cậu à?"
?
Tôi gãi đầu: "Ý cậu là sao?"
Sao ai cũng nghĩ tôi sẽ yêu Lục Hoài Nam thế nhỉ?
Chu Duật Bạch thấy vẻ ngơ ngác của tôi thì bật cười: "Thằng nhóc đó đúng là nhát gan thật. Thôi được rồi, là anh em tốt của cậu ta, tôi giúp cậu ta một tay vậy. Giản Tuế, thực ra Lục Hoài Nam thích cậu lâu rồi, nhưng vì muốn cậu tập trung học tập hồi cấp ba để thi vào đại học tốt nên cậu ta mới không nói ra. Cậu ta bảo cậu là người cứ có chuyện gì là hay kích động, yêu đương sớm chắc chắn sẽ làm hại cậu. Nên cậu ta mới giấu, còn dặn tôi không được nói với cậu. Kết quả là thi đại học xong rồi, sao hai người vẫn chưa đến với nhau? Cậu ta bảo mỗi lần nhìn thấy cậu là tim cậu ta muốn nhảy ra ngoài luôn đấy."
…
Não tôi bị đơ rồi. Nhất thời không suy nghĩ được gì cả. Lý trí còn sót lại chỉ kịp nhận ra một điều: Thảo nào Lục Hoài Nam và Chu Duật Bạch lại chơi với nhau được.
Cái miệng kín như bưng ấy!
18
Lúc Lục Hoài Nam đến, tôi vẫn còn đang ngẩn ngơ.
“?”
“Giản Tuế, theo lệnh của cậu, tôi đã tắm rửa sạch sẽ chỉ trong năm phút, đâu đến nỗi khiến cậu đỏ mặt như vậy chứ?”
Tôi xoa mặt, ánh mắt sáng rực nhìn Lục Hoài Nam, nhịp tim lặng lẽ tăng nhanh.
Tôi đập nhanh thì tim anh cũng đập nhanh theo. Hóa ra không phải là do nhịp tim bất thường hay bị dọa sợ gì cả, mà là mỗi lần nhìn thấy tôi, anh đều rung động.
Đúng là độ nhạy cảm của tôi chậm chạp đến mức chạm đỉnh rồi.
Sau khi hắng giọng một cái, tôi nói: “Vừa rồi tôi có gặp Chu Duật Bạch, bọn tôi đã trò chuyện một lúc.”
Lục Hoài Nam sa sầm mặt mày: “Cậu ta có bạn trai rồi, cậu vẫn chưa bỏ cuộc à?”
“Không phải tôi tỏ tình với cậu ấy, tôi chỉ nói chuyện về…”
Tôi ngập ngừng không nói tiếp.
“Nói chuyện gì?”
“Về chuyện của cậu.”
“Tôi ư?” Lục Hoài Nam bán tín bán nghi: “Cậu ta nói gì về tôi?”
“Cậu ấy nói cậu thích tôi.”
Bị vạch trần tâm tư, biểu cảm trên mặt Lục Hoài Nam lập tức đông cứng lại. Anh im lặng không nói nửa lời.
Điều này khiến tôi thấy vô cùng khó xử, chỉ biết nói không ngừng để bầu không khí bớt căng thẳng: “Lúc đầu tôi không tin, vì hồi cấp ba chính cậu từng bảo sẽ không yêu đương sớm với tôi mà. Nhưng mà, khi cậu nói với Chu Duật Bạch rằng mỗi lần nhìn thấy tôi nhịp tim cậu đều tăng nhanh, cái này tôi đã cảm nhận được thông qua sự đồng bộ đấy. Thế nên tôi mới tin, nhưng mà, biết nói sao nhỉ… Lục Hoài Nam, cậu nói gì đó đi chứ!”
Tôi thật sự không biết nên nói thế nào nữa, mặt đỏ bừng đá Lục Hoài Nam một cái.
Lục Hoài Nam mím môi, đưa tay lên xoa mũi. Sau đó anh ngước mắt nhìn thẳng vào tôi, ánh nhìn trực diện, không còn che giấu điều gì nữa.
“Là thật đấy. Giản Tuế, tôi thích cậu.”
…
Dù đã xác định được đến 99% rồi, nhưng khi sự thật thực sự phơi bày, tôi vẫn cảm thấy chưa kịp phản ứng lại. Giống như một chú cún con bị quả táo rơi trúng đầu đến ngây ngẩn.
Lục Hoài Nam: “Vì cậu và Chu Duật Bạch không có kết quả, mà giờ hai chúng ta lại có sự đồng bộ định mệnh này, vậy tôi có thể theo đuổi cậu không?”
“Thôi đi.”
“Tại sao?” Lục Hoài Nam sốt sắng: “Chẳng lẽ trong lòng cậu còn có chàng trai nào khác à?”
“Không phải, ý tôi là không cần theo đuổi nữa đâu, tôi cảm thấy hai chúng ta không cần bày đặt mấy thứ đó làm gì, dù sao cũng đã biết hết gốc rễ của nhau rồi mà.”
“Vậy là cậu đồng ý rồi nhé.”
“Ừm…”
Tôi đỏ mặt gật đầu.
Ngay giây tiếp theo, Lục Hoài Nam đứng bật dậy, nhoài người qua bàn, một tay chống lên mặt bàn, tay kia giữ lấy gáy tôi, rồi anh hôn tôi.
May mắn là chúng tôi đang ngồi ở góc khuất của quán cà phê, không ai để ý tới.
Hơi thở nóng bỏng làm l.ồ.ng n.g.ự.c tôi phập phồng.
Cố chịu đựng cảm giác ẩm ướt nhân đôi trên môi, tôi ngập ngừng nói: “Lục Hoài Nam, nói cho cậu một bí mật này.”
“Bí mật gì cơ?”
“Thực ra tôi vẫn luôn thích cậu, có lẽ còn sớm hơn cả cậu ấy chứ. Tại cậu lúc đó cứ nói với giáo viên không muốn yêu đương sớm với tôi nên tôi mới đành phải đi thích Chu Duật Bạch vài ngày thôi.”
Lục Hoài Nam hiểu ra, mỉm cười: “Hóa ra chúng ta đã hiểu lầm nhau lâu đến thế.”
Rồi anh cúi đầu lại lần nữa hôn tôi.
Đã bỏ lỡ thời thanh xuân ngây ngô, nhưng cũng không sao cả. Đó là để chúng ta trở thành phiên bản tốt hơn của nhau.
Chúng ta còn rất nhiều tương lai, và sau này sẽ mãi là hai ta.
(Kết thúc chính văn)