Có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng dữ dội của Hạ Vãn, Hoắc Dục nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu một lát, sau đó mới nói: "Cậu sợ tôi?"

Rõ ràng cậu còn không sợ Hoắc Lâm với Khâu Khởi đứng chung, rõ ràng cậu còn không sợ quan hệ của Hạ Dương ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu với ba, tại sao lại sợ hắn?

Đôi mắt Hoắc Dục sâu thẳm khiến người ta không đoán được cảm xúc, ý cười giữa hai lông mày dần biến mất.

"Không phải nhé." Hạ Vãn thè cái lưỡi đỏ tươi của mình ra cho Hoắc Dục xem, hơi đau lòng mà nhỏ giọng nói: "Tôi chỉ không cẩn thận c.ắ.n vào lưỡi của mình mà thôi."

Trước đây, cậu đã từng đọc qua trong sách, ở chung giữa người với người, đặc biệt là vợ chồng, phát s.ú.n.g đầu tiên gần như quyết định tư tưởng chính của mối quan hệ giữa hai người.

Cho nên cho dù là nhiều khó khăn, cậu tuyệt đối không để cho Hoắc Dục đè đầu mình.

Hoắc Dục trầm mặc một lát, đầu lưỡi đỏ hồng, nhiễm một ít tơ m.á.u càng thêm diễm sắc.

Hắn rũ mắt xuống: "Sao lại tham ăn như vậy?"

"Đây là vấn đề tham ăn à?" Hạ Vãn nhỏ giọng nói, ánh mắt cậu dừng lại trên chiếc nhẫn Hoắc Dục đeo trên tay.

Cậu không nhớ rõ mấy câu nói kia nhưng cậu cho rằng Hoắc Dục sẽ càng không quan tâm đến những điều đó.

"Đeo nhẫn ở tay trái tượng trưng cho độc thân." Hạ Vãn đ.á.n.h bạo bịa chuyện nói: "Mấy thứ như đi lĩnh chứng hình như không thích hợp với anh?"

"À?" Hoắc Dục cười như không cười nhìn cậu: "Sao tôi nhớ là đeo nhẫn ở ngón trỏ tay trái là tượng trưng cho độc thân?"

Hạ Vãn nghi ngờ Hoắc Dục đang bịa chuyện vì vậy cậu giả vờ bĩnh tĩnh cùng mắt đối mắt.

Hoắc Dục ý vị thâm trường cong khóe miệng: "Không phải tôi nói cho mọi người biết hiện nay tôi đang độc thân, hoan nghênh mọi người đến đây tham gia tìm hiểu sao?"

Hạ Vãn: ...

Cậu lặng lẽ cầm điện thoại di động, cúi đầu tìm ý nghĩa đeo nhẫn ở những ngón tay.

Không tìm không biết, vừa tìm đã giật mình, tất nhiên Hoắc Dục nói đúng.

"Khụ." Hạ Vãn để điện thoại di động xuống, giơ hai ngón tay lên rồi chậm rãi tiếp cận trong không trung, sau đó cậu thử dò xét: "Anh không cảm thấy tiến độ của chúng ta có hơi nhanh sao?"

"Không phải cậu nói giúp tôi ngăn đào hoa sao?" Hoắc Dục nói.

Cậu nói như vậy nhưng không phải cách này.

Hạ Vãn đau đầu, yên lặng c.ắ.n miếng bánh quẩy, bánh quẩy ngon như vậy, sống không tốt sao?

"Là như thế này." Cậu phân tích từng bước: "Ngăn đào hoa cũng không phải chỉ có mỗi cách này, đúng không?"

"Ví dụ như?" Hoắc Dục cầm khăn lau lau khóe môi của chính mình, thoải mái tựa lưng vào ghế, đuôi lông mày nhướng lên nhìn cậu.

Dáng vẻ này của hắn đúng là mê người, Hạ Vãn nhìn sững sờ chốc lát, anh ta muốn nói cái gì, à, được rồi, ví dụ.

"Ví dụ như." Hạ Vãn mơ mơ màng màng nói: "Trước tiên đừng lĩnh chứng, giả làm người yêu gì đó."

Vãi! Hạ Vãn kinh ngạc, rốt cuộc cậu đã nói những gì?

Rõ ràng kế hoạch là đợi đến lúc nhà họ Hoắc cho Hoắc Dục thời gian đám hỏi, cậu đi cứu viện. Thứ nhất làm tăng thêm cơ hội gặp mặt giữa cậu và Hoắc Dục. Thứ hai dù người này là nhân vật phản diện thì vẫn có lòng cảm kích với cậu...

Nhưng bây giờ cậu lại chủ động "giả thành người yêu"?

Quả nhiên anh trai trước đây nói rất đúng, lúc đàm phán các điều kiện phải được đẩy xuống dưới hoặc trên, như vậy thì mới phá vỡ điểm mấu chốt của đối phương.

Mà cậu - Hạ Vãn bây giờ đã trở thành vật hy sinh trong luật kinh doanh này.

Hạ Vãn oán hận nhai bánh quẩy trong miệng.

Bị lừa!

Lời nói như bát nước đổ đi, tỉnh lại cũng đã muộn.

"Ồ." Hoắc Dục cười một cái, lần đầu tiên lộ ra bộ dáng tâm tình không tệ trước mặt Hạ Vãn: "Giá giả làm người yêu với đi lĩnh chứng thật không giống nhau."

Còn có tiền để lấy sao? Mắt Hạ Vãn không nhịn được mở to.

Bản năng cậu muốn hỏi được bao nhiêu nhưng lúc há miệng thì cậu lại ngậm vào.

Cái này với bán mình khác nhau ở đâu chứ?

Nếu như cậu chính là Hạ Vãn, chắc có thể bĩnh tĩnh cầm tấm chi phiếu đưa cho Hoắc Dục sau đó nhìn từ trên cao xuống hỏi hắn: "Như vậy có đủ không?"

Đáng tiếc cảnh tượng như thế này hiện tại cậu chỉ có thể tưởng tượng mà thôi, dù sao bây giờ không giống ngày xưa, hơn nữa nam t.ử hán đại trượng phu co được giãn được.

Nói ngắn lại, thiếu tiền chính là thiếu tiền, nên nhẫn vẫn phải nhẫn.

"Nếu giá không giống nhau." Cậu chậm rãi nhấp một ngụm sữa đậu nành, đôi môi đỏ thắm hơi nhậm chất lỏng màu trắng: "Vậy để tôi suy nghĩ thêm."

Cũng không biết là do Hạ Vãn vô tri thật hay cố ý, Hoắc Dục còn đang định đứng ngược gió vui vẻ, một giây sau ánh mắt hắn đã dừng lại trên đôi môi đỏ thắm kia, một lát sau mới liếc đi chỗ khác.

"Cậu suy nghĩ cho kỹ." Hắn nói.

Lần này cơm nước xong xuôi, Hạ Vãn không tranh rửa bát giống như tối qua.

Cậu không yên lòng thu dọn đồ của mình sau đó nói lời tạm biệt với Hoắc Dục.

"Chúng ta cùng đi." Hoắc Dục đi từ trên tầng xuống, trên người lại lần nữa tràn ngập hương gỗ khiến người khác cảm thấy yên bình.

"Không cần." Hạ Vãn vừa khách khí vừa đề phòng nói, mới vừa rồi rơi vào bẫy của người ta trong lòng cậu vẫn còn sợ, không khỏi không đề phòng: "Tôi tra rồi, chỗ này có xe bus đến Học viện Mỹ thuật."

"Không phải chỉ có cậu." Hoắc Dục cúi người thay giày, không chú ý đến chút tính toán kia của Hạ Vãn: "Vừa hay tôi có chuyện đến gần Học viện Mỹ thuật."

"Ồ." Hạ Vãn tự hỏi chốc lát, xác thực không có lý do từ chối. Trước khi cậu ra cửa, bỗng nhiên cậu xoay người: "Hoắc Dục, tôi có thể ăn đồ ăn vặt nhà anh không?"

Hoắc Dục: ...

"Tùy ý." Hắn nói.

Trong mắt Hạ Vãn tràn đầy vui mừng rồi lập tức kiềm chế xuống, rất rụt rè vào phòng bếp.

Cho đến khi thân ảnh kia biến mất khỏi tầm mắt, Hoắc Dục mới không nhịn được cong khóe môi.

Hắn cho rằng cậu sẽ lấy thêm nhưng một lát sau người kia đi ra tay trái cậu cầm một túi khoai tây chiên, tay phải cầm một thanh socola, khóe môi cong lên khó mà giữ được.

Hoắc Dục: ...

Cái này?

Hôm nay Hoắc Dục thay chiếc xe khác, không phải chiếc xe của Thẩm Diễm, mà là một chiếc xe màu xanh sapphire, rất lòe loẹt, không hợp với tính cách của hắn chút nào.

Hạ Vãn ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ, vội vàng mở gói khoai tây chiên.

Sau tiếng sột soạt mở gói truyền đến âm thanh răng rắc lanh lảnh.

"Ngon quá." Hạ Vãn nói, có hơi hối hận không cầm hai gói.

Hoắc Dục nhìn cậu ở bên cạnh, không nhịn được cười nhẹ, hắn đưa tay ra: "Cho tôi một ít."

Hạ Vãn: ...

Cậu càng hối hận không cầm nhiều thêm mấy gói.

Một lát sau, Hoắc Dục cảm thấy thứ gì đó nhẹ nhẹ trong lòng bàn tay, hắn thu tay về, thấy một miếng khoai tây chiên nằm ở đó

"Chỉ một miếng?" Hoắc Dục hỏi.

"Một miếng còn chưa đủ à?" Hạ Vãn né tránh sang bên cạnh. Túi khoai tây chiên phồng như vậy, ai biết bên trong chỉ có vài miếng.

Lừa người sạch sẽ với thứ xấu xa Hoắc Dục này, Hạ Vãn tức giận nghĩ.

Có lẽ giọng điệu của cậu không quá tốt nên Hoắc Dục dừng lại một chút nói: "Được rồi."

Hạ Vãn thở phào nhẹ nhõm, vừa quý trọng ăn khoai tây chiên vừa mở điện thoại di động lướt tin tức.

Sau khi lướt mấy tin tức kinh tế với tin tức tiêu khiển, Hạ Vãn lướt đến người quen, Hoắc Lâm với một người đàn ông trung niên có mấy phần giống hắn ta đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu.

Vậy đây chắc là bố Hoắc Lâm - Hoắc Bồi Học.

Trong tin tức, ngoại trừ ảnh chụp chung của hai người vẫn còn một tấm ảnh khác.

Đố là một chiếc xe sang trọng giá trị triệu tệ, thân xe vàng ch.ói, tạo hình phục cổ, trầm ổn, kiêu ngạo.

Nghe nói chiếc xe này là phiên bản giới hạn, toàn cầu chỉ có mấy chiếc mà thôi, Hoắc Lâm đã thèm chảy nước dãi từ lâu.

Đạt được mong muốn, đủ để hắn ta khoe khoang một thời gian.

Hạ Vãn thờ ơ lướt xuống dưới, mới phát hiện nội dung tin tức khác hoàn toàn so với cậu tưởng tượng.

Trong tin tức, nói Hoắc Bồi Phong cho biết vì cháu trai mới về nước nên mua cho hắn một chiếc ô tô mới.

Đóng tốt vai chú cháu thâm tình.

Phía dưới tin tức là một mảnh khen ngợi:

Tổng giám đốc Hoắc tốt với cháu trai quá.

Hoặc Dục đúng là hạnh phúc.

Nhà họ Hoắc đối với Hoặc Dục không tệ, Hoắc Lâm còn chưa từng được đãi ngộ này.

Tổng giám đốc Hoắc, ngài còn thiếu cháu trai không?

Chú ơi, cháu là đứa cháu đã thất lạc của chú! Cầu chú nhìn cháu một cái.

...

"Hoắc Dục." Giữa âm thanh răng rác, Hạ Vãn nói: "Chú của anh cho anh một cái xe mới, cực tuyệt."

Mắc Hoắc Dục tối sầm lại, đôi bàn tay cầm tay lái tuy vững như thái sai nhưng khóe miệng lại nhếch lên mang theo tia lạnh lùng mịa mai.

Keng một tiếng, điện thoại di động của Hạ Vãn ở trong túi vang lên một tiếng.

Cậu lấy ra, thấy tin nhắn trên WeChat.

Quả nhỏ ngọt ngào: [Con trai, có khỏe không?]

Là Tô Đường - bạn cùng phòng của nguyên chủ.

Nhất thời Hạ Vãn có chút không rõ ý tứ của những lời này vì vậy nhắn lại dấu hỏi chấm.

Tách trà lớn ngọt ngào: [?]

Quả nhỏ ngọt ngào: [Tớ mới vừa nghe anh họ tớ nói hôn sự của Hoắc Lâm.]

Tách trà lớn ngọt ngào: [Chờ tôi về rồi hãy nói.]

"Lại là Hoắc Lâm sao?" Ánh mắt Hoắc Dục nhìn về phía trước, giống như tùy ý hỏi một câu.

"Không phải." Hạ Vãn nói: "Là bạn cùng phòng của tôi."

Vừa đúng lúc điện thoại keng một cái, Tô Đường gửi voice chat đến.

Để chúng minh với Hoắc Dục đối phương không phải là Hoắc Lâm, Hạ Vãn tiện tay phát tin nhắn, giọng nói Tô Đường truyền tới, giọng nói tươi trẻ của một thiếu niên:

[Con trai à, cậu có biết bây giờ cậu đã thành hồng nhan họa thủy không? Hai anh em Hoắc Lâm, Hoắc Dục đều vì cậu mà cãi nhau với người trong nhà, trở mặt thành thù, không đội trời chung, nhất phách lưỡng tán, thủy hỏa bất dung,... Chuyện này mà đồn ra ngoài thì thành trò cười cho cả thiên hạ.]

Hạ Vãn: ...

Bộ mặt thống khổ!

---

Tác giả có lời muốn nói:

Hoắc Dục: Bản thân độc thân, hoan nghênh đến đây tham gia giao lưu.

Hạ Vãn: ...

Chương 11 - Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Hot - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia