Dì của Tô Đường rất mực yêu thương cậu ấy, quan tâm cậu ấy còn hơn cả cha mẹ. Không chỉ tiền tiêu vặt, ngay cả chi tiêu cho việc ăn mặc thường ngày, từ bé đến lớn cũng đều chu cấp cho cậu ấy không ngừng.
"Dì của cậu thật tốt quá đi." Phó Linh ngưỡng mộ nói: "Chắc chắn là do cậu quá đáng yêu rồi, nên mới thương cậu như vậy."
"Tớ đáng yêu thì cũng đáng yêu nhưng mà..." Tô Đường vừa nói, vừa liếc nhìn sang hướng của Thẩm Hành rồi nói tiếp: "Dì thương tớ không chỉ vì mỗi lý do này."
Ba người trò chuyện, ngày một trở lên thích thú và hăng hái hơn, Phó Linh và Hạ Vãn đang đầu đối đầu, cũng cùng nhìn về phía Tô Đường.
Tô Đường có vẻ hơi do dự nhưng sau một lúc lại nói tiếp: "Thật ra sau khi có anh họ thì dì có sinh cho tớ thêm một đứa em họ, chỉ kém mình một tháng."
"Sao chưa nghe cậu nhắc đến bao giờ?" Phó Linh tò mò.
Quả thực, Tô Đường ở ký túc xá thường xuyên nhắc đến dì và anh họ nhưng chưa nhắc đến em họ bao giờ.
Nói đến đây, vẻ mặt Tô Đường có chút buồn bã, một lúc sau nói: "Lúc hai tuổi, em họ mình đi lạc mất rồi."
Không khí trong ký túc xá yên lặng đi một lúc, Phó Linh nhìn thấy vẻ mặt ảm đạm của Tô Đường, vội vã véo góc chăn xin lỗi: "Thật xin lỗi, do tớ đã hỏi nhiều."
"Không sao." Tô Đường xua tay nói: "Chuyện của mười bảy mười tám năm về trước rồi."
"Đã nhiều năm vậy rồi mà vẫn chưa tìm được à?”
Hạ Vãn vừa mới rời khỏi gia đình, nghe được chuyện này, thật sự cảm thấy rất buồn.
"Dì và dượng mình như thể muốn lật tung cả đất lên." Tô Đường thở dài nói:
"Cũng không biết tại sao bỗng dưng mất tích, lúc đó hệ thống giám sát cũng chưa phát triển như bây giờ. Tóm lại trôi qua bao nhiêu năm rồi vẫn không thể tìm thấy."
"Vậy là dì cậu đã dành hết tình yêu thương dành cho em họ cho cậu rồi." Phó Linh nói.
Tô Đường gật đầu.
Lúc này tiếng điện thoại rung è è từ chỗ Thẩm Hành bên kia vọng qua, Tô Đường mới thôi không nói nữa.
Buổi chiều sau khi tan học, Hạ Vãn lần đầu cùng ba người trong ký túc xá đi nhà ăn dùng bữa, sau đó Phó Linh đi làm gia sư, Thẩm Hành đi luyện võ, Tô Đường thì được dì cho người đến đón đi.
Trong chốc lát, ký túc xá chỉ còn lại mỗi Hạ Vãn.
Tranh thủ lúc yên tĩnh này, cậu ngồi vào bàn đọc sách sắp xếp lại tài liệu.
Những tác phẩm trước đây, dụng cụ vẽ tranh, nhật ký trò chuyện, nhật ký liên lạc, danh bạ điện thoại, người liên hệ phần mềm xã hội, trong đó còn có một tài khoản lúc trước chủ cũ đăng ký trên nền tảng short video nào đó.
Đó là một tài khoản chuyên dùng để ghi chép lại công việc hội hoạ của mình nhưng chỉ sau hai ba bức tranh, cảm giác mới mẻ không còn thì trở nên đầy bụi bặm.
Hạ Vãn nhìn màn hình máy tính suy nghĩ một lúc, cảm thấy thứ này có thể sử dụng lại được.
Cái khác thì không dám nói nhưng đối với vẽ thì không thể làm khó được cậu.
Trước khi đến đây, ông nội và anh trai cậu kinh doanh một công ty trang sức nổi tiếng thế giới. Mẹ là một hoạ sĩ có tiếng quốc tế, chỉ cần vài nét vẽ ngẫu nhiên cũng có giá trị không hề nhỏ, chưa kể cha của cậu là một giáo sư nổi tiếng của giới khảo cổ.
Đối với mỹ thuật mà nói thì cậu đã được thấm nhuần từ nhỏ.
Chưa kể cậu ấy từ nhỏ đã theo mẹ, không chỉ có năng khiếu thiên bẩm về hội hoạ mà vô số những ngày không thể ra ngoài chơi, đều là những bức tranh trên tay bầu bạn với cậu ta.
Vẽ với cậu mà nói dễ dàng như việc thở vậy.
Không những thế, cậu còn định đăng ký một tài khoản dành riêng để làm mukbang.
Ý tưởng này nảy ra trong đầu khi nhìn thấy tài khoản video của chủ cũ.
Một loại hình hưởng thụ như ăn uống, nói không chừng ăn xong còn có thể quảng cáo sản phẩm như những người dẫn chương trình mà cậu đã xem trước đó. Vừa được ăn no lại có cơ hội kiếm tiền, sao lại không làm chứ?
Nhưng nếu bây giờ đăng ký tài khoản thì cậu khó tránh có chút lưỡng lự.
Hôm qua chuyện của Hoắc Lâm đã gây ra khá nhiều ồn ào, mặc dù cậu không sợ phiền phức nhưng nếu để những người có mặt hôm qua nhận ra hoặc những kẻ có tâm ý lợi dụng, ắt hẳn khó tránh một trận sóng gió.
Hai tay cậu chống hai bên má, nhất thời có chút do dự.
Nếu như sau này thực sự phải hợp tác với Hoắc Dục, vậy chuyện này vẫn nên bàn bạc với hắn thì hơn.
Tiền bạc trên người không nhiều nhưng cũng đủ sống, nhật ký trò chuyện và trong các loại tài khoản xã hội cũng không có thông tin tài liệu quan trọng lắm, dụng cụ vẽ và hàng tồn cũng còn một chút…
Sau khi Hạ Vãn sắp xếp xong mọi thứ, cậu cầm tấm bảng của chủ cũ lên để thử.
Những thứ khác thì không có gì đặc biệt, những dụng cụ này của chủ cũ thì lại rất chuyên nghiệp, cậu mới làm quen một lúc đã thấy có thể sử dụng chúng một cách thoải mái.
Hình dạng con hạc dần hiện ra trên màn hình, nó bay lượn trong không trung, đôi cánh chao nghiêng dang rộng như hai chiếc quạt sắc nhọn. Đầu và đôi chân cao gầy thể hiện rõ đường nét vẽ khỏe khoắn và mạnh mẽ.
Giống như một thanh kiếm chọc ngang giữa trời cao.
"Vãn Vãn..." Hạ Vãn đang nhập tâm vẽ vời, không biết Tô Đường đã về từ khi nào, cậu ta ngơ ngác đứng phía sau lên tiếng: "Sao mới một hai ngày mà kỹ năng vẽ của cậu lại tiến bộ nhanh vậy?"
Hạ Vãn dừng tay lại, nghiêng đầu nhìn cậu ta nói: "Chắc là lúc được lúc mất chăng?"
"Vậy không công bằng đâu..." Tô Đường ngồi xuống bên cạnh cậu thì thầm nói:
"Cậu đúng là mất bã rượu lại có được tinh hoa đây mà, một Hoắc Dục còn chưa đủ sao?"
"Ngưỡng mộ rồi à?" Hạ Vãn bật cười.
"Tớ ghen tị." Tô Đường không hề giấu diếm nói: "Khai mau, sao cậu có thể đả thông được hai mạch Nhâm Đốc vậy?"
“Cũng không khoa trương như vậy” Hạ Vãn đem vị trí nhường cho Tô Đường nhìn rõ ràng một chút.
Vì để không đến mức trình độ chênh lệch quá lớn với ban đầu, lúc sau cậu hạ b.út đã cố ý kiềm hãm mấy phần: “Cậu nhìn kĩ đi, thật ra thì vẫn còn rất nhiều nơi có thể cải thiện.”
Tô Đường nghi hoặc mà xích lại gần màn hình nhìn một lát.
“Hình như là vậy.” Cậu ấy nhỏ giọng nói.
Nhưng liếc nhìn sang một chút bức tranh này thực sự gần như hoàn mỹ, đặc biệt là tỉ lệ kéo gần như không thể bắt bẻ.
Cậu ấy nghi ngờ chốc lát liền lập tức tỉnh ngộ: “Tớ biết rồi, chắc chắn là buổi tối Hoắc Dục chỉ cho cậu vẽ đúng hay không?”
Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Tô Đường vừa dứt lời, Hoắc Dục liền gọi điện thoại đến.
“Ây da.” Cậu ấy cười ẩn ý một chút, đã lẹt xẹt bước vào phòng tắm.
“Alo.” Hạ Vãn nghe điện thoại, mơ hồ hơi nghi hoặc một chút, không phải là hôm nay mới vừa gặp nhau sao?
“Buổi tối ngày mai có tiện dành ra một chút thời gian không?” Hoắc Dục hỏi.
Ngày kia cuối tuần, lúc bình thường buổi chiều thứ năm xong tiết học Hạ Vãn liền phải về nhà cùng Hạ Thành Chương rồi.
“Có chuyện gì sao?” Hạ Vãn hỏi: “Ngày mai tôi phải về nhà cùng với ba.”
“Tối mai tôi tiễn cậu.” Hoắc Dục âm thanh trầm trầm truyền tới: “Nhưng trước đó, tôi sẽ dẫn cậu cùng đi gặp người nhà.”
“Gặp… Gặp cái gì?” Hạ Vãn nói ấp úng một chút, “Có phải quá nhanh không?”
“Không nhanh đâu.” Đối diện truyền đến một tiếng cười rất nhỏ, Hoắc Dục nhàn nhạt nói: “Tối hôm qua mới xác định mối quan hệ, hôm nay gặp người nhà, thời gian rất hợp lý.”
“Ai xác định mối quan hệ cùng anh chứ?” Hạ Vãn lén nhìn hướng phòng tắm.
“Ngày mai sẽ cho cậu xem bản thỏa thuận được không?” Hoắc Dục hỏi, theo tiếng nói của hắn truyền tới, còn có rất nhẹ một âm thanh “Cùm cụp”, giống như là tiếng bật lửa.
“Gặp người nhà có yêu cầu gì không?” Hạ Vãn hỏi.
“Không có yêu cầu gì” Hoắc Dục nói: “Chỉ cần giống khi cậu đối xử với Chu Thủy, thích làm gì thì làm, không kiêng nể gì cả là được rồi.”
“À.” Hạ Vãn ngầm hiểu, tuy nhiên không biết Hoắc Dục làm sao biết sự tình của Chu Thủy nhưng chính cậu không thẹn với lòng, cũng không để trong lòng.
Cậu tràn đầy tự tin vỗ n.g.ự.c một cái: “Yên tâm, cứ giao cho tôi.”