Trong buổi phát sóng trực tiếp đầu tiên của Hạ Vãn, món mà cậu đã ăn chính là chân giò, được Tô Đường gửi tặng.

Theo lời của Tô Đường, đây là món ăn đặc sản của một thành phố nào đó ở miền Nam. Trong một chuyến đi công tác, mẹ của cậu ấy đã đặc biệt mua mang về. Vì thế, mỗi người trong ký túc xá đều sẽ được cậu ấy gửi tặng cho hai cái.

Không biết là do cậu chưa từng ăn chân giò hay là do cái chân giò này thực sự ngon. Không chỉ nhìn ngon mắt mà khi ăn vào, nó còn có độ dai dai, bên trong chiếc chân giò còn có rất nhiều phần gân. Món ăn này vừa đủ thấm vị, lại không hề bị mất đi vị tươi ngon.

Đối với Hạ Vãn mà nói, món ăn này có thể sánh ngang với món canh gà hầm mà cậu đã từng được uống, ở nhà của Hoắc Dục.

Mặc dù là tài khoản mới, chưa có nhiều người hâm mộ, cũng chưa có nhiều lượt xem nhưng Hạ Vãn vẫn ăn uống, một cách rất tập trung và vui vẻ.

Cậu không ăn một cách khoa trương như những người phát sóng trực tiếp khác. Thay vào đó, cậu ăn uống thực sự giống như những lúc bình thường. Cậu ăn thành từng miếng nhỏ nhưng ăn với tốc độ rất nhanh. Khoé mày và đuôi mắt của cậu, đều thể hiện được ra sự hưởng thụ của mình đối với món ăn ngon đó.

Khi ăn được một nửa chiếc chân giò thì trong phòng phát sóng trực tiếp của cậu, lại có thêm vài người vào. Vì thế nên Hạ Vãn cũng đã nhanh ch.óng nhận được, những bình luận đầu tiên trong đời:

[Vừa ăn tối xong nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ ăn uống của em trai, tôi lại cảm thấy đói rồi.]

Không lâu sau, lại có thêm một bình luận khác xuất hiện:

[Đây là em trai phát sóng trực tiếp ăn uống có nhan sắc khuynh thành. Nhất thời, tôi không biết nên thèm em trai, hay thèm cái chân giò trong tay của em trai nữa.]

"Vậy thì vẫn nên thèm chân giò đi." Hạ Vãn cong mắt cười và trả lời lại bình luận đó.

[Người phát sóng trực tiếp ăn ngon quá, cảm giác giống như từ đó đến giờ, tôi chưa từng được ăn thứ gì ngon đến như vậy.]

"Bởi vì nó thực sự rất ngon mà!”

Hạ Vãn phớt lờ đi những bình luận hiện trên màn hình như: "Em trai đẹp trai quá", "em trai ăn dễ thương quá", "tôi cũng muốn cho em trai ăn chân giò của tôi" và lựa chọn ra một số chủ đề có giá trị hơn để trong lúc ăn uống, cậu có thể chậm rãi tương tác được với cư dân mạng.

[Có liên kết chân giò không? Muốn mua chân giò ngon như của em trai.] Một bình luận khác lại xuất hiện, phía sau nhanh ch.óng xuất hiện một hàng dài các bình luận cộng một, tỏ ý muốn mua.

"Không có đâu." Cuối cùng, Hạ Vãn đã ăn hết sạch chiếc chân giò. Sau đó, lại dùng khăn ướt để lau sạch tay: "Tạm thời, tôi vẫn chưa có ý định bán đồ. Hiện tại, tôi chỉ muốn chia sẻ sở thích ăn uống của mình với mọi người trước thôi."

Hạ Vãn trả lời bình luận một cách thẳng thắn. Cậu không hề che giấu ý định muốn biến tài khoản này, thành một tài khoản thương mại.

[Em trai là người mới à?] Có người lên tiếng.

"Đúng vậy" Hạ Vãn mỉm cười, một lọn tóc mai từ bên tai bỗng trượt xuống, khiến khuôn mặt nhỏ trên màn hình trông vừa tươi tắn, lại vừa thanh tú: "Còn mong mọi người có thể quan tâm nhiều hơn nữa."

[Đã theo dõi, mong chờ em trai phát sóng trực tiếp nhiều hơn.]

[Đã theo dõi nhưng không phải vì đồ ăn mà là vì, em trai có một nhan sắc khuynh thành.]

Phía dưới, lại tiếp tục hiện lên một hàng dài cộng một.

Hạ Vãn ngẩng đầu lên, rồi nhìn vào số lượng người, đang ở trong phòng phát sóng trực tiếp. Không thể ngờ được rằng, trong phòng đã có hơn tám mươi người xem.

Cậu mỉm cười, nói lời cảm ơn mọi người. Cuối cùng, cậu vẫy tay với camera, rồi nhấp chuột để thoát khỏi phòng phát sóng trực tiếp.

Khi quay đầu lại, Hạ Vãn phát hiện ba người kia, cũng đang ngồi ở chỗ của mình, để gặm chân giò.

Phó Linh nhanh miệng nói: "Vãn Vãn, cậu ăn ngon quá! Tớ đã định để lại một cái nhưng bây giờ đã gặm đến cái thứ hai mất rồi."

"Các cậu đều đã vào đó rồi à?" Hạ Vãn tỏ ra hơi căng thẳng mà hỏi: "Các cậu thấy tớ thể hiện thế nào?"

"Còn phải hỏi nữa sao?" Tô Đường nói: "Tất nhiên là hoàn hảo rồi!"

Thẩm Hành ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ tiện tay giơ chiếc chân giò đang cầm trong tay lên. Cậu ấy tỏ ý rằng, mình đã bị lây nhiễm, không ăn thì không thể chịu được.

Hạ Vãn thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười một lúc. Đột nhiên, cậu nhớ ra Hoắc Dục sau bữa ăn, hắn đã hỏi cậu để xin tài khoản phát sóng trực tiếp.

Nụ cười trên mặt cậu như đông cứng lại. Trước mắt cậu, thoáng hiện ra biểu cảm của Hoắc Dục, khi xem buổi phát sóng trực tiếp này.

Chắc là, hắn cũng lạnh nhạt hờ hững, Hay là sẽ cảm thấy, cậu dùng tay ăn trực tiếp không vệ sinh?

Hạ Vãn dừng lại một lát, nghĩ đến buổi chiều khi chạm vào dái tai Hoắc Dục. Cậu nhớ tới vẻ mặt của chống cự và cảnh giác của đối phương.

Chẳng lẽ, Hoắc Dục mắc chứng sợ bẩn?

Chậc…

Cậu cố gắng thu hồi lại những suy nghĩ trong đầu. Sau đó, bắt đầu sắp xếp lại một xấp giấy vẽ tranh sơn dầu cũ mà cậu vừa mới mua được.

"Ê, Vãn Vãn." Tô Đường miệng đầy dầu mỡ, đi tới: "Chiều nay tớ đã nhìn thấy cậu và Hoắc Dục ở cổng trường."

"Sao cậu không gọi tớ?" Hạ Vãn hỏi.

C28 - Sau Khi Liên Hôn Cùng Nhân Vật Phản Diện Tôi Nổi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia