Đúng như những gì cô vừa nói lúc trước: Tạm biệt nhé, Tạ tiên sinh, chúc anh mọi điều tốt đẹp.】
Và rồi sau đó là khoảng thời gian truy thê kéo dài gần hai năm trời. Không lâu sau khi Tiểu Viên chào tạm biệt Tạ Tiểu Yến, Tạ Tiểu Yến thực ra đã tìm đến cô, nhưng lần nào cũng bị bố của Tiểu Viên đanh thép chặn đứng lại.
Bố của Tiểu Viên sau sự việc này cũng trở nên vô cùng nghiêm khắc với Tạ Tiểu Yến. Nhìn Tạ Tiểu Yến mà ngứa mắt vô cùng, ông tuyên bố nếu Tạ Tiểu Yến không hủy bỏ hôn ước thì sau này đừng mong nhìn thấy Tiểu Viên nữa.
Thế nhưng khi Tạ Tiểu Yến vất vả lắm mới giải quyết xong cái hôn ước kia thì lại nhận được tin Tiểu Viên đã không còn ở Cảng Thành nữa mà đã ra nước ngoài du học. Không có một hai năm thì sẽ chẳng quay trở về Cảng Thành đâu.
Thế là Tạ Tiểu Yến đành bấm bụng chờ đợi suốt hai năm ròng. Cho đến một ngày hai năm sau, rốt cuộc anh cũng nhận được tin Tiểu Viên trở về nước. Ngay lập tức, anh gạt bỏ hết mọi thứ, vứt lại công việc kinh doanh trong tay, lao thẳng tới nhà Tiểu Viên, thế nhưng…
【Tiểu Viên lại không chịu gặp anh nữa.
Ngày hôm ấy, Cảng Thành lại trút xuống một trận mưa rào. Mưa đập vào mặt rát buốt, hệt như cái ngày hai năm trước khi Tiểu Viên chạy đến chất vấn anh. Chỉ có điều hiện tại, tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Anh biết lúc này Tiểu Viên đang ở trên tầng, đèn trong phòng cô vẫn còn sáng, nhưng người làm nhà cô hết lần này đến lần khác đứng ra ngăn anh lại, báo rằng Tiểu Viên đã nghỉ ngơi rồi, mời anh rời đi.
"Tạ tiên sinh, tiểu thư đã đi ngủ rồi. Mưa to thế này, sức khỏe là trên hết, mời anh trở về cho."
Anh không muốn rời đi, nhưng vào ngày hôm ấy, anh vẫn chẳng thể gặp được Tiểu Viên.
Đến ngày hôm sau, anh lại tới. Ngày này trời không mưa, nhưng anh vẫn bị chặn lại, vẫn chẳng thể nhìn thấy Tiểu Viên.
Ngày tiếp theo, anh lại đến. Rồi ngày tiếp, ngày tiếp nữa, anh lại tới. Cứ như thế ngày qua ngày, hôm nào anh cũng có mặt, nhưng anh vẫn chẳng thể gặp được Tiểu Viên.
Anh biết, đây là vì Tiểu Viên không muốn nhìn thấy mình. Cho dù anh có đứng canh ở đây bao lâu đi chăng nữa thì cô cũng sẽ không bước ra gặp anh. Giữa bọn họ, có lẽ đã kết thúc từ hơn hai năm trước rồi.
Nhưng mà… anh không nỡ buông tay, không đành lòng buông tay chút nào! Anh chỉ muốn nhìn cô một cái, muốn nghe cô cất lời, cô giận dữ trừng mắt nhìn anh cũng được, cô mắng c.h.ử.i anh cũng xong, nhưng xin cô đừng trốn tránh không gặp anh nữa.
"Người phụ nữ này, sao em lại có thể tàn nhẫn đến thế chứ, ngay cả một cơ hội nhìn em một cái em cũng không cho. Em tàn nhẫn lắm, nhưng tại sao tôi vẫn không kìm lòng được mà nhớ đến em?"
"Tôi rất muốn gặp em, em đến mắng tôi cũng được, đ.á.n.h tôi cũng xong. Hay là tôi m.ó.c t.i.m mình ra cho em xem có được không, đặt vào lòng bàn tay em để em làm chủ? Lần này tôi sẽ không phản bội nữa đâu… Tiểu Viên, em có thể ngoảnh đầu nhìn tôi một lần được không?"】
Khi livestream gõ tới chương này, Lâm Tri Vi vẫn có vài phần nơm nớp lo sợ. Cô không biết tình tiết truy thê hỏa táng trường kiểu này thì người Cảng Thành ở thời đại này có tiếp nhận nổi hay không.
Nếu không tiếp nhận được thì có lẽ cô phải sửa lại phần nội dung này một chút. Dù sao mục tiêu của Lâm Tri Vi khi livestream viết truyện trên mạng rất rõ ràng: Chỉ vì kiếm tiền! Nếu các bố khán giả có quá nhiều ý kiến trái chiều thì cô buộc phải tiến hành chỉnh sửa cho phù hợp.
Cho nên sau khi viết xong đoạn tình tiết này, Lâm Tri Vi hơi thiếu tự tin mà lật xem khu vực bình luận của khán giả bên dưới phòng livestream.
Ai ngờ vừa lướt xem, Lâm Tri Vi liền thấy trong khu vực bình luận liên tục nhảy ra thông báo mới:
【Hay, ngược hay lắm, sướng vãi! Đệch, bà đây chướng mắt cái gã Tạ ch.ó này lâu lắm rồi, Tiểu Viên bảo bối làm tốt lắm, làm quá đẹp mặt!】
【Đúng thế, Tạ ch.ó cút đi cho ông, dám làm tổn thương Tiểu Viên vợ tôi, tôi phải bế Tiểu Viên vợ tôi đi chỗ khác, không hẹn gặp lại!】
【Đúng, ngược c.h.ế.t hắn đi, Tiểu Viên đừng bao giờ gặp lại gã Tạ ch.ó đó nữa. Móc cái tim khỉ gì chứ, anh đưa ra thì Tiểu Viên vợ nhà này thèm lấy chắc? Hừ, bẩn thỉu, vứt đi!】
Ồ, đi kèm với những dòng bình luận mang phong cách kỳ lạ như ‘vợ Tiểu Viên’, ‘Tạ ch.ó’ này còn là vô số tiếng thông báo nhận tiền thưởng vang lên liên hồi.
Hơn nữa, những tài khoản tặng quà này khác hẳn với dàn nick có tên gái ngoan mềm mại trước đó. Nhìn một cái là biết ngay tài khoản của dân mạng nam, lại còn không ít cái tên chuẩn trai thẳng, mở miệng ra là xưng ‘ông đây’, ‘bà đây’. Mức độ vung tiền tuy không hào phóng bằng bốn chị đại phú bà dạo trước, nhưng cũng rất xông xênh nện xuống không ít Hoa Bạch Kim.
Có tiền thưởng thì Lâm Tri Vi dĩ nhiên là vui rồi.
Nhưng vấn đề ở chỗ… cuốn truyện ngôn tình cô đang viết không phải là ngôn tình nữ hướng sao? Khán giả đến xem cô gõ chữ đáng lẽ ra phải toàn là các cô gái mới đúng chứ, sao tự dưng lại có nhiều khán giả nam đến thế? Hơn nữa cái biệt danh ‘Tạ ch.ó’ các thứ này chắc sẽ không truyền ra ngoài rồi hại cô bị phát hiện ra đấy chứ?
Tuy nhiên cũng may là cuốn ngôn tình này của cô cũng sắp gõ xong rồi. Bối thêm chút sức lực, trong vài ngày tới viết nốt phần nội dung còn lại rồi gom thêm ít tiền thưởng nữa là cô có thể chuồn êm.
Số tiền thưởng kiếm được hiện tại tuy chưa phải là quá nhiều nhưng tiền tàu xe đi lại chắc chắn là thừa sức. Chỉ là khoản tiền về lục địa xây nhà nuôi heo thì vẫn còn thiếu một chút. Sau này cô nhờ chị Phương Di giới thiệu giúp hai tháng làm việc vặt, rồi lấy thêm ít hàng Hồng Kông đem về bán trao tay là vốn liếng khởi nghiệp cơ bản coi như vừa đủ.
Lâm Tri Vi tính toán chu toàn hết cả. Nhìn thấy đường về nhà đang ngày một đến gần, trong lòng cô không khỏi trào dâng cảm giác sướng rơn.
Thế nhưng điều Lâm Tri Vi không thể ngờ tới là, ngay trước khi cô viết xong đại kết cục cho bộ ngôn tình này thì 《Nhật ký cưng chiều vợ của đại gia Cảng Thành》 lại… bùng nổ độ hot.
A Kiệt — người đã hoàn toàn trở thành fan ruột của Lâm Tri Vi — sau ngày làm ‘khảo sát thị trường’ xong đã cho bộ truyện lên hẳn trang chủ của trang web mới với đủ loại đề xuất rầm rộ. Ngay lập tức, phòng livestream của Lâm Tri Vi thu hút một lượng lớn khán giả mới, mà trong số khán giả mới này lại có không ít fan hâm mộ yêu thích Tạ Yến.
Thế là không lâu sau, mấy diễn đàn mà nhóm phú bà của Trình Viện Viện hay lượn lờ đều ngập tràn thảo luận về bộ truyện 《Nhật ký cưng chiều vợ của đại gia Cảng Thành》. Trong tình cảnh này, phòng livestream của Lâm Tri Vi muốn không nổi tung lên cũng khó.
Tất nhiên nếu chỉ dừng lại ở đó thì Lâm Tri Vi cũng chẳng sao cả, dù sao cũng chỉ là chuyện trong vài ngày. Chờ cô viết xong kết truyện thì sự việc này cũng sẽ dần dần chìm xuống thôi.
Dù sao Cảng Thành đầy rẫy những tin tức giật gân lớn nhỏ, cuốn truyện ngôn tình này của cô làm sao so được với mấy scandal thị phi trong giới nhà giàu Cảng Thành cơ chứ.
Vốn dĩ mọi chuyện nên diễn ra như vậy.
Thế nhưng ba ngày sau khi bộ 《Nhật ký cưng chiều vợ của đại gia Cảng Thành》 nổi như cồn, trợ lý Tạ Nhị sau khi đi tuần tra bến tàu về rốt cuộc cũng có chút thời gian rảnh rỗi. Cậu ta liền đá đ.í.t gã đồng nghiệp đang ngồi chơi game trước máy tính ra, đặt m.ô.n.g ngồi xuống định tự tay làm vài ván gánh team.
Chẳng còn cách nào khác, dạo này Tạ Nhị quá bận rộn. Tạ Nhất không có ở đây, đại ca liền coi cậu như ch.ó mà sai bảo, hức hức. Tội nghiệp gã đàn ông cơ bắp 160 cân như cậu ta giờ bị đói đến gầy gò còn 150 cân, cái vòng vòng eo mỡ cũng biến mất tiêu.
Khổ nỗi đầu óc cậu lại không thông minh bằng Tạ Nhất. Mấy lần gần đây nhận được tin tức về 'Hoa Hải' đi bắt người thì đối phương đều đã chuồn mất tiêu, cuối cùng đành ngậm ngùi về tay trắng. Làm cậu sau khi về chẳng dám ngẩng đầu nhìn vào mắt đại ca nhà mình, chỉ sợ đại ca lại ném cậu xuống biển cho bơi theo tàu, hức hức.
Quá đáng sợ, đại ca đúng là không phải con người.
Càng nghĩ, tên to xác Tạ Nhị càng cảm thấy tủi thân, giờ chỉ muốn chơi hai ván game để xả giận.
Ai ngờ vừa ngồi xuống, tay chân lóng ngóng kiểm soát không tốt, vô tình lại bấm nhầm vào một trang web nằm trong danh mục đề xuất hot.
Và rồi, Tạ Nhị nhìn thấy một dòng chữ như thế này:
【《Nhật ký cưng chiều vợ của đại gia Cảng Thành》: Đại ma vương Tạ Tiểu Yến yêu người phụ nữ trước mắt đến điên cuồng, chỉ muốn móc trái tim mình ra đem tặng cô, chỉ cầu mong người phụ nữ ấy ngoảnh lại nhìn anh một cái, dù là mắng anh, đ.á.n.h anh cũng được, anh yêu cô đến c.h.ế.t mất!】
Tạ Nhị vừa mới ngụm một ngụm nước: “Phụt ——”
Là do cậu hoa mắt rồi đúng không? Chắc chắn là cậu hoa mắt rồi, nhất định là vậy! Cái liếc mắt vừa rồi làm cậu suýt thì tưởng mình nhìn thấy tên của đại ca chứ. Lại còn yêu người phụ nữ đến c.h.ế.t mất nữa chứ, đây là muốn dọa Tạ Nhị cậu sợ c.h.ế.t gạt giật mình đấy à!
Cậu thà tin đại ca nhà mình quăng phụ nữ xuống biển đi bơi chứ quyết không tin cái trò yêu phụ nữ đến c.h.ế.t mất đâu nhé. Cái nết coi phụ nữ như đàn ông, coi đàn ông như ch.ó của đại ca nhà cậu mà biết yêu thương quý mọng phụ nữ thì mới là chuyện lạ đó.
Tuy nhiên cái tên nhân vật chính mà bài viết này đặt ra đúng là giống đại ca nhà cậu thật, chỉ khác đúng một chữ thôi. Hơn nữa không chỉ tên giống mà ngay cả miêu tả hoàn cảnh trong truyện cũng giống nữa.
Thực ra nếu chỉ có thế thì Tạ Nhị đã chẳng hứng thú đến vậy.
Dù sao từ ngày đại ca ngồi lên vị trí đó, đủ loại tin đồn nhảm nhí xoay quanh đại ca bỗng dưng nhiều lên như nấm sau mưa.
Bao gồm cả đủ loại tin đồn tình cảm. Mặc dù Tạ Nhị thường xuyên đi theo bên cạnh đại ca mà chẳng thấy bóng dáng người phụ nữ nào xuất hiện, nhưng báo chí Cảng Thành đã viết phân tích vanh vách như đúng rồi. Làm Tạ Nhị xem mà ngơ ngác cả người, nếu không nhờ còn chút lý trí thì cậu đã thật sự tưởng đại ca giấu mình lén lút qua lại với người phụ nữ nào rồi.
Nhưng cái bài viết có tên 《Nhật ký cưng chiều vợ của đại gia Cảng Thành》 này dường như lại khác với mấy bài viết bịa đặt trước kia. Tuy cái này cũng là bịa lung tung, nhưng vài chi tiết nhỏ xem ra lại y hệt thói quen của đại ca nhà cậu.
Giống như đoạn đầu có viết về chuyện ăn cháo chẳng hạn.
Người khác có thể không biết nhưng Tạ Nhị thì không thể không biết. Cuộc sống thời thơ ấu của Tạ Yến chắc chắn chẳng mấy vẻ vang, thậm chí còn có phần cơ cực. Chuyện chịu đói là cơm bữa, mãi đến năm chín tuổi được nhà họ Tạ đón về thì cuộc sống mới dần tốt lên. Nhưng cũng vì thế mà mắc phải cái bệnh 'sợ bị đói', ví như không bao giờ lãng phí đồ ăn, lần nào ăn cháo cũng l.i.ế.m sạch sành sanh đáy bát, còn sạch hơn cả đám đàn em bọn họ ăn nữa.
Ngoài ra còn có rất nhiều động tác chi tiết trong truyện, nhìn qua thấy thực sự rất giống đại ca nhà cậu. Điều này làm Tạ Nhị — người vốn chỉ định bấm vào nghía qua hai cái xem bên trong viết cái thứ quỷ gì — lại không kìm được mà đọc tiếp xuống dưới, mà càng đọc lại càng mê đắm mới c.h.ế.t chứ.
Đặc biệt là khi đọc đến đoạn truy thê hỏa táng trường ở đoạn cuối, Tạ Nhị phấn khích vô cùng, chỉ thấy trong lòng sướng không đếm xể. Cậu nghĩ, chao ôi, giá mà đại ca thật sự bị dạy dỗ cho một trận như thế này thì tốt biết mấy. Đến lúc đó cậu có thể đi mách lẻo với chị dâu, để xem đại ca còn dám ném cậu xuống biển bơi theo tàu nữa hay không.
Nhưng tiếc là bài viết này vốn là hư cấu chứ không phải thật. Giá mà thật sự có một chị dâu lớn như thế này đứng ra quản lý đại ca bọn họ thì tốt biết mấy. Đến lúc đó cậu nhất định sẽ ngày ngày nịnh hót chị dâu tương lai, làm đại ca không dám ăn h.i.ế.p cậu nữa, thế thì sướng phải biết!