Gần đây sao thủy nghịch hành, mấy anh bạn trai quen qua mạng mà tôi cùng lúc hẹn hò đều lần lượt lật xe.

Một người là kẻ l.ừ.a đ.ả.o kiểu "g.i.ế.c lợn", nói mình là người giàu nhất nước, còn bảo đã mua hẳn cho tôi một tòa nhà ở thủ đô. Kết quả vì số tiền chuyển khoản quá lớn nên tài khoản của tôi bị đóng băng do nghi ngờ rủi ro.

Một tên l.ừ.a đ.ả.o khác khoe có thể giúp tôi gặp thần tượng. Cuối cùng đến cả vé concert mà hắn cũng không giành được, còn làm ra một đống chữ ký giả mạo.

Còn có một người tự xưng là giáo sư tài năng. Dạy kèm từ xa cho tôi, vậy mà trọng tâm ôn tập sai hết, khiến tôi trượt môn và phải thi lại!

Hai tên phiền phức còn lại thì khỏi cần nhắc.

Kẻ l.ừ.a đ.ả.o kiểu "g.i.ế.c lợn", tên l.ừ.a đ.ả.o, kẻ tự đại, thần côn, anh chàng dưỡng sinh.

Hay lắm, tất cả đều nhắm vào một mình tôi mà chơi.

Tôi vừa c.h.ử.i rủa vừa kéo hết bọn họ vào danh sách đen.

Ai mà ngờ được, bọn họ lại đồng loạt trở thành khách hàng tìm đến văn phòng thám t.ử của tôi để ủy thác điều tra.

01

Chuyện là thế này.

Anh trai tôi mở một văn phòng thám t.ử ở khu đại học.

Kỳ nghỉ hè năm đó, mẹ chê tôi ở nhà quá phiền phức, thế là bà đẩy tôi sang chỗ anh trai.

Dạo này anh ấy vừa nhận được mấy vụ lớn từ bạn bè giới thiệu.

Hôm đó, anh kéo tôi vào một nhóm chat tên là "Liên minh nạn nhân".

"Mấy người này đều là nạn nhân bị bạn gái quen qua mạng lừa gạt. Hôm nay em thử học cách tiếp nhận và trao đổi với khách hàng đi."

Nói cũng lạ.

Trong số những người đó có tổng tài, minh tinh, giáo sư, bác sĩ. Ai nấy đều là người xuất chúng, đứng đầu trong lĩnh vực của mình. Vậy mà lại vấp phải cú ngã đau nhất đời, bị một cô gái quen qua mạng xoay như chong ch.óng.

Vừa nghe thấy chuyện khó tin ấy, m.á.u hóng hớt trong tôi lập tức sôi sục.

"Wow, năm người này đều bị cùng một người chơi đùa à? Cô ta đúng là bậc thầy quản lý thời gian!"

Tôi cũng muốn học bí quyết quản lý thời gian đó!

Anh trai trừng mắt nhìn tôi.

"Mấy người này có thân phận khá đặc biệt, em đừng..."

Tôi lập tức vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Yên tâm, yên tâm, em không nhiều chuyện đâu."

Anh trai vừa đi khỏi, tôi lập tức gọi điện cho cô bạn thân.

Nghe có chuyện để hóng, Chu Hiểu xách ngay trà sữa với hạt dưa chạy tới, dù sao hai đứa tôi cũng đang rảnh.

Chu Hiểu hỏi: "Ê, dạo này không thấy cậu nhắc tới mấy anh người yêu quen qua mạng nữa. Lật xe rồi à?"

Vừa nhớ tới đám bạn trai xui xẻo đó là tôi lại bực: "Mịa, đừng nhắc nữa."

Vừa sắp xếp hồ sơ khách hàng, tôi vừa than vãn với cô ấy: "Cậu không biết đâu, cái anh tự nhận là tỷ phú kia quá đáng thế nào. Hôm sinh nhật tớ, tớ bảo anh ta giúp tớ c.h.é.m giá trên ứng dụng mua sắm. Ai ngờ quay sang bảo đã mua cho tớ nguyên một tòa nhà ở Kinh Thị... Thế chẳng phải mô hình l.ừ.a đ.ả.o điển hình à? Tấm ảnh giấy chứng nhận bất động sản anh ta gửi qua chỉnh sửa lộ liễu đến mức ch.ó nhà tớ nhìn còn nhận ra! Để chứng minh bản thân, anh ta còn làm một giao dịch chuyển khoản số tiền cực lớn, khiến tài khoản của tớ bị đóng băng vì nghi ngờ rủi ro luôn đấy!"

Chu Hiểu hút một ngụm trà sữa, cười đến run cả vai: "Còn người nói sẽ đưa cậu đi gặp thần tượng thì sao?"

"Còn vô lý hơn nữa!" Tôi đập mạnh vào đùi, càng nói càng kích động: "Anh ta gửi cho tớ cả đống chữ ký giả!"

Hôm đó nhận được đống hàng giả xong, đối phương còn giả vờ vô tội nhắn tin hỏi tôi, hỏi tôi có thích không. Nếu thích, anh ta còn có thể viết thêm vài câu danh ngôn truyền cảm hứng theo yêu cầu.

Tôi thật sự muốn c.h.ử.i thề, tức đến mức ngón tay cũng run lên.

Cố nhịn cơn giận, tôi trả lời: [Anh yêu à, có phải anh bị lừa rồi không? Nhan Dịch là ngôi sao nổi tiếng mà, anh kiếm đâu ra nhiều chữ ký thế này vậy?]

[Chuyện đó em không cần quan tâm.]

[Em muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.]

Tôi tối sầm cả mắt.

Được rồi.

Tự ký chứ gì.

Giờ trên thị trường đầy người chuyên bắt chước chữ ký người nổi tiếng, tôi còn muốn báo cảnh sát luôn ấy chứ.

Nhan Dịch là diễn viên mà tôi yêu thích nhất suốt hai năm nay. Nghe nói gần đây hắn đang quay phim khép kín, bận đến mức không có thời gian nghỉ. Vậy mà người bạn trai quen qua mạng kia không chỉ lấy được chữ ký tay của Nhan Dịch mà còn có cả một bức thư viết tay gửi riêng cho tôi!

Ảnh chụp chữ ký giả thì thôi đi, còn làm hẳn thư viết tay giả, thật sự xem tôi là đồ ngốc à?

Chu Hiểu cười đến suýt sặc.

Tôi đang định tiếp tục than phiền thì màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên.

02

Tin nhắn của nạn nhân số một gửi tới.

Ban đầu hẹn ba giờ chiều đến văn phòng nhưng anh ấy bảo buổi chiều đột xuất có tiết dạy, muốn tới sớm hơn.

Chu Hiểu xoa tay đầy phấn khích: "Cho anh ta tới đi! Tớ nóng lòng lắm rồi!"

Nửa tiếng sau, người đã đến nơi.

Nạn nhân số một là một phó giáo sư trẻ tuổi. Anh đeo kính gọng vàng, cổ tay áo chỉnh tề, dáng người cao gầy. Ngoại hình đẹp trai, khí chất nho nhã mà lạnh lùng, mang cảm giác cấm d.ụ.c khó gần.

"Xin chào, tôi là Thẩm Mặc. Chắc cô đã xem hồ sơ của tôi rồi. Tôi là người đã hẹn trước vào buổi chiều."

Giọng Thẩm Mặc lạnh nhạt, khi nói chuyện tự mang theo uy nghiêm.

Tôi và Chu Hiểu nhìn nhau.

Nãy giờ mải hóng chuyện nên còn chưa kịp xem hồ sơ nạn nhân.

Thẩm Mặc ngồi xuống, uống một ngụm nước rồi bắt đầu kể về quá trình mình bị lừa.

Anh nói bạn gái quen qua mạng của mình trước đây rất ngoan ngoãn và quấn người, chỉ là cô ấy có một cô em gái khiến người khác đau đầu.

Kỳ thi đại học sắp tới, bài tập quá nhiều, khiến bạn gái anh phải tốn rất nhiều thời gian kèm em học. Khoảng thời gian hai người trò chuyện tình cảm cũng vì thế mà ít đi đáng kể.

Để bạn gái được thở phào nhẹ nhõm hơn, không phải quá mệt mỏi, Thẩm Mặc chủ động đề nghị dạy học cho em gái cô ấy, thậm chí còn giúp làm bài tập.

"Vì em gái bạn gái tôi thuận tay trái, chữ lại rất xấu. Cho nên tôi còn cố bắt chước nét chữ của cô ấy..."

Thẩm Mặc tháo kính xuống, xoa nhẹ đôi mắt đã đỏ lên.

"Sau đó, em gái cô ấy thi đỗ đại học, bạn gái tôi liền chặn tôi. Khoảng hơn hai tháng sau, lúc trường đại học khai giảng, cô ấy lại kết bạn lại với tôi, nhờ tôi dạy em gái học chương trình đại học..."

Tôi nghe đến nhập tâm, vừa nghe vừa ghi chép.

[Đặc điểm nghi phạm: Chữ xấu, thuận tay trái, có một cô em gái phiền phức]

"Đáng ghét thật! Đây chẳng phải coi anh như gia sư miễn phí sao?"

Chu Hiểu lập tức hỏi: "Thế sau đó thì sao?"

Thẩm Mặc mím môi, ánh mắt tối đi vài phần.

"Sau đó không biết cô ấy bị kích thích chuyện gì. Cô ấy chỉ nhắn một câu: Chia tay đi, đồ rác rưởi. Rồi chặn tôi. Tôi suy nghĩ rất lâu mới nhận ra. Hóa ra tôi chỉ là bàn đạp giúp cô ấy vượt qua kỳ thi."

Khi nói những lời này, vẻ mặt Thẩm Mặc không có quá nhiều cảm xúc, giống như đang kể chuyện của người khác.

Nhưng tôi chú ý thấy hai tay anh siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, các khớp ngón tay trắng bệch, bên cạnh hổ khẩu tay trái có một nốt ruồi nhỏ màu đen cực kỳ quen mắt.

Trước đây, một trong những người bạn trai quen qua mạng của tôi cũng từng giúp tôi làm bài tập. Anh ấy còn cố ý chụp một bức ảnh bàn tay đang cầm b.út viết chữ gửi cho tôi.

"Em yêu nhìn này, anh cũng học được cách viết bằng tay trái rồi đó~ ❤️"

Lúc ấy tôi còn khen: "Anh yêu giỏi quá!"

"Yêu cầu của tôi rất đơn giản. Tìm được cô ta, bắt cô ta phải trả giá thật đắt!"

Thẩm Mặc ngẩng đầu nhìn sang. Ánh mắt sau tròng kính bình tĩnh đến lạnh lẽo, sau đó tầm mắt dần hạ xuống, dừng lại trên bàn tay đang cầm b.út của tôi.

Đôi môi mỏng của anh khẽ mở, giọng nói khiến người ta vô thức cảm thấy nguy hiểm.

"Cô Tống, cô cũng thuận tay trái sao?"

Chương 1 - Sau Khi Lừa Yêu Năm Đại Lão, Tôi Giả Mất Trí Nhớ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia