Chỉ một câu nói khiến Tô Nam bỗng ngẩn người.
Tần Du ghé sát tai cô thì thầm giải thích:
"Mấy tên này không phải đối thủ của anh ta đâu, cậu cứ yên tâm đi, cho người ta cơ hội thể hiện chút chứ!"
Tô Nam nhíu mày: "..."
Chưa đầy một phút sau, cục diện đã đảo ngược hoàn toàn. Đám lưu manh tóc tai xanh đỏ bắt đầu kêu la t.h.ả.m thiết, tên thì tháo chạy trối c.h.ế.t, tên thì gào lên đòi báo cảnh sát.
Tô Nam cạn lời:
"Bọn chúng mới đi làm lưu manh ngày đầu sao? Lại còn đòi báo cảnh sát?"
Tần Du cũng nhìn đám lưu manh với vẻ khinh bỉ:
"Đúng là thế hệ sau không bằng thế hệ trước, có chút gan thỏ đế thế mà cũng đòi làm lưu manh?"
Thương Khiêm vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn, chỉ có quần áo hơi xộc xệch, trông lại thêm vài phần lạnh lùng, bất cần.
Tần Du vẫy vẫy tay:
"Soái ca, anh không bị thương chứ?"
Thương Khiêm cười khiêm tốn:
"Không sao."
Anh nhìn sang Tô Nam, nhặt chiếc điện thoại bị ném dưới đất lên đưa cho cô.
"Điện thoại hỏng rồi, để tôi tặng em cái mới nhé?"
Tô Nam nhận lấy, đúng là hỏng thật, máy đã tắt ngóm.
"Không cần đâu Thương tổng, hôm nay cảm ơn anh."
Tô gia luôn có điện thoại dự phòng, dù mất cái này cũng không cần phải đi mua mới ngay lập tức.
"Không cần khách sáo, có cơ hội được làm anh hùng cứu mỹ nhân thế này là điều tôi hằng mong ước."
Thương Khiêm tùy ý xắn tay áo lên, ánh đèn đường chiếu rọi làm lộ ra cánh tay rắn chắc và vòng eo gọn gàng của anh, khác hẳn với vẻ thư sinh yếu đuối thường ngày. Lúc này, đôi mắt dịu dàng của anh đong đầy ý cười ấm áp, xua tan cái lạnh lẽo của màn đêm.
"Thật vinh dự khi được nghe bài hát mà Tô tiểu thư bao trọn quán bar để yêu cầu. Hay lắm, tôi và bạn mình đều nghe đến say mê, suýt chút nữa là không kịp ra tiễn em..."
Tô Nam hỏi: "Anh đến quán bar từ lúc nào?"
"Từ lúc em vừa bước vào, tôi đã ở đó rồi." Ánh mắt Thương Khiêm lấp lánh ý cười.
Tô Nam bỗng cảm thấy ngượng ngùng, hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống. Lúc vừa vào bar, cái vẻ "nữ đại gia mới nổi" của cô đã phô diễn sạch sành sanh rồi. Hình tượng nữ thần cao quý, thanh lịch của cô thế là tan thành mây khói...
Sớm biết có người quen ở đó thì cô đã... Haizz.
Thương Khiêm cười càng sâu hơn, đưa tay chỉ chiếc xe cách đó không xa:
"Để tôi đưa hai người về nhé?"
Tô Nam theo bản năng định từ chối, nhưng Thương Khiêm đã nhìn sang Tần Du bên cạnh:
"Mỹ nữ, cho tôi một cơ hội đi?"
Tần Du nhướng mày, kéo tay Tô Nam: "Được thôi, đều là người quen cả, không cần khách sáo đâu."
Tô Nam lườm bạn mình một cái rồi đành lủi thủi đi theo.
Vừa lên xe, Tần Du đã đọc ngay địa chỉ nhà mình, định bụng sẽ nhường không gian riêng cho hai người bọn họ. Thương Khiêm nhìn cô với ánh mắt đầy cảm kích. Đôi bàn tay với những khớp xương rõ rệt nắm lấy vô lăng, hắn vừa lái xe vừa mỉm cười trả lời những câu hỏi hóc b.úa từ Tần Du.
Bản tính hóng hớt của Tần Du trỗi dậy mạnh mẽ. Một mặt cô nói cười với Thương Khiêm, mặt khác lại lén nhắn tin cho Tô Nam qua WeChat.
"Người này thân với cậu lắm à?"
Tô Nam nhắn lại: "Cậu cũng quen mà, daddy của Tiểu Mike đấy."
Tần Du không nhịn được thốt lên một câu c.h.ử.i thề:
"Gì chứ!"
Không khí trong xe bỗng chốc sượng trân. Tần Du vội vàng chuyển chủ đề:
"Thương tổng, hôm nay vất vả cho anh quá, cảm ơn anh nhiều nhé."
Một người đàn ông phong lưu, nhiều tiền thế này hóa ra lại là ông chú đã có con rồi sao?
Chẳng mấy chốc đã đến dưới lầu nhà Tần Du, cô có muốn không xuống cũng không được.
"Tô Nam, về đến nhà nhớ gọi điện cho tớ nhé."
Tần Du mím môi, cô thực sự không yên tâm khi giao Tô Nam cho một ông chú đã có con thế này! Tô Nam sao lại không biết bạn mình đang nghĩ gì chứ?
"Ừ, ngủ ngon."
Trong xe chỉ còn lại Thương Khiêm và Tô Nam. Thương Khiêm không nhịn được khẽ cười.
"Tô tiểu thư, dạo gần đây khu vực đó không được an ninh cho lắm, em đừng nên thường xuyên đến đó."
Tô Nam mím môi: "Là tôi sơ suất."
Trước đây cô chưa từng gặp chuyện thế này, có lẽ vì trước kia hay đi đông người, lại có Trình Ý đi cùng, người đông thế mạnh nên không ai dám động vào.
"Nếu muốn đi, em có thể gọi cho tôi." Thương Khiêm suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.