Sau Khi Ly Hôn, Tôi Thừa Kế Tài Sản Hàng Tỷ

Chương 649: Tình Cha Như Núi... Lở

Tô Dịch Phong ở bên cạnh hùa theo: "Không đi, không đi đâu nhé, bảo bối lên lầu ngủ ngoan nào..."

Tiểu Mike ngoan ngoãn lầm bầm một tiếng, lúc này mới chịu nằm im. Cậu được Thương Khiêm bế lên, gối đầu lên vai ba mình rồi chỉ tay về phía cầu thang.

"Người ta muốn về phòng ngủ rồi!"

Thương Khiêm: "..." Con giả vờ có cần lộ liễu thế không?

Tô Nam mỉm cười nhìn Tiểu Mike đang nũng nịu. Mọi người lập tức im lặng, sợ làm ồn đến giấc ngủ của cậu. Xem ra chẳng ai nhận ra Tiểu Mike đang diễn kịch cả!

Thương Khiêm chỉ đành cứng người, bế thằng bé lên lầu dưới sự dẫn đường của Tô Kỳ, từng bước đi đều vô cùng cẩn trọng.

Vào đến phòng, Tô Kỳ nhìn anh thành thục đắp chăn cho con, không nhịn được mà cảm thán một câu:

"Đúng là tình cha như núi thái sơn nhỉ..."

Thương Khiêm khựng lại. Đợi đến khi Tô Kỳ quay người rời đi, đôi mắt anh mới u ám nhìn chằm chằm vào mặt Tiểu Mike.

"Cái đuôi nhỏ!"

Tiểu Mike xoay người một cái, rõ ràng là không muốn nghe anh nói chuyện.

Thương Khiêm đi xuống lầu, thấy ba người nhà họ Tô đang nói nói cười cười. Không biết Tô Nam vừa nói gì mà Tô Dịch Phong tức giận cầm lấy cái gối tựa bên cạnh, chẳng nói chẳng rằng ném thẳng vào đầu Tô Kỳ.

Tô Kỳ ấm ức lầm bầm: "Thương Khiêm người ta thì tình cha như núi, sao đến nhà mình lại thành tình cha như núi lở thế này?"

Tô Dịch Phong tức đến mức muốn động thủ: "Anh làm hỏng miếng ngọc quý tôi trân trọng bao nhiêu năm nay, còn mong tình cha như núi? Tôi không đ.á.n.h c.h.ế.t anh là may rồi!"

Thương Khiêm khẽ ho một tiếng rồi bước xuống. Tô Dịch Phong kìm nén cơn giận, quay sang chào hỏi anh.

"Cũng muộn rồi, cháu xin phép không làm phiền nữa. Hôm khác cháu sẽ đích thân tới cảm ơn Tô đổng đã chăm sóc cho Tiểu Mike."

"Ai da, đừng khách sáo. Nhà chú chỉ thiếu trẻ con thôi, mấy đứa con chú chẳng đứa nào làm chú nở mày nở mặt cả, cứ yên tâm để thằng bé ở lại đây với chú..."

Thương Khiêm xã giao vài câu rồi ra về. Tô Nam cũng đi lên lầu nghỉ ngơi, hơi men bắt đầu thấm khiến cô cảm thấy hơi choáng váng.

Tô Kỳ đi theo sau: "Em xem anh có nên hỏi thăm Triệu Liễu dạo này thế nào không?"

Tô Nam nhướng mày: "Đừng. Hai người đang trong giai đoạn bình tâm lại, giờ anh mà đến làm phiền cậu ấy, cậu ấy chỉ càng ghét anh thêm thôi!" Cứ để Triệu Liễu yên tâm yêu đương đi!

Tô Kỳ nhìn cô: "Em nói đúng!"

Thời tiết ngày càng lạnh, chớp mắt đã sắp đến Tết.

Tại tập đoàn Phó thị.

Đôi mắt dài hẹp của Phó Dạ Xuyên mang theo vẻ lạnh lẽo, hắn tựa lưng vào ghế, kẹp điếu t.h.u.ố.c trên tay gác lên thành ghế: "Nghĩ ra chưa?"

Ngô Đồ Đồ ngồi bên cạnh run cầm cập, nhìn chằm chằm vào cuốn sách trong tay, 100 chiêu theo đuổi vợ của tổng tài bá đạo.

Chẳng phải anh ta chỉ vô tình nuôi c.h.ế.t mấy mẻ cá thôi sao? Phó tổng liền xách anh ta tới đây, bắt anh ta sau này phải theo sát không rời để làm... vệ sĩ!

Ngô Đồ Đồ vốn khá tự tin vào việc hai người này sẽ làm hòa, nhưng ngặt nỗi nam chính không đi theo lộ trình, nữ chính lại chẳng mắc bẫy, anh ta chỉ biết cạn lời trong nước mắt.

"Phó... Phó tổng, tôi thấy mình không có thiên phú trong ngành này, hay là tôi bỏ cuộc nhé?"

Phó Dạ Xuyên hừ lạnh một tiếng, ánh mắt băng giá quét qua người anh ta: "Muốn đi làm mồi cho cá ở sông Seine à?"

"Tôi thấy mình vẫn có thể thử lại chút nữa!" Ngô Đồ Đồ gượng cười. Mạng sống là quan trọng nhất!

Anh ta nghiền ngẫm cuốn sách cả ngày trời, cuối cùng cũng nghĩ ra một vạn toàn chi sách.

"Phó tổng, lúc này anh nhất định phải xây dựng một hình tượng thương nhớ nhưng kiềm chế. Đừng vì nhớ nhung mà cứ lượn qua lượn lại trước mặt Tô tiểu thư. Anh phải tỏ ra vì quá nhớ mà u sầu, như vậy mới thu hút được sự chú ý của cô ấy!"

Phó Dạ Xuyên day nhẹ tâm mày, giọng nói trầm xuống: "U sầu thế nào?"

Tối hôm sau, Thương Khiêm rất chăm chỉ đến đón Tô Nam tan làm, nhân tiện đề nghị muốn thăm Tiểu Mike. Tô Nam không có lý do gì để từ chối nên đã đồng ý. Để cảm ơn chuyện anh ra tay giúp đỡ lần trước, Tô Nam ngỏ ý mời anh đi ăn cơm. Thương Khiêm vui vẻ đồng ý…