Lấy Thời Gian Đổi Không Gian
“Tranh thủ một mẻ phá địch. Nếu chúng ta bây giờ liền dấy lên chiến tranh, dựa vào những người trong tay này thì không phải là đối thủ của gia tộc Vũ Văn đâu.” Tiêu Vũ tiếp tục nói.
Tạ Quảng thở dài một tiếng: “Công chúa, mục tiêu của ngài không sai, nhưng ngài có từng nghĩ tới vùng Ninh Nam kia là vùng đất hoang vu, con người ở nơi như vậy căn bản không thể sống sót, càng đừng nói đến chuyện phục quốc? Đến lúc đó người của chúng ta qua đó ăn gì, mặc gì? Những thứ này giải quyết thế nào?”
Tiêu Vũ lặng lẽ nghĩ đến vật tư trong không gian của mình, không tính những tài nguyên quốc khố mà Tống Kim Ngọc âm thầm áp giải cũng đã dư dả rồi. Hơn nữa, vùng đất hoang vu dường như cũng không đáng sợ đến thế. Trong không gian của nàng đã có thể trồng lương thực rồi, đến lúc đó dựa vào không gian tự cấp tự túc cũng có thể tích lũy đủ thế lực.
Tiêu Vũ lên tiếng: “Tạ đại nhân xin cứ yên tâm, những gì ngài nghĩ tới ta đều đã nghĩ tới rồi. Đến lúc đó sẽ không có vấn đề như vậy đâu.”
Tạ Quảng không mấy tin tưởng: “Công chúa làm sao đảm bảo được?”
Chỉ nghe giọng nói của Tiêu Vũ trở nên lạnh lùng: “Tạ đại nhân, việc ngài cần làm chỉ là phục tùng bản cung.”
Tiêu Vũ không muốn ra vẻ công chúa với thuộc hạ, nhưng Tạ đại nhân có chút lo lắng thái quá rồi, nàng lại không biết giải thích thế nào.
Tạ Quảng thấy vậy vội vàng nói: “Công chúa bớt giận, lão thần…”
Tiêu Vũ không cho Tạ Quảng cơ hội nói thêm, chỉ nói: “Nếu Tạ đại nhân tin ta, ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng. Nếu ngài không tin ta, ta cũng không cưỡng cầu, cứ coi như hôm nay ta chưa từng tới đây.”
Lúc Tiêu Vũ nói lời này, đôi mắt sáng ngời, giọng nói kiên định.
Tạ Quảng không hiểu sao lại có vài phần tin tưởng, lên tiếng: “Công chúa, lão thần nguyện ý đi theo!”
Hơn nữa cho dù công chúa thực sự là một người không đáng tin cậy, ông cũng sẽ đi theo. Ông là gia thần của nhà họ Tiêu, tự nhiên nguyện ý cúc cung tận tụy đến c.h.ế.t mới thôi!
Tiêu Vũ rất hài lòng với thái độ hiện tại của Tạ Quảng, giọng nói dịu dàng hẳn lên: “Tạ đại nhân, những ngày tháng sau này còn dài. Nếu sau này ngài cảm thấy Tiêu Vũ ta không đáng để tin tưởng, ngài có thể đề xuất với ta bất cứ lúc nào, ta tuyệt đối sẽ không ngăn cản Tạ đại nhân cùng các tướng sĩ Nam Dương rời đi.”
Giọng Tạ Quảng khàn khàn: “Công chúa, ngài hiểu lầm rồi, cho dù công chúa dẫn lão thần vào núi đao biển lửa, lão thần cũng tuyệt đối không hai lời!”
Vừa rồi sở dĩ khuyên Tiêu Vũ cũng là vì muốn tốt cho nàng.
Tạ Vân Thịnh lúc này lên tiếng: “Phụ thân, người cứ để con và Sở Diên đi theo công chúa, âm thầm hộ tống được không?”
Tạ Quảng gật đầu: “Được.” Nói đến đây, Tạ Quảng nhìn về phía Tiêu Vũ, trịnh trọng nói: “Công chúa, khuyển t.ử bất tài, xin giao cho công chúa sai bảo.”
Tiêu Vũ đang lúc cần người, lúc này Tạ Quảng có đề nghị như vậy nàng đương nhiên vui mừng. Thế là Tiêu Vũ liền nói: “Được!”
“Công chúa, ngài đi đường này đến đây chắc hẳn đã mệt rồi nhỉ? Chi bằng nghỉ ngơi một chút trước, ta sai người chuẩn bị cho ngài chút cơm nước.” Tạ Quảng vội vàng nói.
Tiêu Vũ: “…”
Nàng cảm thấy điều này không mấy thực tế. Bởi vì khoan hãy nói đến chuyện thủy tai ở Nam Dương, chỉ nói đến việc nàng đã nhổ sạch nồi sắt của Phủ họ Tạ rồi, người của phủ muốn nấu cơm ra thì đúng là có bột mới gột nên hồ, không có nồi thì nấu bằng niềm tin à.
Tiêu Vũ mỉm cười từ chối khéo: “Không cần phiền phức đâu.”
Tạ Vân Thịnh nói: “Con và Sở Diên đi điểm binh, xin công chúa đợi một lát, sau đó chúng ta cùng xuất phát.”
Tiêu Vũ lắc đầu: “Các ngươi âm thầm đi theo là được, đừng dễ dàng bại lộ.” Nói đến đây, nàng bổ sung thêm: “Ta về doanh trại lưu đày trước. Nếu giữa đường không có rắc rối gì, không mất bao nhiêu ngày nữa là có thể đến Ninh Nam rồi.”
Bấm ngón tay tính toán, bây giờ đã là giữa mùa hè rồi. Rời khỏi kinh đô cũng đã hơn một tháng, đường cũng đã đi được quá nửa.
Điều Tiêu Vũ muốn không phải là nhanh ch.óng đến Ninh Nam, mà là lúc đến đó, nhà Vũ Văn chỉ coi nàng đang bị lưu đày, hoàn toàn không thể tưởng tượng được nàng đang âm thầm chuẩn bị cái gì. Thứ nàng cần là thời gian.
Lấy thời gian đổi không gian, tích lũy đủ thế lực, nàng nhất định có thể đoạt lại giang sơn nhà họ Tiêu! Điều Tiêu Vũ muốn chưa bao giờ là một người sống tạm bợ trên đời. Điều nàng muốn là bản thân có thể dùng cái tên Tiêu Vũ đường đường chính chính mà sống! Chứ không phải đi đến đâu cũng như ch.ó nhà có tang, bị người ta vây bắt đủ kiểu.
Lúc Tiêu Vũ rời khỏi Phủ họ Tạ, Sở Diên còn muốn đi theo nhưng bị nàng đuổi đi.
Còn nàng đương nhiên không trực tiếp quay về mà đi vào không gian.
Trước đó sau khi vơ vét xong Phủ họ Tạ, bởi vì những thứ này đều bị ngâm nước nên Tiêu Vũ đã để riêng sang một bên. Bây giờ nhìn lại, nhà họ Tạ đúng là nghèo thật, nghèo đến mức chẳng có đồ đạc gì, hoàn toàn không thể so sánh với các phủ Quận thú khác. Sự nghèo nàn của Phủ họ Tạ và sự giàu có của kho lương thực quả thực tạo thành một sự tương phản rõ rệt.
Tiêu Vũ tìm một hang động, ném hết đồ đạc vào trong đó, kể cả những lương thực kia. Bây giờ chỉ cần để lại chút manh mối, đợi người của Phủ họ Tạ phát hiện ra là được.
Còn về manh mối? Cái đó cũng đơn giản!
Tiêu Vũ ném đồ xuống xong liền lại một lần nữa đi đến kho lương thực. Trong kho vẫn còn rất nhiều lương thực, bởi vì từng bị mất nên đã tăng cường cảnh giác. Tiêu Vũ cố ý tạo ra một chút động tĩnh, sau đó vác một bao lương thực lên lưng rồi bỏ chạy.