Lúc Lương Sùng bước ra, cơn nóng rực trên người đã thiêu đốt làm thần trí tôi mơ hồ. Hàng cúc trên chiếc áo sơ mi đã bị cởi ra hơn một nửa từ lâu, xộc xệch rũ xuống trên thân thể.

Tôi bán mở con mắt, gương mặt Lương Sùng dưới ánh đèn trở nên mờ ảo. Đầu óc không còn tỉnh táo, bắt đầu buông thả theo bản năng khao khát.

Tôi cuộn tròn người lại, trán dán vào ga giường, trong miệng thì thầm gọi tên Lương Sùng.

Lương Sùng ghé sát lại, cúi người định dìu tôi vào bồn tắm. Bàn tay hơi mát lạnh dán lên bờ vai tôi, cơn nóng như được giải tỏa đôi chút. Tôi thoải mái dùng mặt cọ cọ vào cánh tay anh.

Cơ thể Lương Sùng lập tức căng cứng. Anh khàn giọng, khó khăn cất lời: "Lâm Thù, chắc cậu uống nhầm thứ gì rồi, tôi dìu cậu vào bồn tắm ngâm nước lạnh nhé?"

Bờ môi Lương Sùng đóng đóng mở mở, tôi cảm thấy hơi ồn ào. Khiến tôi rất muốn bịt miệng anh lại.

Tôi giơ hai tay ôm lấy gương mặt anh, úp úp mở mở cất lời: "Im miệng."

Lương Sùng lập tức im lặng.

Tôi thấy anh rất ngoan, thế nên như để thưởng cho anh, tôi trao cho anh một nụ hôn.

Lương Sùng rất dễ hôn, tôi hôn hết lần này đến lần khác. Bàn tay cũng không kìm được mà luồn vào trong áo sơ mi của anh.

Lương Sùng thở dốc kéo tôi ra xa một chút. Yết hầu anh lăn lộn, ánh mắt sẫm lại: "Lâm Thù, cậu nhìn cho rõ tôi là ai?"

Đầu óc mê muội của tôi đã hoàn toàn không thể suy nghĩ nổi. Tôi chỉ nhíu mày thiếu kiên nhẫn, muốn tựa vào anh gần hơn chút nữa: "Lương Sùng... Đừng đẩy tôi ra."

Tôi giơ tay ôm lấy cổ anh, cả người dán c.h.ặ.t vào. Gương mặt hết lần này đến lần khác cọ vào cằm anh.

Lương Sùng rất cẩn thận giữ lấy eo tôi, bên tai toàn là tiếng thở dốc của anh. Eo tôi lập tức mềm nhũn, tôi nắm lấy tay Lương Sùng, từ từ dời xuống dưới: "Lương Sùng... Cậu giúp tôi đi..."

Lương Sùng rất dịu dàng và cũng rất kiềm chế. Trừ phi tôi cất lời, bằng không anh hoàn toàn sẽ không vượt quá giới hạn.

Trong lúc tôi đang choáng váng mơ hồ, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

"Lâm Thù, anh có ở trong phòng không?"

Tôi bừng tỉnh mở mắt, thần trí lập tức tỉnh táo lại vài phần.

Là giọng của Từ Thanh Thanh.

Tôi vội vàng nén lại âm thanh sắp phát ra nơi cổ họng, giơ tay đè lên bàn tay đang chuyển động của Lương Sùng, ra hiệu cho anh đừng phát ra tiếng động.

"Tôi... Ưm!"

Lương Sùng đột nhiên cử động. Tôi hoàn toàn bất lực tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh, được anh ôm trọn vào lòng. Một tay anh không ngừng nghỉ, tay còn lại khẽ chạm vào môi tôi.

Anh cúi đầu, dùng môi kề sát vành tai tôi. Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói khàn khàn nghiến răng nghiến lợi của anh: "Lâm Thù, em muốn vụng trộm với tôi sao?"

10.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ, tôi mơ hồ nghe thấy giọng của mẹ mình.

Người bạn gái trên danh nghĩa và mẹ tôi chỉ cách tôi một bức tường, còn tôi lại trốn trong phòng vụng trộm với người đàn ông phía sau.

Một cảm giác kích thích khó tả khiến da đầu tôi tê dại, cơ thể trong khoảnh khắc này đạt tới đỉnh điểm. Bàn tay Lương Sùng lập tức khựng lại. Anh như đột nhiên bừng tỉnh, giật mình buông tay ra.

Anh nhếch nhác kéo tôi ra xa: "Xin lỗi, tôi không khống chế được cảm xúc!"

Tôi cũng chẳng kịp bận tâm đến sự xấu hổ trong lòng, trừng mắt lườm anh một cái cháy mặt.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, người bên ngoài thậm chí còn tính trực tiếp mở cửa đi vào. Tôi vội vàng cất lời đáp lại: "Con ở trong phòng."

"Con hơi mệt nên vừa mới ngủ thiếp đi, có chuyện gì để mai rồi nói."

Mẹ tôi không bỏ cuộc: "Tối nay uống nhiều rượu quá phải không? Cơ thể không khỏe, để mẹ bảo Thanh Thanh vào chăm sóc con nhé."

Ngay từ lúc Từ Thanh Thanh có ý muốn dìu tôi về phòng, tôi đã đoán được ly rượu cô ta đưa có vấn đề. Tôi vốn tưởng đó là ý của riêng cô ta, không ngờ trong đó còn có sự tiếp tay của mẹ tôi.

Hay nói cách khác, đó chính là ý của mẹ tôi.

"Mẹ!" Giọng tôi trầm xuống, "Bây giờ đưa cô ta đi ngay lập tức."

Mẹ tôi lặng đi một chốc, có phần thẹn quá hóa giận: "Lâm Thù! Đó là thái độ con nói chuyện với mẹ sao?!"

"Con tưởng mẹ tha thiết muốn quản mấy chuyện xằng bậy của con lắm chắc?!"

Tôi hít sâu một hơi, đang định cất lời thì người phía sau đột nhiên áp sát tới, một đôi bàn tay bịt c.h.ặ.t lấy tai tôi. Căn phòng tối om không bật đèn, ngoài cửa là tiếng mắng mỏ giận dữ của mẹ tôi.

Tôi dán c.h.ặ.t vào cơ thể Lương Sùng, trái tim nơi l.ồ.ng n.g.ự.c anh đập vừa mạnh vừa nhanh.

Tôi và Lương Sùng lại hôn nhau, mọi âm thanh ngoài cửa đều biến mất, tôi chỉ còn cảm nhận được duy nhất Lương Sùng.

11.

Tôi lại mơ rồi.

Trong mơ là một phòng ngủ đã có phần cũ kỹ.

Tôi thấy mình năm 18 tuổi đang ngồi trên giường, Lương Sùng ngồi trên chiếc ghế đẩu đối diện tôi.

Lương Sùng năm 18 tuổi ngây ngô hơn bây giờ rất nhiều. Tóc anh ngắn hơn bây giờ, vóc dáng cũng mang theo nét gầy guộc của thời thiếu niên.

Anh cúi đầu khiến tôi không nhìn rõ mặt, nhưng giọng nói của anh lại vô cùng rõ ràng. Tôi nghe thấy anh nói: "Sau này đừng đến đây nữa."

Tôi thấy mình năm 18 tuổi cũng gục đầu xuống, sống lưng căng cứng. Tuy không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng tôi biết lúc đó mình đang khóc.

Lương Sùng đứng dậy khỏi ghế. Chân ghế quệt qua mặt sàn phát ra một tiếng động ngắn ngủi, ch.ói tai.

Tôi thấy anh rút khăn giấy bước đến trước mặt tôi, nửa quỳ xuống lau nước mắt cho tôi.

Chương 6 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Cùng Bạn Trai Cũ Bỏ Trốn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia