Tỉnh dậy sau một cơn đau đầu như b.úa bổ, đập vào mắt tôi là bóng dáng một người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị đang đứng bên giường bệnh.
Anh chàng này trông đẹp trai thật đấy.
Đôi lông mày đậm, ánh mắt sâu thẳm như mực, sống mũi cao thẳng cùng bờ môi mỏng gọn gàng.
Anh ta mặc một bộ vest sẫm màu, khuy áo cài cẩn thận đến tận nấc trên cùng.
Ánh mắt tuy có vẻ lười nhác nhưng lại lộ ra nét sắc sảo.
Thấy tôi tỉnh lại, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười như có như không.
Anh ta thong thả quay người đi gọi bác sĩ.
Cho đến khi bác sĩ bước vào, ánh mắt tôi vẫn dính c.h.ặ.t lấy anh ta không rời một bước.
Hình như anh ta cũng cảm nhận được điều đó, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ kết luận tình trạng hiện tại của tôi không còn vấn đề gì lớn nữa.
Vết thương trên đầu chỉ cần thay t.h.u.ố.c định kỳ là sẽ sớm lành thôi.
Lúc này tôi mới nhận ra đầu mình đang bị băng bó trắng xóa.
Bác sĩ quay sang nhìn người đàn ông đứng cạnh giường: "Cậu là bạn trai của bệnh nhân à?"
Anh ta hơi nhíu mày, chưa kịp lên tiếng thì bác sĩ đã tự nói tiếp:
"Hiện tại bệnh nhân đã có thể ăn một chút đồ lỏng rồi, đi mua chút gì cho cô ấy đi."
Người đàn ông nhìn tôi một cái thật sâu, sau đó trầm giọng đáp một tiếng "Vâng" rồi quay người bước ra ngoài.
Chẳng bao lâu sau, anh xách một chiếc túi quay lại.
Anh vẫn giữ im lặng, lẳng lặng đỡ chiếc bàn ăn nhỏ trên giường bệnh lên, rồi bày thức ăn trong túi ra bàn.
Xong xuôi, anh lùi lại vài bước, lười biếng tựa người vào bệ cửa sổ rồi khoanh tay nhìn tôi.
Tôi nhìn anh, lại nhìn xuống túi đồ ăn chưa mở trước mặt.
Tôi chớp chớp mắt nhìn anh: "Anh yêu à, anh không mở ra giúp em sao?"
Đôi mắt đen sâu thẳm ban nãy của anh chợt thoáng qua một tia kinh ngạc khi nghe thấy câu nói đó.
Giọng anh run lên vì sửng sốt: "Cô nói cái gì cơ?"
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, giọng điệu vô thức lộ ra vẻ nũng nịu:
"Anh không phải bạn trai em thì là gì? Em gọi thế không đúng sao? Hay là em nên gọi anh là chồng yêu nhé?"
Chẳng hiểu sao, tôi lại bắt gặp sự chấn động rõ rệt trong đôi mắt vốn dĩ luôn bình thản của anh.
Anh nhìn tôi, đôi mày cau lại càng c.h.ặ.t hơn.
Một lát sau, anh mới hỏi: "Tôi tên là gì?"
Tôi nhìn anh, cười hì hì: "Anh đẹp trai."
Anh nhìn tôi y như nhìn một đứa ngốc.
Một lúc sau, như thể đã đầu hàng số phận, anh bước tới giúp tôi mở túi đồ ăn ra.
Anh thậm chí còn ân cần mở sẵn nắp hộp cháo ra giúp tôi.
Là cháo hải sản – món cháo mà tôi thích ăn nhất.
Lát sau, vị bác sĩ ban nãy quay trở lại phòng bệnh, kiểm tra lại cho tôi một lượt rồi hỏi vài câu.
Cuối cùng, ông đưa ra kết luận: Tôi đã bị mất một phần ký ức.
Tôi ngước lên nhìn người đàn ông, thắc mắc hỏi: "Chẳng lẽ em nhận nhầm thật sao? Anh không phải bạn trai em à?"
Bàn tay đang cầm điện thoại của anh khẽ siết c.h.ặ.t lại.
Ngay sau đó, anh nhìn tôi, nở một nụ cười đầy ẩn ý:
"Đúng vậy."
"Thế thì thật ngại quá..."
"Bởi vì, anh là vị hôn phu của em."
…
Vì sức khỏe của tôi không có gì đáng ngại, thời gian còn lại chỉ cần về nhà tĩnh dưỡng là được, nên thủ tục xuất viện được hoàn thành rất nhanh.
Đến lúc này tôi mới biết người đàn ông ấy tên là Ôn Cảnh Nhiên.
Ngày xuất viện, anh làm xong thủ tục liền đến phòng bệnh đón tôi.
Tôi mặc chiếc váy liền thân màu trắng do anh mang tới, đứng bên cửa sổ chờ anh.
Khoảnh khắc tôi quay đầu lại, ánh mắt anh nhìn tôi dường như có chút né tránh.
Chẳng lẽ bộ dạng mộc mạc không trang điểm của tôi xấu lắm sao?
Làm gì đến mức đó nhỉ, rõ ràng tôi vừa soi gương thấy da dẻ mình vẫn rất đẹp mà.
Ôn Cảnh Nhiên lái xe đưa tôi đến trước một căn biệt thự nhỏ.
Tôi ngập ngừng lên tiếng hỏi: "Đây là nhà em ạ? Sao em cứ thấy..."
Anh thản nhiên ngắt lời: "Đây là nhà anh."
Nhìn bờ vai rộng vững chãi cùng vòng eo săn chắc của anh, trong lòng tôi thầm vui sướng, nhưng ngoài miệng vẫn từ tốn:
"Thế thì không tiện lắm đâu, chúng ta..."
Ánh mắt Ôn Cảnh Nhiên nhìn tôi có chút tinh quái: "Bác sĩ nói hiện tại em cần có người chăm sóc."
Tôi c.ắ.n môi, cúi đầu lí nhí: "Thế thì đành vậy, chồng yêu, làm phiền anh vậy nhé."
Tôi thấy rõ người anh khựng lại một nhịp, giọng điệu trở nên là lạ: "Đừng gọi như thế."
"Vậy anh thích em gọi thế nào? Anh thích thế nào thì em gọi thế ấy."
Tôi ngây thơ nhìn Ôn Cảnh Nhiên, nhưng không hiểu sao lại thấy vành tai anh đỏ ửng lên.
Tôi thầm nghĩ chắc do trời nắng gắt quá, liền nhanh ch.óng ôm lấy cánh tay anh, định bụng mượn cái bóng lớn của anh để che nắng.
Thế nhưng, bàn tay định mở khóa cửa của Ôn Cảnh Nhiên bỗng khựng lại.
Tôi sốt ruột giục anh: "Anh mau mở cửa đi chứ, anh cũng nóng đến đỏ cả tai rồi kìa."
Lúc này Ôn Cảnh Nhiên mới mở cửa, tôi lập tức ù òa chạy ngay vào trong.
Căn nhà này vừa rộng rãi lại vừa ngăn nắp, chỉ có điều phong cách trang trí sao lại chỉ toàn hai màu đen trắng thế này.
Bước vào nhà là chẳng cần bật điều hòa nữa, nhìn thôi đã thấy mát lạnh cả người rồi.
Anh đúng là khéo chọn thật.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện ra trong nhà này không có lấy một món đồ nào của phụ nữ.