Tính toán của Lưu Đức Khải
Lưu Đức Khải giấu đi sự đắc ý trong đáy mắt, giống như đang phối hợp với Mạc Du Du vậy. “Được được được, đều nghe em.”
“Thế này còn nghe được.”
Lưu Đức Khải vừa mới làm nhiệm vụ về, giai đoạn hiện tại không có gì bận rộn, cho dù đến bộ đội cũng là một số công việc thường ngày. Tóm lại là không vội. Thế là hắn ta liền đi cùng Mạc Du Du, ở thao trường phía Bắc vừa đi dạo vừa trò chuyện.
“Anh mau kể cho em nghe về nhiệm vụ đó của anh đi, nghe ba nói anh hoàn thành không tồi, có cơ hội bình công đấy!” Mạc Du Du rất vui. Nếu Lưu Đức Khải tranh khí, cộng thêm sự trợ giúp của ba cô ta, như vậy hắn ta có thể thăng tiến nhanh hơn trong bộ đội. Như vậy cô ta qua lại với Lưu Đức Khải cũng mới có thể diện hơn.
“Nhiệm vụ đó cũng không khó, chỉ là hơi phiền phức...” Nói một tràng dài, Lưu Đức Khải không những không khen mình, ngược lại còn khiêm tốn nói đổi lại là ai đi cũng đều có thể hoàn thành tốt.
Mạc Du Du không chịu. “Đức Khải, anh chính là quá khiêm tốn rồi, con người mà, lúc nên tự tin thì phải tự tin, anh hoàn thành tốt vậy thì đáng được khen, em biết ngay điều kiện có gian khổ đến mấy anh đều có thể gánh vác được mà!”
Trò chuyện một lúc, Lưu Đức Khải đột nhiên nhớ tới chuyện khám bệnh cho mẹ. Hắn ta là một kẻ chân lấm tay bùn từ dưới quê lên, không nhân mạch, không tài nguyên. Muốn khám bệnh cho mẹ chỉ có thể đi theo quy trình bình thường đến bệnh viện. Nếu muốn tìm bác sĩ giỏi căn bản không có cửa. Nhưng Mạc Du Du thì khác.
“Haiz...” Lưu Đức Khải đột nhiên thở dài, trên mặt mang biểu cảm rất sầu não, ngồi bên rìa thao trường, ánh mắt u buồn nhìn lên bầu trời ngẩn ngơ.
“Đức Khải, sao thế, anh có chuyện gì phiền lòng sao?” Thấy hắn ta như vậy, Mạc Du Du vội vàng quan tâm.
“Không phải em trách anh hôm qua không đến tìm em sao? Thực ra ngoài việc thời gian quá muộn còn có nguyên nhân là mẹ anh.”
“Mẹ anh?” Mạc Du Du kinh ngạc, khó hiểu nói, “Liên quan gì đến mẹ anh?” Lẽ nào là mẹ Lưu Đức Khải không cho hắn ta đến gặp mình sao?
“Hôm qua anh về đến nhà thấy sắc mặt bà ấy rất khó coi, sức khỏe cũng không bằng trước đây... Anh chỉ muốn hỏi thử xem Du Du, em có quen biết bác sĩ nào rất giỏi không, anh muốn mời bác sĩ khám cho mẹ anh, bà ấy cứ tiếp tục như vậy anh thật sự quá lo lắng.”
Hình tượng hiếu t.ử bất cứ lúc nào cũng đều lấy được thiện cảm.
“Hóa ra là vậy, anh đừng quá lo lắng, sức khỏe mẹ anh nhất định không sao đâu.” Mạc Du Du xoa cằm suy nghĩ một chút, bác sĩ giỏi cô ta thật sự không nghĩ ra. Nhưng mà cô ta không quen luôn có người quen. “Em quả thực không quen biết người nào thích hợp, nhưng ba em có lẽ sẽ có quan hệ, hôm nay em về hỏi ông ấy sẽ nhanh ch.óng cho anh một câu trả lời.”
Không phải ai khác mà là mẹ của Lưu Đức Khải, mẹ chồng tương lai của mình, Mạc Du Du đương nhiên để tâm rồi. Làm như vậy vừa có thể tranh thủ được hảo cảm của mẹ chồng tương lai, lại vừa có thể khiến Lưu Đức Khải càng thích mình hơn. Huống hồ chỉ cần mình động động môi mà thôi, hà cớ gì không làm?
“Vậy thì tốt quá rồi!” Lưu Đức Khải kích động nắm lấy tay Mạc Du Du, nắm thật c.h.ặ.t giống như không biết nên cảm ơn cô ta thế nào mới phải. “Du Du, cảm ơn em.” Lưu Đức Khải dường như hơi ngại ngùng, nhẹ giọng nói, “Anh biết em đều là vì anh, trong lòng anh nhất định sẽ ghi nhớ những gì em làm cho anh.”
Thực tế trong lòng Lưu Đức Khải không hề biết ơn như những gì hắn ta thể hiện ra. Hắn ta chỉ cảm thấy mình kết giao người bạn gái này quá đúng đắn rồi. Cho dù vì thế mà vứt bỏ Tô Nguyệt Nha cũng là một vụ mua bán vô cùng có lãi. Tô Nguyệt Nha ngoài việc xinh đẹp ra có thể giúp hắn ta cái gì? Mà Mạc Du Du thì khác. Có thân phận thiên kim Lữ trưởng ở đó, hắn ta cưới Mạc Du Du thì bằng với việc sở hữu toàn bộ tài nguyên của Mạc Trình. Sau này Mạc Trình tất nhiên sẽ dụng tâm giúp đỡ mình leo lên trên, đi đến vị trí cao hơn.
“Ây da, giữa anh và em còn cần nói chữ cảm ơn sao?” Mạc Du Du e ấp dựa vào lòng Lưu Đức Khải, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hắn ta vô cùng vững chãi. Có người bạn trai như vậy cô ta vô cùng mãn nguyện và cảm thấy trên mặt mình có ánh sáng.
“Du Du, anh nhất định sẽ không phụ lòng em.” Lưu Đức Khải ôm c.h.ặ.t người trong lòng.
“Hừ, Lưu Đức Khải, anh phải nhớ kỹ câu nói hôm nay của anh đấy.” Mạc Du Du vừa hờn dỗi, trong lòng lại vừa ngọt ngào.
Buổi trưa, Lục Chính Quân giống như mọi khi về nhà ăn cơm. Tô Nguyệt Nha đã chuẩn bị từ sớm, anh vừa về đến nhà là có thể dọn cơm.
“Đúng rồi, chiều nay em có việc gì không?” Trên bàn ăn, Lục Chính Quân đột nhiên hỏi.
Tô Nguyệt Nha cảm thấy kỳ lạ, trước đây anh chưa từng hỏi như vậy. Mà cô cũng đều ở nhà lén lút trốn vào Không gian học tập. “Không có việc gì a, cứ ở nhà thôi.” Tô Nguyệt Nha nghĩ tới điều gì, lẽ nào Lục Chính Quân lúc nào đó lén lút về nhà phát hiện ra manh mối? Vậy cũng không đúng. Cho dù là ở trong Không gian, Tô Nguyệt Nha vẫn có thể cảm nhận được những chuyện xảy ra bên ngoài. “Ồ, em chắc còn phải đi mua thức ăn, thịt trong nhà sắp ăn hết rồi.”
Tô Nguyệt Nha không phải ngày nào cũng đi chợ, cô sẽ mua nhiều một lần, đại khái đủ cho hai người ăn trong hai ba ngày.
“Vậy... hay là em đưa anh đến bộ đội nhé?” Đây vẫn là lần đầu tiên Lục Chính Quân đưa ra yêu cầu với Tô Nguyệt Nha.
Đưa anh đến bộ đội? Vậy chẳng phải là sẽ gặp rất nhiều anh em của Lục Chính Quân sao?