Chạm mặt bất ngờ
Còn chưa nhìn thấy người phụ nữ đó, Mạc Du Du đã bắt đầu ghen tị rồi. “Đức Khải, hay là chúng ta cũng đi xem náo nhiệt đi?”
Mạc Du Du kìm nén một cỗ kình, cô ta muốn xem thử người phụ nữ như thế nào có thể hạ gục được Lục Chính Quân.
Đúng ý muốn. “Được, vậy thì theo số đông chúng ta cũng đi xem náo nhiệt.”
Thao trường. Tô Nguyệt Nha bị trêu chọc đến mức rất ngại ngùng, nhưng cô có thể cảm nhận được những người này đều có thiện ý cho nên cũng không sợ hãi, ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lục Chính Quân, cái gì cũng nghe theo cách nói của anh. Nhìn một đôi nam nữ xứng đôi như vậy mọi người đều đang chúc phúc.
Lục Chính Quân giơ tay xem đồng hồ. Tô Nguyệt Nha đã ở lại gần hai mươi phút rồi, đủ rồi. Mục đích hôm nay của anh cũng chỉ là muốn giới thiệu Tô Nguyệt Nha với mọi người, đỡ cho cứ bị lải nhải mãi.
“Nguyệt Nha, lát nữa bọn anh phải bắt đầu huấn luyện rồi, anh tiễn em ra ngoài.”
“Vâng.” Tô Nguyệt Nha gật đầu, lại nhìn sang những người khác, “Vậy tôi đi trước đây, các vị tạm biệt.”
“Chị dâu đừng đi mà...”
“Đúng vậy Lục đoàn, để chị dâu ở lại thêm một lát đi mà!”
Triệu Vân Sơn nhìn mà lắc đầu liên tục, khoác vai người đó bắt đầu trào phúng: “Đừng có không nỡ nữa, ở lại lâu hơn nữa thì đó cũng là vợ của Lục đoàn các cậu, là chị dâu của cậu, không thể biến thành vợ cậu được đâu, đừng nằm mơ nữa a!”
“Triệu doanh trưởng, anh đ.â.m chọt tôi quá rồi đấy, nói lời thật lòng gì vậy!”
“Haha! Cậu nhóc cậu tém tém lại chút đi, không nhìn thấy ánh mắt đó của Lục đoàn các cậu sao, tôi thấy hôm nay cậu xong đời rồi, tự cầu phúc đi!”
“Anh nói bậy, Lục đoàn của chúng tôi mới không phải là người hẹp hòi như vậy!”
Hai người đấu võ mồm liên tục, mà Lục Chính Quân đã đi cùng Tô Nguyệt Nha ra xa rồi.
“Được rồi, anh không cần tiễn em nữa, em nhớ đường lúc đến, tự mình ra ngoài là được.” Tô Nguyệt Nha không để Lục Chính Quân tiếp tục tiễn. Trước đó anh đã chào hỏi binh lính gác cổng rồi, sẽ cho Tô Nguyệt Nha qua. Huống hồ đây lại là trong bộ đội, an toàn lắm, căn bản không cần phải lo lắng.
“Cũng được, em đi chợ mua thức ăn xong thì về nhà sớm nhé.” Lục Chính Quân dặn dò.
“Vâng, em biết rồi.” Tô Nguyệt Nha vẫy tay với Lục Chính Quân.
Lúc Lưu Đức Khải và Mạc Du Du chạy đến thao trường, đám đông đã tản đi quá nửa rồi, căn bản không thấy bóng dáng Lục Chính Quân đâu. “Người không có ở đây.” Lưu Đức Khải nói.
Mạc Du Du không cam tâm. Quân thuộc bình thường rất ít khi chạy đến bộ đội trừ khi có việc. Cô ta mang tâm tư so sánh, chưa nhìn thấy vợ của Lục Chính Quân sao có thể bỏ qua? “Nói không chừng vừa mới đi, chúng ta ra cổng xem thử.”
Nói xong Mạc Du Du kéo tay Lưu Đức Khải vội vàng đi về hướng rời đi. Thật sự để hai người bọn họ đuổi kịp rồi. Ở nơi cách cổng không xa, hai người bọn họ vừa vặn nhìn thấy cảnh Lục Chính Quân và vợ chia tay. Chỉ tiếc là vị trí này hai người chỉ có thể nhìn thấy mặt nghiêng của Lục Chính Quân và vợ. Nếu cố tình đi qua đó xem thì quá lộ liễu rồi.
Nhưng mà chỉ là góc mặt nghiêng này cũng đủ rồi. Lưu Đức Khải chấn động tại chỗ, trong đầu có một khoảnh khắc mọi suy nghĩ đều tạm dừng, nhưng sau khi vượt qua khoảnh khắc này hắn ta lại trừng lớn hai mắt, cẩn thận nhìn chằm chằm vào góc mặt nghiêng đó nghiên cứu đi nghiên cứu lại.
Sao... sao lại có thể giống Tô Nguyệt Nha đến thế? Lẽ nào người phụ nữ đó chính là Tô Nguyệt Nha? Không! Không thể nào!
Lưu Đức Khải theo bản năng liền phủ nhận khả năng của suy đoán này, tự động quy về phía người giống người. Chắc chỉ là lớn lên giống nhau mà thôi, đúng, chính là như vậy. Tô Nguyệt Nha cô ta chẳng qua chỉ là một thôn phụ, cho dù đến Đế Đô, cần người không có người, cần tiền không có tiền, có thể bám lấy người đàn ông như Lục Chính Quân sao? Quả thực là chuyện nghìn lẻ một đêm! Đại khái là nghe mẹ lải nhải nhiều rồi, hắn ta cũng hồ đồ theo, nghĩ đến những chuyện không đâu.
Nhìn thấy “náo nhiệt”, Lưu Đức Khải là chấn động, còn Mạc Du Du thì là không vui. Cho dù chỉ là một chút mặt nghiêng cô ta cũng nhìn ra rồi. Người phụ nữ đó chắc là có vài phần nhan sắc. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Lẽ nào nói... gu của Lục Chính Quân chính là phụ nữ xinh đẹp? Thật là nông cạn! Phụ nữ chỉ có xinh đẹp thì có tác dụng gì? Cô ta giống như mình vậy, có một người cha ruột làm Lữ trưởng sao?
Dù sao Mạc Du Du rất không vui. “Xì, gì chứ, chạy nửa ngày vẫn không nhìn thấy...” Mạc Du Du khẩu thị tâm phi, thấy người phụ nữ đã rời đi, trong lòng đầy khó chịu thu hồi ánh mắt. Kết quả vừa quay đầu liền nhìn thấy ánh mắt của Lưu Đức Khải vẫn luôn dõi theo người phụ nữ rời đi đó. Hơn nữa trông hắn ta rất không bình thường!
Sự không vui trong lòng Mạc Du Du lập tức đè cũng không đè xuống được, hoàn toàn bùng nổ. “Lưu Đức Khải, anh đang nhìn cái gì?!” Mạc Du Du chất vấn. Sự tức giận của cô ta viết thẳng lên mặt. “Có phải anh thấy người ta đẹp liền thích người ta rồi không?”
Mạc Du Du tính tình kiêu ngạo, cô ta luôn được người ta nâng niu. Vốn dĩ phát hiện vợ của Lục Chính Quân xinh đẹp hơn mình đã rất khó chịu rồi, kết quả quay đầu lại phát hiện bạn trai mình còn nhìn chằm chằm người phụ nữ đó, cô ta có thể nhịn được sao? Cô ta bước một bước qua chắn ngang ánh mắt dõi theo của Lưu Đức Khải. “Lưu Đức Khải, anh còn nhìn?!”
Lưu Đức Khải lúc này mới hoàn hồn, hắn ta thậm chí không nghe thấy Mạc Du Du vừa nãy nói gì.