Lưu Đức Khải chớp mắt
Tính toán thời gian, khoảng cách lần trước Tô Nguyệt Nha tìm đến quân đội cũng chỉ mới ngắn ngủi bốn tháng mà thôi.
Bốn tháng, Tô Nguyệt Nha đã có thể từ một dáng vẻ yêu hắn ta muốn c.h.ế.t không có hắn ta không được, biến thành dáng vẻ bình thản gọi "Lưu đồng chí" ngay trước mắt lúc này.
Quả nhiên lòng dạ đàn bà như kim dưới đáy biển.
Lưu Đức Khải tự cho là đã nhìn thấu Tô Nguyệt Nha.
Cô sở dĩ có sự thay đổi như vậy, nói cho cùng chẳng phải vì quyền thế và tiền tài sao!
Trước đây là vì mình đứng vững gót chân trong quân đội, lên làm Phó doanh trưởng, cô chỉ có thể lựa chọn trơ mắt ra mà bám riết lấy mình.
Hiện giờ không biết làm sao câu dẫn được Lục Chính Quân vị Đoàn trưởng này, cảm thấy chức vụ của anh ta cao hơn cho nên mới đổi đối tượng bám riết mà thôi.
Loại phụ nữ này, tất cả tình cảm của cô đều rẻ mạt và giả tạo.
Không đáng nhắc tới!
“Đức Khải, anh làm gì vậy, người ta Tô đồng chí đang chào anh kìa.” Thấy Lưu Đức Khải không có phản ứng, Mạc Du Du kéo hắn ta một cái.
“À.” Lưu Đức Khải hoàn hồn, thu lại đủ loại suy đoán của mình.
Không phải chỉ là diễn kịch thôi sao!
Tô Nguyệt Nha đều đã nhập vai rồi, hắn ta đương nhiên không thể phụ sự phối hợp của cô.
“Tô đồng chí, xin chào.” Lưu Đức Khải ra vẻ đạo mạo nói.
Lục Chính Quân: “...”
Anh đối với tên tra nam này càng thêm khinh bỉ.
Tô Nguyệt Nha là vì mất trí nhớ mới như vậy, còn Lưu Đức Khải thì sao?
Hắn ta chính là một kẻ ngụy quân t.ử hèn nhát!
Theo lý mà nói tình huống này, gặp mặt chào hỏi một tiếng là xong.
Dù sao người ta Lục Chính Quân và Tô Nguyệt Nha vẫn đang ăn cơm.
Nhưng Mạc Du Du lại không có ý định rời đi.
Cô ta nhìn thấy đồ ăn đặt trên bậc thềm.
“Tô đồng chí, cơm canh của hai người là đi nhà ăn lấy, hay là cô tự làm vậy?”
“Tôi tự làm.”
Mạc Du Du không đi, còn muốn kéo Tô Nguyệt Nha nói chuyện.
Tô Nguyệt Nha tính tình ôn hòa, cũng ngại lúc này đuổi người đi liền trò chuyện cùng cô ta.
“Oa, thoạt nhìn sắc hương vị đều vẹn toàn, Tô đồng chí cô thật lợi hại!”
“Tôi rất ngưỡng mộ những người biết nấu ăn, bởi vì bình thường ở nhà đều là mẹ tôi nấu, tôi hoàn toàn không biết.”
Mạc Du Du ngoài mặt nói ngưỡng mộ Tô Nguyệt Nha, thực chất là ngấm ngầm khoe khoang mình là đại tiểu thư.
Ở nhà chỉ cần cơm bưng nước rót, áo đến đưa tay chứ không cần giống như Tô Nguyệt Nha, làm một bà v.ú già!
Tô Nguyệt Nha căn bản không nghe hiểu lời trào phúng tối nghĩa của người ta, còn tưởng là đang khen mình.
Cô có chút xấu hổ, khiêm tốn nói chuyện này không có gì.
“Thực ra tay nghề của tôi cũng bình thường thôi, không tốt như cô nói đâu.”
“Chuyện nấu ăn này là quen tay hay việc, trước đây lúc tôi ở dưới quê chính là mỗi ngày đều phải nấu cơm, chắc là luyện ra từ lúc đó.”
“Nói bậy, bình thường chỗ nào, tay nghề của em chính là rất tốt.”
Lục Chính Quân đột nhiên lên tiếng, lúc Tô Nguyệt Nha tự khiêm tốn lại lặp lại lời khen ngợi một lần nữa.
Nghe thấy chồng khen ngợi mình trước mặt người khác, trong lòng Tô Nguyệt Nha ngọt ngào, e lệ liếc anh một cái.
Còn ánh mắt của Lục Chính Quân từ đầu đến cuối đều rơi trên người Tô Nguyệt Nha.
Mạc Du Du: “...”
Hừ, biết nấu ăn thì có gì ghê gớm?
Không biết tại sao nghe thấy Lục Chính Quân lên tiếng khen ngợi Tô Nguyệt Nha, trong lòng Mạc Du Du rất không thoải mái.
Còn Lưu Đức Khải lại lúc nghe thấy Tô Nguyệt Nha nhắc tới hai chữ "dưới quê" lại trở nên căng thẳng.
Tô Nguyệt Nha c.h.ế.t tiệt này!
Đang yên đang lành nhắc tới dưới quê làm gì!
Nhỡ đâu không cẩn thận lỡ miệng thì làm sao?
Lẽ nào cô căn bản là cố ý?
Nhịp tim Lưu Đức Khải trong nháy mắt mất kiểm soát, nhưng trên mặt vẫn phải cố gắng duy trì sự bình tĩnh.
Hắn ta hơi nghiêng người tránh Mạc Du Du và Lục Chính Quân, điên cuồng nháy mắt với Tô Nguyệt Nha, ám chỉ cô đừng nói lung tung.
Đủ rồi đấy, người đàn bà c.h.ế.t tiệt!
“Cho nên Tô đồng chí, bình thường ở nhà đều là cô nấu cơm sao?”
“Ừm, bởi vì Chính Quân anh ấy khá bận mà, nhưng anh ấy thường xuyên rửa bát, còn cùng tôi dọn dẹp nhà bếp nữa.”
“Không ngờ Lục Đoàn trưởng lại thương vợ như vậy...” Giọng điệu Mạc Du Du chua loét.
Trong lòng nghĩ cô ta tuyệt đối không thể thua Tô Nguyệt Nha.
“Haiz, tôi đang rầu rĩ chuyện này đây, tôi lại không biết nấu ăn, cũng không biết sau này kết hôn với Đức Khải rồi chuyện ăn uống trong nhà phải làm sao?”
“Hai người có thể học mà, nấu ăn thực ra rất đơn giản...”
Giữa lúc hai người trò chuyện, Tô Nguyệt Nha đột nhiên chú ý tới mắt của vị hôn phu Mạc Du Du cứ chớp liên tục.
Bất luận là từ góc độ Đông y hay Tây y mà nhìn.
Mắt cứ chớp loạn xạ có thể là có bệnh!
“Lưu đồng chí, mắt của anh bị sao vậy?” Tô Nguyệt Nha rất nghi hoặc hỏi.
Nghe thấy cô đột nhiên chuyển chủ đề, Mạc Du Du chuyển ánh nhìn sang Lưu Đức Khải.
Vừa hay hắn ta còn chưa kịp thu lại biểu cảm.
Bị nhìn thấy hắn ta đang chớp mắt.
Lưu Đức Khải: “...”
Chuyện quái gì thế này?
Tô Nguyệt Nha người đàn bà c.h.ế.t tiệt này nhất định là cố ý!
Chính là muốn làm hắn ta khó xử!
Lưu Đức Khải hận Tô Nguyệt Nha muốn c.h.ế.t, nhưng vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì, hắn ta hung hăng dụi mắt mình một cái.
“Vừa rồi mắt tôi hơi khó chịu cho nên chớp vài cái.” Đầy mặt xấu hổ đưa ra lời giải thích.
“Hả? Đức Khải, mắt anh sao lại khó chịu?”
Mạc Du Du vừa căng thẳng lại vừa cảm thấy kỳ lạ.
Trước đây chưa từng nghe nói mắt Lưu Đức Khải có chỗ nào khó chịu!
Tô Nguyệt Nha rất cẩn thận, hảo tâm nhắc nhở.