Chồng ơi, đừng bỏ rơi em

Nghe xong lời của bác sĩ, Lục Chính Quân trước tiên thở phào nhẹ nhõm nhưng lại không vui nổi.

Ít nhất Tô Nguyệt Nha bây giờ không sao.

Nhưng quả b.o.m hẹn giờ vẫn tồn tại, hơn nữa không biết khi nào sẽ nổ.

Giống như có một con d.a.o treo trên cổ, trước khi lưỡi d.a.o rơi xuống vĩnh viễn phải nơm nớp lo sợ.

“Vậy tình trạng hiện tại của cô ấy có thể làm thế nào, chỉ có thể bị động xem ý trời sao?”

Bác sĩ cũng không có cách nào mang lại hiệu quả tức thì.

Bác sĩ Lưu lắc đầu tỏ vẻ mình bất lực.

“Đợi bệnh nhân tỉnh lại là có thể xuất viện.”

Để an toàn, Lục Chính Quân quyết định nửa đêm về sáng sẽ ở lại bệnh viện phòng ngừa có bất kỳ tình huống đột phát nào.

Tô Nguyệt Nha sắc mặt tái nhợt nằm trên giường bệnh, cho dù là đang hôn mê lông mày cô vẫn nhíu c.h.ặ.t, có thể kẹp c.h.ế.t cả ruồi.

Lục Chính Quân cứ ngồi bên mép giường lẳng lặng nhìn người trên giường.

Anh đưa tay vuốt phẳng lông mày cho cô, tuy nhiên qua một lát Tô Nguyệt Nha sẽ lại nhíu mày.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Lục Chính Quân giống như đang đối đầu với lông mày của Tô Nguyệt Nha vậy.

Lục Chính Quân rất tức giận, giận mình không thể chăm sóc tốt cho cô.

“Rốt cuộc có nên nói cho em biết không?”

“Chỉ có thể xem ý trời sao?”

Nhìn người đang hôn mê, trong lòng anh rối như tơ vò.

Vốn tưởng rằng Tô Nguyệt Nha sẽ rất nhanh tỉnh lại, nhưng cho đến khi trời tờ mờ sáng cô vẫn chưa tỉnh.

“Bác sĩ Lưu, thời gian hôn mê này có phải quá dài rồi không?”

Chỉ sợ thời gian hôn mê quá dài đến lúc đó ảnh hưởng đến não bộ của cô.

Bác sĩ Lưu kiểm tra đáy mắt của Tô Nguyệt Nha.

“Không sao, cô ấy bây giờ là mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi, không cần sốt ruột, cứ đợi là được.”

“Cảm ơn bác sĩ Lưu.”

Lục Chính Quân thức trắng một đêm, anh suy nghĩ cả một đêm vẫn không tìm được cách giải quyết mà anh cho là thích hợp nhất.

Nhưng ít nhất lúc này anh không thể rời khỏi Tô Nguyệt Nha, nếu không cô chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Sau khi mặt trời mọc đến giờ đi làm bình thường.

Tô Nguyệt Nha vẫn chưa tỉnh, Lục Chính Quân liền định nhân lúc cô chưa tỉnh mình đến quân đội xin nghỉ phép trước.

Chỉ sợ cô tỉnh lại trong lúc mình không có ở đây, Lục Chính Quân đi rất vội, quên mất dặn dò y tá một tiếng.

Lục Chính Quân đi được một lúc, người trên giường từ từ mở mắt.

Đập vào mắt là một màu trắng ch.ói lóa.

Tô Nguyệt Nha sững sờ một chốc, vội vàng từ trên giường ngồi dậy nhìn quanh bốn phía.

Đây là bệnh viện.

Trong phòng bệnh chỉ có một mình cô, xung quanh còn có ba chiếc giường toàn bộ đều trống không, không có ai. Trong phòng bệnh ngoài cô ra không có gì cả.

Chắc chắn là chồng đưa mình đến bệnh viện.

Ký ức cuối cùng của cô là hình ảnh cô nắm c.h.ặ.t cổ áo ngủ của chồng, mất kiểm soát chất vấn anh.

Tô Nguyệt Nha cúi đầu, cô vẫn đang mặc áo ngủ...

“Chồng ơi!”

Ngay cả giày cũng không kịp xỏ.

Cô hoàn toàn bị bao trùm trong nỗi sợ hãi và hoảng loạn, bắt buộc phải gặp được chồng, xác nhận anh không bỏ rơi mình mới được.

“Chồng ơi!” Tô Nguyệt Nha chạy ra khỏi phòng bệnh, vừa định lao ra ngoài thì chú ý tới quầy y tá.

“Y tá, chồng tôi đâu? Cô có nhìn thấy chồng tôi không?!”

“Anh ấy không phải vẫn luôn túc trực bên cạnh cô sao, lẽ nào không có trong phòng bệnh?” Y tá buồn bực.

Cô ấy là y tá trực đêm qua, lúc này hẳn là sắp tan ca đêm rồi.

Đêm qua cô ấy nhìn thấy người nhà bệnh nhân túc trực cả một đêm, lúc đó cô ấy còn hảo tâm nhắc nhở nói là có thể nhận giường gấp cho người nhà nhưng người đàn ông đã từ chối.

“Anh ấy không có ở đó.” Tô Nguyệt Nha sắp khóc đến nơi, trong mắt toàn là sự hoảng loạn.

“Vậy thì tôi không biết rồi.” Y tá tỏ vẻ bất lực.

Tô Nguyệt Nha quay đầu liền chạy xuống lầu, lao thẳng ra ngoài bệnh viện.

“Ê, sao cô không mang giày thế?” Y tá nhìn thấy đôi chân trần của Tô Nguyệt Nha, lớn tiếng gọi cô dừng lại ở phía sau.

Tô Nguyệt Nha bỏ ngoài tai, cô bây giờ một lòng chỉ muốn gặp Lục Chính Quân.

Không có chuyện gì quan trọng hơn việc tìm thấy chồng.

“Chồng ơi!”

Tô Nguyệt Nha vừa chạy vừa gọi, phớt lờ những ánh mắt kỳ dị xung quanh đổ dồn vào mình, cô căn bản không quan tâm.

“Chồng ơi!”

Từ phòng bệnh tìm đến tầng một vẫn không thấy bóng dáng Lục Chính Quân đâu.

Tô Nguyệt Nha không chút do dự lao thẳng ra ngoài bệnh viện—

“Chồng ơi!”

Còn chưa đến cổng lớn cô đã nhìn thấy Lục Chính Quân đang vội vã đi vào bệnh viện.

“Chồng ơi!”

Tô Nguyệt Nha đẩy nhanh bước chân lao thẳng về phía anh.

Lục Chính Quân nhìn thấy Tô Nguyệt Nha, thầm kêu không ổn.

Cô tỉnh lại không nhìn thấy mình đầu tiên tất nhiên là sốt ruột và sợ hãi.

Lại chú ý tới đôi chân trần của cô, trái tim anh hung hăng thắt lại.

“Nguyệt Nha, em chậm một chút.”

“Chồng ơi!”

Tô Nguyệt Nha cuối cùng cũng gặp được Lục Chính Quân, cô trực tiếp nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy eo anh.

Khoảnh khắc tiếp theo, giọng nói mang theo tiếng nức nở vang lên.

“Chồng ơi, em cầu xin anh.”

“Đừng bỏ rơi em.”

“Đừng không cần em.”

Lục Chính Quân xót xa đến mức không nói nên lời, chỉ có thể dùng sức ôm lại Tô Nguyệt Nha.

Đem thân hình mảnh mai của cô hoàn toàn bao bọc trong vòng tay của mình.

“Hu hu... Chồng ơi, em sẽ rất ngoan, em cái gì cũng nghe lời anh, anh đừng bỏ rơi em có được không?”

Tô Nguyệt Nha không ngừng lặp lại câu nói này.

Cô bây giờ một chút cảm giác an toàn cũng không có.

“Anh đương nhiên sẽ không bỏ rơi em.”

Chương 154 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia