Tha thứ cho tra nam
“Anh đưa em đến quân đội, anh nói cho tất cả mọi người biết em là vợ anh, nếu anh lừa em thì sao lại gióng trống khua chiêng như vậy chứ?”
Lục Chính Quân không ngừng dỗ dành Tô Nguyệt Nha, nói rất nhiều lời đảm bảo.
Tô Nguyệt Nha là thực sự muốn tính sổ, cũng là thực sự không nỡ rời xa Lục Chính Quân, nếu không cô đã không bất an đến vậy.
Những lời dỗ dành của anh cô đã nghe lọt tai.
Chồng trước đây có lẽ thực sự muốn bỏ rơi mình, nhưng sau khi nhìn thấy cô ngàn dặm xa xôi đuổi đến Đế Đô liền thay đổi tâm ý, cuối cùng vẫn lựa chọn ở bên mình.
Chắc hẳn là như vậy đi, dù sao bọn họ cũng đã lĩnh chứng kết hôn rồi.
Hai cuốn sổ đỏ còn cất trong ngăn bí mật của tủ quần áo trong phòng ngủ cô bảo quản, sẽ không có giả.
Tô Nguyệt Nha nghĩ thầm, có lẽ cô nên dũng cảm trao ra sự tin tưởng một lần nữa.
Lục Chính Quân thực sự lãng t.ử quay đầu rồi.
Anh ấy sẽ không bỏ rơi mình nữa.
Dù sao khoảng thời gian này hai người họ sống bên nhau rất vui vẻ, những khoảng thời gian chung sống đó đều là thật.
Chỉ là... mặc dù tự nhủ phải tích cực lên nhưng cô luôn cảm thấy trong lòng có cảm giác kỳ lạ.
Lại không nói rõ được là kỳ lạ ở đâu.
Người trong lòng dần không còn phản kháng nữa, Lục Chính Quân biết cảm xúc của Tô Nguyệt Nha đã ổn định lại rồi.
“Nguyệt Nha,” Anh giữ lấy bả vai cô để cô ngồi xuống lại, sâu thẳm nhìn vào mắt cô, “Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
“Chúng ta sau này sống những ngày tháng thật tốt bên nhau, đem những chuyện không vui trước đây quên hết đi.”
Tô Nguyệt Nha cũng nhìn vào mắt Lục Chính Quân.
Đó không phải là một đôi mắt biết lừa người.
“Vâng.” Cuối cùng cô nhẹ nhàng gật đầu, vươn tay chủ động trao cái ôm đầu tiên sau khi tha thứ.
Đây là một cái ôm rất vững chãi.
Tô Nguyệt Nha thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương.
Cô tự nhủ với bản thân tất cả những khổ nạn đều đã qua rồi, mọi thứ sẽ tốt lên thôi.
“Chồng ơi, khi nào em được xuất viện?”
“Em không thích nơi này.”
Tô Nguyệt Nha vẫn muốn cùng Lục Chính Quân ở trong căn nhà nhỏ của họ hơn.
Nhớ lại lời bác sĩ Lưu nói cô tỉnh lại là có thể xuất viện rồi, nhưng Lục Chính Quân chủ động yêu cầu kiểm tra thêm một lần nữa.
Kết quả có, Tô Nguyệt Nha quả thực không sao, lập tức đi làm thủ tục xuất viện.
Trên đường về nhà, trong lòng Lục Chính Quân vẫn luôn suy nghĩ.
Anh cảm thấy trên đỉnh đầu mình đang treo một chiếc đồng hồ bấm giờ.
Lúc này đang đếm ngược.
Khoảng cách đến ngày Tô Nguyệt Nha triệt để khôi phục trí nhớ đã ngày càng gần.
Đến lúc đó anh có thể ngay cả cơ hội cuối cùng đóng vai tra nam cũng không có được.
Có lẽ... ngày mai? Ngày kia?
Thực sự đến khoảnh khắc đó anh phải đối mặt với cô như thế nào?
Cô sẽ hận sự lừa dối của anh đối với cô sao?
Cô sẽ trực tiếp rời đi sao?
Nếu cô có thể vì Lưu Đức Khải mà ngàn dặm xa xôi thân cô thế cô đến Đế Đô xa lạ, điều đó chứng tỏ trong lòng cô Lưu Đức Khải có vị trí rất nặng.
Vậy thì cô có giống như vừa rồi tha thứ cho mình, dễ dàng tha thứ cho Lưu Đức Khải không?
Mãi đến khoảnh khắc này Lục Chính Quân mới triệt để hiểu rõ cảm giác của anh đối với Lưu Đức Khải không chỉ đơn thuần là chán ghét và khinh bỉ mà còn xen lẫn sự ghen tị không thể phớt lờ.
Kẻ đê tiện như hắn ta sao xứng có được cô tốt đẹp như vậy?
Cho dù chỉ là từng có được cũng đủ để Lục Chính Quân ghen tị đến phát điên rồi.
Khúc nhạc đệm nhỏ vào bệnh viện lần nữa cứ thế trôi qua.
Tô Nguyệt Nha không muốn bị ác mộng quấy rầy nữa.
Cô phải hướng về phía trước.
“Chồng ơi, cho em một viên nữa.”
Tối hôm đó lúc đi ngủ, Lục Chính Quân theo thói quen dán Trợ miên hoàn, đang chuẩn bị cất hộp đựng t.h.u.ố.c đi, Tô Nguyệt Nha liền xòe lòng bàn tay ra trước mặt anh.
“Em cũng muốn dùng sao?”
“Vâng,” Cô không giấu giếm, rất thành thật giải thích, “Em không muốn gặp ác mộng nữa cho nên dán Trợ miên hoàn đi ngủ.”
Cứ chìm đắm trong những hồi ức tồi tệ của quá khứ cũng không phải là cách.
Nếu đã lựa chọn tha thứ vậy thì rộng lượng, thẳng thắn mà hướng về phía trước, sống cho tốt.
Cứ gượng gạo với nhau chỉ chuốc thêm sự dằn vặt cho cả hai.
Lục Chính Quân liền đưa cho cô một viên.
Cũng tốt, không gặp ác mộng sẽ không ảnh hưởng đến cảm xúc, không đến mức ba lần vào bệnh viện.
Sau khi dùng Trợ miên hoàn, quả nhiên một đêm ngủ ngon giấc.
Hai người lại giống như bình thường.
Lục Chính Quân đến quân đội làm việc, buổi trưa sẽ vội vã về cùng ăn cơm, buổi tối tan làm về nhà.
Còn Tô Nguyệt Nha thì nhân lúc anh không có nhà trốn vào Không gian tùy thân nghiêm túc học tập bài tập giáo viên giao lúc trước, chuẩn bị trước cho bài kiểm tra lần sau.
Nhưng sau đó cô luôn cảm thấy Lục Chính Quân có chút không ổn, thoạt nhìn giống như đang có tâm sự.
Thế là trước khi ngủ cô liền hỏi thêm vài câu.
“Chồng ơi, trong quân đội có phải có chuyện gì không anh?”
Vợ chồng mà, chồng có chuyện phiền lòng vợ đương nhiên phải khuyên nhủ.
Tô Nguyệt Nha nghĩ thầm trong nhà không xảy ra chuyện gì bất thường, vậy chắc chắn là chuyện của quân đội rồi.
“Không có, mọi thứ đều rất bình thường.”
“Vậy sao?” Cô rõ ràng không tin, anh chính là có tâm sự.
Lục Chính Quân lập tức bật cười hỏi: “Nguyệt Nha, em rốt cuộc muốn hỏi gì, sao đang yên đang lành đột nhiên lại hỏi quân đội có chuyện gì không?”
“Ừm... Em chính là thấy dạo này anh hình như có tâm sự nên quan tâm anh một chút thôi mà. Chồng ơi, mặc dù em nghe không hiểu chuyện quân đội nhưng anh nói với em, biết đâu trong lòng sẽ thoải mái hơn thì sao?”