Ký Ức Dần Khôi Phục
Chìm đắm trong sách vở, thời gian trôi qua không để lại dấu vết. Cũng không biết đã qua bao lâu, Tô Nguyệt Nha đột nhiên thấy hơi đau đầu, cô liền đặt b.út xuống, đưa tay ấn ấn huyệt thái dương. Đọc sách tuy là ngồi yên không động đậy, nhưng hoạt động trí óc thực ra lại tiêu hao tinh thần hơn. Tô Nguyệt Nha thường xuyên dựa vào việc xoa bóp vùng đầu để làm giảm cảm giác mệt mỏi, nhưng lần này lại mất linh rồi. Cô ấn một lúc lâu đầu vẫn hơi đau.
Chưa đến mức cần phải uống t.h.u.ố.c, hơn nữa cô có một lựa chọn tốt hơn t.h.u.ố.c — Linh tuyền. Tô Nguyệt Nha nhịn đau đầu đi lấy một ít Linh tuyền thủy uống, còn hứng một cốc lớn mang về thư viện. Linh tuyền thanh ngọt trôi tuột xuống cổ họng, mát lạnh rất dễ chịu. Khoảng vài phút, triệu chứng đau đầu của cô đã thuyên giảm... Tô Nguyệt Nha không khỏi lắc đầu cười cười, cho dù hiện tại cô đã học được không ít y lý nhưng vẫn không thể giải thích được Linh tuyền này.
“Đã có Không gian thần bí rồi, mình còn vướng bận cái Linh tuyền này làm gì, dù sao cũng sẽ không tùy tiện lấy ra cho người khác dùng, cứ vậy đi.” Tô Nguyệt Nha chuẩn bị tiếp tục học. Ánh mắt rơi xuống sách giáo khoa — “Xuy —” Cô lấy tay chống đầu.
Hình như có thêm một số ký ức mờ nhạt? Vô số hình ảnh từng khung từng khung xẹt qua trong đầu giống như đang chiếu một bộ phim vậy. Mà nhân vật chính của bộ phim chính là bản thân cô cùng với chồng và mẹ chồng.
“Thúy Hoa à, con trai bà về rồi kìa! Ăn mặc tuấn tú thật, thật là oai phong!”
“Mẹ, Nguyệt Nha, con về rồi.”
“Mẹ, căn nhà bên này còn nửa tháng nữa là hết hạn thuê rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ chuyển qua đó, mọi người chuẩn bị thu dọn hành lý trước đi.”
“Chúng ta còn chưa nộp báo cáo kết hôn, không tính là vợ chồng chính thức. Bây giờ mà ở chung đối với danh tiếng của em không tốt. Đợi đến bộ đội chúng ta lĩnh giấy chứng nhận kết hôn rồi hãy ở chung.”
“Hôm nay không thấy, nhưng tối hôm qua lúc tôi ra ngoài đi tiểu thấy bọn họ tay xách nách mang từ trong nhà đi ra, giống như là trực tiếp ra khỏi làng rồi!”...
Tất cả mọi chuyện đều nhớ ra rồi. Từ lúc mình gả cho chồng đến đêm tân hôn chồng tòng quân, mình hầu hạ mẹ chồng ba năm, chồng trở về chỉ đón mẹ chồng đi, mình thân cô thế cô đuổi tới Đế Đô, đối chất trước cổng bộ đội lại bị coi là kẻ điên, sau đó ngất xỉu bên đường... Mặc dù không giống hệt hai giấc mơ trước đó nhưng chỉ là sự khác biệt về chi tiết, phương hướng lớn của sự việc là không sai. Nhưng chuyện quan trọng nhất không sai, đó là chồng quả thực muốn bỏ rơi mình và cũng đã từng thực sự bỏ rơi mình.
Tô Nguyệt Nha trong nháy mắt tâm trạng nặng nề. Lục Chính Quân đã thừa nhận lỗi lầm với cô rồi, cô cũng bày tỏ mình muốn buông bỏ quá khứ, hai người cùng nhau hướng tới một tương lai tươi đẹp. Bây giờ chỉ là bổ sung lại ký ức mà thôi.
“Nhưng mà... tại sao luôn không nhìn rõ mặt nhỉ?” Tô Nguyệt Nha thắc mắc. Hình ảnh ký ức lần này rất rõ ràng, nhưng giống như giấc mơ, khuyết điểm duy nhất và cũng chí mạng là không nhìn rõ mặt, cô chỉ biết người đó là chồng cô, người đó là mẹ chồng cô.
“Sao mình lại có cảm giác lão công trong mơ không có vóc dáng cao lớn như lão công ngoài đời nhỉ? Người trong mơ hình như lùn hơn một chút...”
“Không lẽ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, lão công không chỉ cao lên mà còn tráng kiện hơn? Thật là kỳ lạ, theo tuổi của lão công các khớp xương đáng lẽ đã khép lại rồi chứ, sao có thể cao thêm được?” Tô Nguyệt Nha nghĩ thế nào cũng không hiểu. May mà đã có hai giấc mơ trước làm nền, cho dù bây giờ đã nhớ lại toàn bộ quá trình, cô chỉ thấy tim chua xót căng tức, có khó chịu nhưng vì đã chọn cách buông bỏ nên lần này không còn sức đả kích lớn như vậy nữa.
“Bỏ đi, nhỡ đâu là do trí nhớ mình mơ hồ nhớ nhầm thì sao? Sao có thể không phải là lão công được.” Tô Nguyệt Nha lắc lắc đầu ném hết những tâm sự này ra sau đầu. Tiếp tục vướng bận cũng chẳng có ý nghĩa gì. Con người nên nhìn về phía trước.
Hôn lễ của Lưu Đức Khải và Mạc Du Du đang được khẩn trương chuẩn bị, ngoài việc mua sắm đồ đạc, sắp xếp cỗ bàn còn phải xác định khách mời.
“Ba, mẹ, mời những ai thì ba mẹ quyết định đi ạ.” Lưu Đức Khải chủ động nói. Hắn và mẹ đều là người xứ khác, gần như không có ai có thể mời ngoại trừ một số chiến hữu.
“Trong bộ đội có một số người bắt buộc phải mời, thế này đi, để lại hai bàn cho chiến hữu của con và bạn bè của Du Du, phần còn lại để ba sắp xếp.” Mạc Trình nói.
“Vâng,” Lưu Đức Khải nhìn sang Mạc Du Du, “Du Du, em muốn mời ai?”
“Ưm... chỉ vài người bạn thôi ạ, con không mời được bao nhiêu người.” Mạc Du Du nghĩ tới điều gì đó mắt sáng lên, nhưng cô không nói cho Lưu Đức Khải biết. Hôn lễ được tổ chức khá đơn giản, suy cho cùng thân phận của Mạc Trình và Lưu Đức Khải đều bày ra ở đây. Tổ chức quá linh đình đồng nghĩa với việc đưa d.a.o cho người khác làm hại mình. Cho nên về quy mô hôn lễ điểm này Mạc Du Du rất hiểu, không hề tùy hứng làm bậy.
Nhân lúc mọi người đều đang bận rộn việc chính, Mạc Du Du một mình chuồn ra ngoài.
“Cốc — Cốc —”
“Tô đồng chí, cô có nhà không?”
Lúc này Tô Nguyệt Nha đang chăm chỉ học tập trong thư viện của Không gian, may mà cô luôn để ý tình hình bên ngoài nên sau khi nghe tiếng gõ cửa vội vàng ra mở cửa. “Ra đây!” Chắc chắn không phải là lão công, giờ này anh đang ở bộ đội. Vậy sẽ là ai nhỉ? Cửa vừa mở, Tô Nguyệt Nha nhìn thấy Mạc Du Du liền sửng sốt một chút.