Đối chất trước lớp
"Bạn học Tô, lời này là ý gì?" Thầy Ngô vẻ mặt khó hiểu. Sao thầy có thể tùy ý thay đổi nội dung kiểm tra được. Thành tích của mỗi học sinh ngoài phần thi cuối kỳ còn có biểu hiện bình thường cùng với thành tích kiểm tra hàng ngày tạo thành. Đây cũng là lý do tại sao mọi người đều muốn biểu hiện thật tốt. Dưới tiền đề như vậy, tuyệt đối không thể tùy ý thay đổi nội dung kiểm tra. Lớp tự học xem trọng chính là năng lực tự học.
"Tuần trước, em biết được từ chỗ bạn học Mã Hiểu Hiểu nội dung kiểm tra tuần này là khoa xương khớp." Tô Nguyệt Nha nói, cô không vội vàng kết luận mà chỉ trần thuật sự thật, "Nhưng hôm nay đến lớp lại được thông báo nội dung kiểm tra biến thành ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c. Xin hỏi chuyện này là thế nào vậy? Bạn học Mã Hiểu Hiểu."
Trong nháy mắt, tất cả sự chú ý đều đổ dồn vào Mã Hiểu Hiểu. Đỗ Lan Tân vốn dĩ đứng cùng cô ta, bây giờ bất giác lùi về sau một bước, cố gắng kéo giãn khoảng cách.
"Chính là ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c mà!" Mã Hiểu Hiểu cố tỏ ra bình tĩnh, nhìn về phía các bạn học khác, "Các bạn học, lúc đó tôi nói với các bạn chính là ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c, sao tôi biết được cô lại cho rằng là khoa xương khớp?"
"Đúng vậy, Mã Hiểu Hiểu nói là ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c." Có bạn học lên tiếng.
"Tôi nhớ ra rồi, lúc đó bạn học Tô và bạn học Đỗ sau khi nghe xong thành tích liền đi dọn dẹp phòng thí nghiệm trước rồi, không nghe thấy nội dung kiểm tra tuần sau." Trương Chí Quân nói.
"Nhưng mà sau đó bạn học Mã đã đến phòng thí nghiệm, lúc tôi hỏi cô ấy, câu trả lời cô ấy đưa ra chính là khoa xương khớp, lúc đó Đỗ Lan Tân cũng có mặt." Tô Nguyệt Nha nhìn về phía người đang trốn sau lưng Mã Hiểu Hiểu. Cô chú ý tới động tác lùi nửa bước của Đỗ Lan Tân, cũng nhớ tới lúc đó là Đỗ Lan Tân đề nghị đi dọn dẹp trước. Cho nên Tô Nguyệt Nha vô cùng chắc chắn chuyện này hai người nhất định đã bàn bạc qua. Sao có thể dễ dàng buông tha cho Đỗ Lan Tân được? Như vậy thì quá không công bằng.
"Tôi..." Đột nhiên bị điểm danh, Đỗ Lan Tân có chút hoảng hốt, cô ta nhìn về phía Mã Hiểu Hiểu, lại nhìn về phía thầy Ngô trên bục. Mã Hiểu Hiểu nháy mắt với cô ta.
"Đúng vậy! Lúc đó Mã Hiểu Hiểu nói với cô quả thực chính là ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c, có thể là tự cô nghe nhầm hoặc là nhớ nhầm rồi chăng." Đỗ Lan Tân nói. Cô ta không có lựa chọn thứ hai, bắt buộc phải đứng cùng một chiến tuyến với Mã Hiểu Hiểu.
Tô Nguyệt Nha cười, hai người này đúng là cá mè một lứa. "Không phải," Giọng điệu cô chắc nịch, ánh mắt kiên định, gằn từng chữ nói, "Lúc đó bạn học Mã nói chính là khoa xương khớp, tôi tuyệt đối không nghe nhầm, càng không thể nhớ nhầm."
Chỉ có mấy chữ, có thể sai được sao? Huống hồ mọi người đều biết tầm quan trọng của nội dung kiểm tra, ai lại lơ là chứ? Trong lúc nhất thời rơi vào thế bế tắc. Thầy Ngô lúc này đứng ra nhìn về phía hai bên đang giữ ý kiến bất đồng.
"Bạn học Mã, lúc đó rốt cuộc em đã nói gì với bạn học Tô?" Thầy Ngô hỏi.
"Thầy Ngô, em tuyệt đối nói là ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c, có Đỗ Lan Tân có thể làm chứng cho em. Đồng thời, em muốn hỏi bạn học Tô—" Mã Hiểu Hiểu nhìn về phía Tô Nguyệt Nha, "Nếu cô chỉ trích tôi nói cho cô nội dung kiểm tra là khoa xương khớp, vậy theo logic này cô nên ôn tập cũng là khoa xương khớp. Tại sao hôm nay thi ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c cô lại có thể lấy được hạng nhất? Bạn học Tô, cô là muốn bày tỏ cho dù cô không ôn tập ngoại khoa l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn có thể lấy được hạng nhất sao? Nhưng cô không thể tùy tiện chụp mũ cho tôi, nếu tôi có tư tâm chỉ muốn một mình mình thi tốt, vậy tôi nên lừa gạt tất cả các bạn học chứ không phải chỉ đơn thuần nhắm vào một mình cô!"
Những lời này của Mã Hiểu Hiểu đã thuyết phục được phần lớn các bạn học, cũng bao gồm cả thầy Ngô.
"Đúng vậy, bạn học Tô, có khi nào là em nhầm lẫn rồi không, bạn học Mã không cần thiết phải nhắm vào em mới đúng!" Thầy Ngô nói.
"Không nhầm lẫn. Em có thể vượt qua bài kiểm tra là bởi vì em vì kỳ thi cuối kỳ đã học trước toàn bộ nội dung rồi." Tô Nguyệt Nha nói. Đâu chỉ là học qua, cô đã sớm nắm vững trong lòng một cách thuần thục. Nếu không, mũi tên ngầm lần này của Mã Hiểu Hiểu, Tô Nguyệt Nha thật đúng là chưa chắc đã tránh được!
"Oa, bạn học Tô vậy mà đã học xong toàn bộ rồi! Chuyện này cũng quá lợi hại rồi..."
"Đúng vậy, hèn gì lần nào cô ấy cũng có thể lấy được hạng nhất."
"Cô bốc phét!" Mã Hiểu Hiểu căn bản không tin, theo cô ta thấy Tô Nguyệt Nha chỉ là ăn may mà thôi. "Bạn học Tô, bốc phét cũng phải nháp trước chứ, sao cô có thể đã học xong toàn bộ nội dung được? Thật nực cười!" Mã Hiểu Hiểu chất vấn. Vốn dĩ ngay từ đầu cô ta còn có chút hoảng hốt, đối chất đến bây giờ cô ta ngược lại không hoảng nữa. Tô Nguyệt Nha căn bản không có chứng cứ. Còn mình có Đỗ Lan Tân làm nhân chứng.
"Tại sao tôi không thể học xong toàn bộ nội dung?" Tô Nguyệt Nha lý trí hỏi ngược lại. Không phải chưa từng nghĩ tới Mã Hiểu Hiểu sẽ c.h.ế.t không thừa nhận, nhưng chỉ cần Tô Nguyệt Nha cũng một mực c.ắ.n định cô ta nói dối, vậy thì luôn phải có một cách giải quyết. Tô Nguyệt Nha không sợ làm lớn chuyện, bởi vì cô không làm chuyện trái lương tâm.
"A, bạn học Tô, tôi biết mỗi lần kiểm tra cô đều đứng hạng nhất, tôi cũng thừa nhận cô rất lợi hại, nhưng nếu nói cô trong tình huống biết sai nội dung kiểm tra mà vẫn có thể thi được hạng nhất, tôi thực sự không thể chấp nhận được cách nói này, cũng không thể chấp nhận việc cô bôi nhọ tôi." Mã Hiểu Hiểu nhìn Tô Nguyệt Nha với vẻ đắc ý kiểu "cô có thể làm gì được tôi".