Sự Quyết Tâm Của Lục Chính Quân

“Sao cậu lại tốt bụng như vậy, cứu một người xa lạ? Cậu có phải có mưu đồ bất chính gì với em gái tôi không?”

Lục Chính Quân: “...”

Sao nào, lòng tốt cứu người bây giờ còn phải bị nghi ngờ động cơ sao? Đối với quân nhân bọn họ mà nói, giúp đỡ nhân dân đó không phải bổn phận thì là gì?

Lục Chính Quân trước khi tiến lên giúp đỡ đâu biết người nằm trên mặt đất chính là Tô Nguyệt Nha!

“Lúc đó vừa hay nhìn thấy có người nằm trên mặt đất, thời tiết lại nóng như vậy, tự nhiên phải tiến lên xem xét, không ngờ lại là người quen.” Lục Chính Quân thành thật trả lời. Chỉ là lược bỏ chuyện mình nhất kiến chung tình với Tô Nguyệt Nha. Chuyện riêng tư này không khai báo với người nhà họ Kiều cũng không ảnh hưởng gì.

“Người quen?” Kiều Thủ Ngôn nhướng mày, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý. Anh biết ngay mà! Lục Chính Quân chắc chắn đã có mưu đồ với em gái anh từ sớm!

“Đúng vậy, Nguyệt Nha không nói cho mọi người biết sao? Trước khi cô ấy đến Đế Đô, tôi và cô ấy từng có duyên gặp mặt một lần trên tàu hỏa, lúc đó là tôi và anh em làm xong nhiệm vụ trở về...”

Tô Nguyệt Nha thật sự chưa nói cho người nhà họ Kiều chuyện này, trong lời kể của cô chính là Lục Chính Quân đã cứu cô đang hôn mê, sau đó bị cô mất trí nhớ bám lấy.

Nghe xong, Kiều Thủ Ngôn khá tự hào: “Không hổ là con gái nhà họ Kiều chúng ta, có trí tuệ, có mưu lược, có đảm đương, có dũng khí!”

“Quả thực.” Lục Chính Quân gật đầu. Nếu không sao anh có thể nhất kiến chung tình?

Tiếp đó Kiều Thủ Ngôn tiếp tục tra hỏi: “Nói gì thì nói, em gái tôi là trong tình trạng mất trí nhớ gả cho cậu, theo lý mà nói bây giờ con bé tìm lại được ký ức rồi, biết nhận nhầm người, các người có phải nên...”

Ly hôn! Kiều Thủ Ngôn chưa nói hết, Lục Chính Quân lại nghe hiểu rồi. Lại kết hợp với thái độ của người nhà họ Kiều, anh bừng tỉnh đại ngộ, xem ra người nhà họ Kiều hy vọng anh và Tô Nguyệt Nha ly hôn.

Nhưng mà trong chuyện này Lục Chính Quân tuyệt đối sẽ không vì thái độ của nhà họ Kiều mà nhượng bộ.

“Tôi biết, lúc đó tôi cũng có suy nghĩ như vậy, nhưng hôn nhân dù sao cũng không phải trò đùa, huống hồ—” Lục Chính Quân nhìn về phía Kiều Thủ Ngôn. Nếu nói ánh mắt và thái độ của anh vẫn luôn rất khách sáo bởi vì bọn họ là người nhà của Tô Nguyệt Nha, nhưng lúc này ánh mắt của Lục Chính Quân lại mang theo sự quyết tâm phải có được.

“Huống hồ sau khi Nguyệt Nha khôi phục ký ức, tôi đã nhắc đến chuyện này với cô ấy, chỉ cần Nguyệt Nha muốn ly hôn tôi nhất định để cô ấy toàn thân trở lui, nhưng Nguyệt Nha không chọn ly hôn.”

Kiều Thủ Ngôn: “...”

Lục Chính Quân đây là đang khoe khoang với anh? Hơn nữa Nguyệt Nha cũng không nhắc đến chuyện này với bọn họ, lẽ nào nói Nguyệt Nha thực sự không muốn chia tay với Lục Chính Quân? Người đàn ông này rốt cuộc có gì tốt? Em gái nhìn trúng hắn điểm nào? Khuôn mặt sao? Là lớn lên có vài phần nhan sắc.

Đáng ghét, chắc chắn là vì em gái từ nhỏ không lớn lên ở nhà, nếu không đối mặt với khuôn mặt này của anh và lão nhị còn có lão ba, nhìn thấy Lục Chính Quân không thể dễ dàng bị sắc đẹp mê hoặc như vậy.

Bây giờ em gái đối với Lục Chính Quân có thể đang say đắm, nếu cứ khuyên nhủ ly hôn chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tình thân giữa bọn họ. Dù sao em gái mới nhận tổ quy tông mà. Kiều Thủ Ngôn trong lòng bắt đầu cân nhắc lại.

Dọc đường đi Lục Chính Quân bị tra hỏi không dứt, nhưng anh không hề có chút mất kiên nhẫn nào, dù sao anh hiện tại thẳng thắn vô tư, tuyệt đối không chột dạ.

Đến nhà họ Kiều, Kiều Hãn Học làm xong cơm canh, cả nhà đã ngồi trên bàn ăn đợi người rồi.

“Cháu chào bác trai, bác gái.” Lục Chính Quân chủ động chào hỏi. Bởi vì biết bọn họ vẫn chưa thực sự chấp nhận mình nên anh cũng không chủ động gọi ba mẹ. Nếu Liễu Ngọc Anh và Kiều Hãn Học bằng lòng tự nhiên sẽ nhắc đến chuyện đổi cách xưng hô, nếu không bằng lòng bọn họ sẽ nhận tiếng bác trai bác gái này.

“Ừm, Tiểu Lục à, cậu mau ngồi đi.” Liễu Ngọc Anh nói.

Lục Chính Quân mặt không đổi sắc ngồi xuống. Quả nhiên giống như anh nghĩ. Tô Nguyệt Nha nhìn tương tác giữa chồng và người nhà, trong lòng như ngộ ra điều gì.

“Chị, chị mau nếm thử tay nghề của ba đi, ba nấu ăn ngon lắm!” Kiều Hâm Nhược cứ như không nhìn thấy Lục Chính Quân, tự mình gắp thức ăn cho Tô Nguyệt Nha. Cô ấy gắp một miếng sườn xào chua ngọt, đây là món cô ấy thích ăn nhất, nghĩ rằng khẩu vị của chị gái chắc cũng giống mình.

Quả nhiên Tô Nguyệt Nha nếm thử một miếng, thỏa mãn đến mức híp cả mắt lại: “Ngon quá đi!”

“Thích thì ăn nhiều một chút.” Kiều Hãn Học thấy con gái ăn uống vui vẻ, sự mệt mỏi khi nấu ăn quét sạch sành sanh.

Trên bàn ăn Liễu Ngọc Anh và Kiều Hâm Nhược liên tục bảo Tô Nguyệt Nha thử món này uống bát canh kia, còn Lục Chính Quân thì bị Kiều Hãn Học và hai người anh vợ lớn nhỏ kẹp công, hỏi anh đủ loại vấn đề, so với lúc trước trên đường sự tra hỏi của Kiều Thủ Ngôn càng giống như bới móc hơn.

“Bình thường ở nhà không phải đều là Nguyệt Nha làm việc nhà nấu cơm chứ? Cậu một người đàn ông to xác cái gì cũng không làm? Giống như nhà chúng tôi, xuống bếp nhiều nhất chính là ba tôi!” Kiều Cao Dương nói khoác không biết ngượng. Dù sao Kiều Hãn Học có ngày nào cũng xuống bếp hay không Lục Chính Quân lại không thể nào biết được.

Tô Nguyệt Nha: “...” Sao lại biến thành ba ngày nào cũng xuống bếp rồi? Không phải nói ba mặc dù trù nghệ cao siêu nhưng rất hiếm khi mới xuống bếp sao!

Chương 271 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia