Gặp Lại Tra Nam

Khoảng thời gian đó cô thường xuyên mất hồn mất vía, cộng thêm lúc đó quan hệ của cô và Lục Chính Quân đang ở thời kỳ xấu hổ nhất, sao có thể nhớ được chi tiết nhỏ như đưa cơm này.

“Sao vậy?”

“Lúc đó em chính là như vậy, ăn còn chưa ăn đã nói anh làm ngon. Anh nói em không có thành ý, em liền ăn một miếng cơm trắng sau đó lại khen một lần nữa. Xem ra hôm đó cơm trắng của anh quả thực nấu không tồi.”

Tô Nguyệt Nha: “...”

“Chuyện như vậy anh cũng nhớ, anh có phải là hẹp hòi không!” Tô Nguyệt Nha bị anh nói đến đỏ mặt, cô căn bản không nhớ.

“Nếu nhớ mỗi chuyện giữa chúng ta cũng coi là hẹp hòi, vậy anh quả thực là thế.” Tô Nguyệt Nha luôn cảm thấy Lục Chính Quân sẽ không nói lời gì tốt đẹp. Ngay sau đó cô nghe thấy anh nói: “Bởi vì anh thật sự nhớ mỗi chuyện giữa chúng ta.”

“Ăn cơm đi!” Tô Nguyệt Nha bị lời tình tự bất thình lình của Lục Chính Quân làm cho mặt càng đỏ hơn, hờn dỗi nói, “Gà xào cay cũng không bịt được miệng anh.”

Thực tế ai trong lòng cười thầm người đó tự biết. Một bữa cơm ăn vô cùng vui vẻ, hai người nói nói cười cười. Tô Nguyệt Nha không muốn làm lỡ quá nhiều thời gian của Lục Chính Quân. Cô đến đưa cơm chính là cảm thấy Lục Chính Quân có thể giảm bớt thời gian chạy đi chạy lại, buổi trưa có thể nghỉ ngơi thêm một lát, cho nên không trò chuyện bao lâu cô liền thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi rồi.

“Anh nghỉ ngơi cho tốt, buổi chiều còn phải huấn luyện, em về trước đây.”

“Được, đi đường cẩn thận.”

Lục Chính Quân tuy có chút không nỡ nhưng cũng không làm kiêu. Hai người tạm biệt, Tô Nguyệt Nha quen đường quen nẻo đi ra ngoài, trên đường gặp binh sĩ quen mắt, người ta chào hỏi gọi tẩu t.ử, cô cũng sẽ hào phóng đáp lại. Chưa đi được bao xa, nụ cười trên mặt Tô Nguyệt Nha lập tức biến mất.

Lưu Đức Khải đi tới rồi!

Gần đây những ngày tháng tốt đẹp trôi qua quá thoải mái, Tô Nguyệt Nha đã sớm ném tên tra nam này lên chín tầng mây rồi. Gặp lại lần nữa, Tô Nguyệt Nha chỉ cảm thấy xui xẻo. Cô đã quyết tâm hướng về phía trước thì sẽ không để cặn bã chiếm dụng của cô dù chỉ một giây, đó đều là một sự lãng phí và không có trách nhiệm với bản thân. Thế là Tô Nguyệt Nha liền như không nhìn thấy, sải bước tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng ngặt nỗi cô muốn giả vờ không nhìn thấy, người khác lại không muốn. Lưu Đức Khải từ xa nhìn thấy Tô Nguyệt Nha còn tưởng mình hoa mắt. Dù sao Tô Nguyệt Nha sống những ngày tháng phong sinh thủy khởi, sinh hoạt tư nhuận, tâm trạng vui vẻ, cả người giống như đóa hoa được kiều dưỡng, tự nhiên là ngày càng xinh đẹp.

Tâm trạng Lưu Đức Khải phức tạp, anh ta đá người ta kết quả Tô Nguyệt Nha sống ngày càng tốt, trong lòng anh ta có thể thoải mái sao? Đặc biệt là Lục Chính Quân hai lần mượn danh nghĩa luận bàn đ.á.n.h anh ta khiến anh ta mất hết thể diện, anh ta căn bản không nuốt trôi cục tức này. Gặp lại Tô Nguyệt Nha, anh ta vừa ghét bỏ trong lòng lại có vài phần đắc ý ngấm ngầm quấy phá.

“Tô Nguyệt Nha.” Lưu Đức Khải dừng lại trước mặt Tô Nguyệt Nha, chặn đường đi của cô khiến cô không thể không dừng bước.

Đây dù sao cũng là trong bộ đội, Tô Nguyệt Nha có chán ghét đến đâu, cho dù là vì thể diện của Lục Chính Quân cô cũng sẽ không trực tiếp xé rách mặt với Lưu Đức Khải. Làm thúi Lưu Đức Khải? Cô không có hứng thú! Nhưng cô nhất định phải bảo vệ thể diện của Lục Chính Quân!

Tô Nguyệt Nha không nói lời nào, ánh mắt bình tĩnh nhìn Lưu Đức Khải giống như nhìn rác rưởi không có gì khác biệt.

“Cô bây giờ đều đã gả cho Lục Chính Quân rồi, cô cứ an phận ở bên anh ta đi, đừng đến bộ đội tìm tôi nữa có được không?”

Tô Nguyệt Nha: “...?” Hóa ra bộ đội là nhà của Lưu Đức Khải sao? Chỉ cần cô đến thì nhất định là đến tìm anh ta? Loại phát ngôn khó hiểu này Tô Nguyệt Nha đều không muốn đáp lại, cô mang vẻ mặt cạn lời định vòng qua Lưu Đức Khải, sau đó anh ta lại tiếp tục mở miệng.

“Tô Nguyệt Nha, tôi khuyên cô tỉnh táo một chút!”

Tô Nguyệt Nha: “...” Rốt cuộc là ai không tỉnh táo?

“Bây giờ như vậy chính là trạng thái tốt nhất, tốt cho tất cả mọi người!” Lưu Đức Khải cho rằng Lục Chính Quân tìm anh ta tính sổ không thể tách rời sự xúi giục của Tô Nguyệt Nha, cho nên anh ta muốn sống những ngày tháng yên ổn thì phải thuyết phục Tô Nguyệt Nha để cô dập tắt tâm tư đối với mình. “Cô sống tốt qua ngày với Lục Chính Quân, tôi sống tốt qua ngày với Du Du, đây gọi là đôi bên cùng có lợi, cô hiểu không? Tô Nguyệt Nha, nói ra thì cô còn phải cảm ơn tôi, nếu không phải tôi cô có thể trèo lên cành cao như Lục Chính Quân sao? Cô nên biết đủ đi, lòng tham không đáy là phải trả giá đấy!”

Tô Nguyệt Nha: “...” Anh ta rốt cuộc đang sủa cái gì vậy? Sao một chữ cũng nghe không hiểu?

“Anh tránh ra.” Tô Nguyệt Nha lạnh lùng nói. Cô không muốn lãng phí thời gian, với loại người như Lưu Đức Khải căn bản không có gì để nói, cô không có sở thích nghe ch.ó sủa.

Thái độ này của Tô Nguyệt Nha đã chọc giận Lưu Đức Khải. Anh ta không nhịn được nghĩ lẽ nào Tô Nguyệt Nha vẫn không cam lòng? Cô ta còn định tiếp tục gây chuyện?

“Tô Nguyệt Nha!” Lưu Đức Khải lần này tăng thêm âm lượng, giọng điệu cũng trở nên hung ác, thậm chí ánh mắt đều lộ ra sát khí đe dọa nói, “Cô đừng hòng hủy hoại tôi, tôi nói cho cô biết ba của Du Du, nhạc phụ của tôi chính là Lữ trưởng. Lục Chính Quân anh ta chẳng qua chỉ là một Đoàn trưởng, cho dù có bối cảnh đi nữa liều mạng thì có thể lớn hơn Lữ trưởng sao?”

Chương 298 - Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Thủ Trưởng Thành Chồng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia